Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Tôi: Hả???

Chẳng biết từ lúc , tủ đầu giường đã có sẵn một cặp còng tay đính kim cương.

Cổ tay tôi bị khóa lên đầu, không thể nhúc nhích.

Chỉ còn biết ngẩng đầu, tiếp nhận tất cả.

Màn hình luận đột ngột biến mất, trước mắt là một khoảng sáng trắng.

Chóng mặt, đớn, tất cả cảm giác như được phóng đại trong bóng tối.

Cơn hoảng loạn ập đến, tôi đưa tay đẩy vào lồng ngực Giang Tịch Bạch.

vô ích.

Anh chẳng hề có ý định dừng lại.

Cũng chẳng quan tâm đến câu trả lời của tôi.

“Chị à, tôi không thích gã đàn ông khác đến gần chị …”

Giang Tịch Bạch siết lấy tay tôi, chen ngón tay anh giữa những kẽ tay tôi, cúi đầu nhìn chằm chằm vào nét mặt tôi.

Đôi mắt nửa nhắm nửa mở của anh chợt mở lớn, rồi thế nửa ngồi nửa quỳ, ánh mắt như như không mà dán vào tôi.

Một lúc sau, giọt mồ hôi trượt theo đường xương quai hàm hoàn hảo rơi xuống ngực tôi.

Chát — đọng lại thành vệt ấm nóng.

Anh đưa tay vuốt qua khóe mắt tôi — đỏ rực vì nhịn khóc quá lâu.

Ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, khó đoán.

“Tôi thích vẻ mặt chị khi khóc hơn… nhìn đẹp lắm.”

Dù có chậm hiểu đến , tôi cũng nhận ra — cái vẻ ngoài ngoan ngoãn, ngây thơ của anh trước kia chỉ là giả vờ.

Tên là một tên điên.

Mà nghĩ lại thì… làm sao một kẻ từng sống sót trong chợ đen lại có thể thường được?

, sự quá .

Nếu tiếp tục thế , tôi sợ sự sẽ chết mất.

Tôi vô thức siết tay, bấu lấy cổ tay Giang Tịch Bạch đang giữ eo tôi, liên tục lắc đầu:

“Tôi sai rồi… tôi không dám chọc anh nữa , xin lỗi… tôi thực sự sai rồi…”

Lúc trước tôi mạnh miệng thế , bây giờ nhũn ra như bún thế ấy.

mắt trộn lẫn với mồ hôi, thấm ướt cả gối.

Giang Tịch Bạch từ từ thả lỏng cơ thể đè xuống, khẽ kề tai tôi, đầu lưỡi lướt nhẹ qua vành tai:

“Chuyện … không do chị quyết.”

Giọng nói thấp trầm ấy… như ác ma thì thầm bên tai, khiến người ta rùng .

“Chị chẳng sao? Tôi cho chị hết, được không…”

Tộc rắn đúng là loại sinh vật mang bản năng dụ hoặc.

Chúng biết cách khiến con người sa ngã, để rồi bị nuốt chửng trong khoái cảm như món mồi ngon trên bàn tiệc.

Huống chi người lại là Giang Tịch Bạch — đáng sợ hơn tất cả.

Anh bế tôi đến bên sổ.

Bên ngoài lớp rèm mỏng là dòng xe tấp nập không ngừng nghỉ.

Ánh nhìn tôi dần mơ hồ, ý thức cũng chìm vào mê loạn.

như bị ma quỷ từ địa ngục kéo thẳng xuống vực sâu.

“Không… không được…”

Một tia bản năng sinh tồn lóe lên, tôi vùng dậy chống cự.

lại bị anh đánh một cái vào lưng, đến bỏng rát.

sự không ?”

Tôi nghiến răng, cố thoát ra, lại nghe phía sau vang lên tiếng khẽ.

Quay đầu thì bị anh vào môi, lưỡi chạm khẽ, giọng trầm thấp trêu chọc:

“Dối trá, chị tôi cũng sung lắm mà.”

Lạ .

Tôi rõ ràng đã kéo rèm, sao ánh trăng chiếu thẳng vào người ?

Nóng rực, bỏng cháy, không sao trốn tránh được.

