Hồi học cấp 3, tôi chỉ là một người vô hình — không ai chú ý, không ai nhớ tên.
Thứ duy nhất khiến tôi tồn tại trong thế giới đó… là một chấp niệm đơn phương: tôi lặng lẽ thích cậu bạn ngồi cùng bàn.
Tôi âm thầm nạp tiền vào thẻ cơm cho cậu ấy suốt bốn năm trời.
Mỗi tháng, tôi lại giấu tên chuyển vài trăm tệ vào tài khoản của cậu.
Cậu chưa từng biết là ai làm chuyện đó, chỉ luôn thấy mỗi lần thẻ sắp cạn tiền thì lại “kỳ diệu” được nạp thêm.
Tám năm sau, trong một hội trường tuyển dụng, tôi nhìn thấy cậu lần nữa.
Vest chỉnh tề, khí chất đĩnh đạc, giờ đã là người nắm quyền trong một tập đoàn trị giá hàng chục tỷ.
Tôi nghĩ rằng, cả đời này chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có điểm giao nhau nữa.
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt cậu lướt qua tôi… bỗng khựng lại.
Cậu quay sang nói với người phỏng vấn một câu, thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời tôi:
“Đợi đã. Người này… để tôi đích thân phỏng vấn.”