Sáng sau, tôi bị tiếng gõ gấp gáp đánh thức.

Ngay lập tức, có người vỗ nhẹ lên đầu tôi:

“Không sao , ngủ tiếp .”

Lưng , chân , bụng , ngay cả đầu ngón tay cũng ê ẩm.

Tôi mệt đến mức chỉ kêu một tiếng rồi ngủ lại luôn.

Khi mở mắt, bên cạnh đã không còn ai.

Tôi đưa tay sờ lên chiếc gối lạnh ngắt, lòng rơi vào trầm tư.

Chỉ một giây sau, đầu tôi xoay nhanh như chớp.

Tôi thề — trong đầy mười phút, tôi đã tua lại hết tất cả các đoạn cẩu huyết từng xem suốt năm qua.

Tôi thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng…

Bạch nguyệt quang chẳng vì không có được nên khiến người ta quyến luyến đó sao?

Quả nhiên là đàn ông.

Thứ gì không có được khiến họ khắc khoải.

Hừm, yêu đương kiểu người lớn ấy mà — ai mà chẳng từng “một đêm”?

Huống hồ, tôi cũng mất mát gì… đúng không?

Cuối cùng, tôi tự an ủi bản thân được.

10
“Còn dậy à?”

phòng ngủ bị mở ra, Giang Tịch Bạch — người bị tôi gắn mác “tra nam” qua, đứng lù lù ngay .

Cách tôi chừng năm, sáu mét, anh cầm một cái xẻng nấu ăn, nhướng mày đầy tự tin:

“Không em nói ăn mì xào thịt bò với dưa cải sao?”

Nghe lạ, tôi dụi dụi mắt:

“Anh biết nấu ăn à?”

Nuôi anh ta ngày, tôi rõ ràng biết — anh không ăn chín.

“Ừm, chỉ là… thử làm xem sao thôi.”

Dòng luận lập tức hiện ra, vạch trần:

【Cái ngoài cứng trong mềm. Ai mà không biết mỗi đêm sau khi xuống “võ đài” xong, còn tranh thủ ra nhà hàng làm thêm ca đêm.】

【Ai mà không biết mỗi tối học công thức nấu ăn đến mức đọc thuộc lòng luôn sách dạy nấu?】

【Ai mà không biết anh ta còn viết sổ tay bí mật ghi lại sở thích và thói quen của nữ chính?】

chết tôi rồi, qua sau khi nữ chính ngủ, Giang Tịch Bạch mở máy tính lướt web, tôi rồi đấy — tiêu đề: ‘Làm sao trở thành bạn trai biết chăm sóc, hướng dẫn từng bước một’, ha ha ha!】

【Không đùa chứ?! qua là ai, ai là người đã đá văng hội viên VIP khỏi hệ thống vậy? Tôi chuẩn bị sẵn khăn giấy rồi mà bị màn hình đen! người biết qua tôi gục thế không?!】

【Tạp dề hồng cánh bướm phối với cơ bắp rắn chắc, ai hiểu được cái cú sốc thị giác đó chứ? Cái ngực của Giang Tịch Bạch còn to hơn của tui nữa, tui hận!】

luận tích tụ cả đêm, tràn ngập màn hình, còn kịp đọc xong đã lướt cái vèo mất hút.

Trên bàn ăn, tôi ăn mì đỏ mặt nhìn tấm lưng đầy vết cào của Giang Tịch Bạch.

sự… mất mặt quá.

“Nếu không thì… anh mặc áo vào ?”

Bàn tay thon dài gân guốc của anh đưa ra trước mặt tôi, kèm theo là một tô mì nóng hổi.

Dưa cải mằn mặn chua nhẹ, thịt bò đậm đà ngọt thanh — chỉ nhìn thôi đã thèm.

“Ngon không?”

Tôi gật đầu mạnh, đến cả cánh mũi cũng căng ra.

“Ăn từ từ, không ai giành với em .”

Sau khi ăn no uống đủ, tôi nhìn người đàn ông chịu mặc áo, ngạc nhiên hỏi:

“Anh cởi trần như thế, mặc mỗi cái tạp dề Thủ lĩnh thẻ bài của tôi à?”

Giang Tịch Bạch lắc đầu, hờ hững nói:

“Lát nữa mặc.”

Nói thì vậy…

Mà tới trưa, anh trần như nhộng vòng vòng trong nhà.

“Có giao hàng đến rồi.”

Giang Tịch Bạch kéo toang chính.

Tôi đang ngồi ở sofa, đúng lúc chạm mắt với Lục Dịch về tới.

“Chào hàng xóm, qua nhà ăn cơm không?”

Lục Dịch mỉm với tôi, ánh mắt chuyển sang Giang Tịch Bạch thì lại khác hẳn.

Tôi không biết vì sao… tôi lại nhìn trong đó có một chút thái độ khinh thường.

11
Cuối cùng thì tôi cũng tin rồi — rắn là loài cực kỳ hay ghen.

Giang Tịch Bạch xem tất cả đàn ông từng xuất hiện quanh tôi là địch thủ tiềm năng của .

Sau khi xác định mối quan hệ, tôi bị anh dụ dỗ dọn về sống chung.

Và nhờ dòng luận chỉ đường… tôi đã tìm kho chơi bí mật mà anh giấu dưới tầng hầm.

Tận mắt chứng kiến hiểu — Giang Tịch Bạch biến thái đến mức .

Tranh vẽ chân dung tôi từ mọi thời điểm treo kín cả tầng hầm.

Xích sắt, còng tay… thậm chí anh còn đặt riêng một cái lồng chim.

Nếu tôi không chia tay với Lê Phong, người bị nhốt trong đó có khi chính là tôi rồi.

Còn kịp “thử ”, tôi đã bị công ty cử công tác ở Hải Thành.

Sau khi về, tôi buộc xin nghỉ thêm tám ngày.

Vì sao ư?

Giang Tịch Bạch bỏ ra sáu triệu để mua đứt tám ngày của tôi.

Và trong tám ngày đó, hai đứa thế dính nhau không rời, ngày cũng như ngày .

“Giang Tịch Bạch, anh là rắn hay chó thế hả?

ghê thế? Người tôi toàn dấu răng của anh đấy!”

Tôi đứng ở quầy bếp, kéo tay áo lên cho anh — người đang uống — nhìn “chiến tích” của đêm qua.

Cánh tay tôi, từ mặt trong đến tận bắp chân, chi chít vết đỏ tươi.

“Anh kiểu đó là giết tôi đúng không?!”

dấu hằn , không ba bốn ngày chắc không lành nổi.

“Tôi tưởng… em thích.

Xin lỗi.”

Anh cúi đầu nhận lỗi.

Thái độ ngoan ngoãn ấy khiến tôi tức không nổi nữa.

“Bù vào .”

Anh nhét vào tay tôi một ly ấm.

Tôi nâng lên là uống hết một hơi.

Lạ thay, tôi lại chẳng sợ gì cả… còn bật nữa là.

giây tiếp theo, tôi bị bế bổng lên, hét ầm lên:

“Giang Tịch Bạch! Anh có thôi ngay không!

Tôi máy ép trái cây, uống thì gọi ăn nhanh !”

Giây sau đó, tôi lại hét:

“Giang Tịch Bạch, khốn, ai cho anh chạm vào chỗ đó?!”

“Đừng nhúc nhích.”

“Sao lại có hai cái?!”

“Dự phòng.”

Tôi liếm môi, hiếm khi đỏ mặt như thế.

kịp ngại, cả người tôi đã không ổn.

“Không để dự phòng, thì động vào làm gì?!”

“Cho… thú vị hơn.”

đáng ghét! Tôi ghét anh!”

“Không từ biệt núi xanh, nguyện sống chết cùng em.”

Tôi thở dốc, tức quá, anh một cái mạnh.

“Tôi hối hận vì đã nhặt anh về.”

“Muộn rồi.”

Rắn là loài bản năng cao, dục vọng mạnh…

suốt đời… chỉ có một bạn đời duy nhất.

Sau , tôi hiểu — tại sao ngày đó Giang Tịch Bạch lại nói những lời đó với tôi.

( Kết thúc )

Tùy chỉnh
Danh sách chương