Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1.

khoảnh khắc cầm kết quả trong tay, tim tôi như bị búa tạ nện xuống.

Nhìn chằm chằm vào bốn chữ “Ung thư phổi giai đoạn ”, tôi rơi vào tuyệt vọng sâu thẳm.

Bên tai vang giọng an ủi của bác sĩ:

“Cô quá buồn, chỉ là giai đoạn thôi. Nếu điều trị kịp thời, tỷ lệ sống vẫn rất cao.”

Trong tôi chỉ có một ý nghĩ lặp đi lặp lại—

Liệu ba mẹ có chịu bỏ tiền ra chữa bệnh cho tôi không?

Có lẽ…

Có lẽ lần này, họ thương tôi một lần chăng?

Đúng lúc đó, bác sĩ lại rút thêm một tờ kết quả khác đưa cho tôi:

“Đây là báo cáo của cô. Sức khỏe hoàn toàn bình thường, không có vấn đề gì.”

…?”

Tôi ngơ ngác đón lấy.

Trên tờ giấy chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nhưng tiên là tên tôi—Trần Tĩnh Kỳ.

Thế còn tờ tôi đang cầm trong tay…

Trần Diệu.

Là kết quả của em trai tôi!

Cả người tôi bủn rủn, như vừa được đặt xuống một tảng đá nghìn cân.

Tôi đưa tay che miệng, đôi mắt nhòe đi trong làn nước mắt.

giây phút ấy, tôi không nên gọi tên cảm xúc trong lòng mình là gì—

Là may mắn vì thoát kiếp nạn,

hay là nỗi sợ hãi khi người mang bệnh lại chính là em trai mình.

Bác sĩ thoáng nhìn ra biểu cảm của tôi, giọng ông có chút áy náy:

“Lỗi tại tôi nói không rõ ràng. Vì cả hai chị em đều làm xét nghiệm, nên tôi gọi cô vào để thông báo tư cách người nhà. Tôi sợ trực tiếp nói em trai cô, cậu ấy không chịu nổi cú sốc này.”

Tôi gượng cười, môi nhếch một đường cong nhạt nhòa.

Ba mẹ từ đến nay luôn thương em trai hơn tôi.

Nếu là em trai mắc bệnh, chắc chắn họ vét sạch tiền để chữa cho nó.

Nghĩ vậy, lòng tôi khẽ buông xuống, không còn lo lắng .

Bước ra khỏi khám, em trai đứng chờ sẵn ngoài cửa.

Hai tay nhét túi, từng bước đi nặng nề vang cộc cộc, ánh mắt lạnh lùng quét sang tôi.

Thấy khóe mắt tôi còn vương nước, nó bật cười châm chọc:

“Chết đến nơi rồi ? Khóc lóc thảm hại thế?”

Chưa kịp để tôi mở miệng, ánh mắt nó liếc xuống tờ kết quả trong tay tôi.

“Hahaha, ung thư sao? Bảo sao khóc như ma khóc quỷ gào. Chúc mừng mày nhé!”

“Chúc mừng?” Tôi khựng lại, ngẩn ngơ nhìn nó.

Ở nhà, nó vốn quen dựa vào cưng chiều của cha mẹ để bắt nạt tôi.

Cướp đồ, giành phần, tôi đều nhẫn nhịn.

Nhưng không ngờ hôm nay nó lại có buông ra những độc ác đến thế.

“Đưa đây, cho tao xem kết quả của tao.”

Nó vươn tay giật lấy tờ còn lại, tôi né sang một bên, không muốn đưa.

Trong lúc giằng co, tờ giấy bị xé rách làm đôi.

Phần ghi tên rơi vào tay tôi, còn phần kết quả lại nằm trong tay nó.

Nó cúi xuống liếc, càng cười ngạo mạn:

“Tao , tao khỏe mạnh nhất nhà!”

Vừa nói, nó rút điện thoại, hí hửng gọi đi:

“Tao phải báo tin vui này cho ba mẹ được. Hằng ngày con bé cứ lải nhải bảo hút thuốc dễ ung thư, làm tao ba mẹ mất vui. thì sao, quả báo đến rồi nhé!”

Niềm hả hê trên gương nó khiến cả người tôi lạnh toát, một nỗi buốt giá từ tim lan ra khắp thân .

Chuông điện thoại tôi reo

Là mẹ gọi đến.

Giọng bà bình thản đến đáng sợ:

em con nói, con bị ung thư phổi rồi ?”

Tôi im lặng. Tôi muốn —nếu thật là tôi mắc bệnh, ba mẹ làm gì?

Giọng mẹ từ dây bên kia bình thản như thường:

“Bệnh này vừa khó chữa vừa tốn kém, nhà mình cũng chẳng còn nhiêu tích góp. mẹ đi, số tiền đó giữ lại cho em con mua nhà, cưới vợ còn thiết thực hơn.”

vậy, cổ họng tôi nghẹn lại, bật ra một tiếng rẩy:

“Mẹ…”

Mẹ dừng một chút rồi tiếp tục:

trách mẹ. Con cũng rồi, bệnh này tốn nhiều tiền lắm. Nhỡ đâu tiêu hết tiền không chữa nổi thì chẳng phải uổng công sao?”

Bà lại nói thêm, giọng điềm nhiên đến lạnh người:

“Mẹ ba bàn rồi, từ nay con dọn ra ngoài sống, kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe và vận khí của em trai. Nó là trụ cột, là huyết mạch duy nhất của nhà họ Trần. Nếu lỡ có chuyện gì, con chẳng phải cũng ân hận cả đời sao? Mẹ cũng chỉ nghĩ cho con thôi.”

Từng chữ rơi vào tai tôi, đều như xuất phát từ một người xa lạ.

Giọng tôi rẩy, đây có lẽ là lần cuối cùng tôi cố gắng tìm kiếm thương yêu nơi họ:

“Con cũng là con gái của ba mẹ. Chẳng lẽ ba mẹ để mặc con chờ chết sao?”

Ba lập tức giật lấy điện thoại, gằn giọng:

“Nếu không chờ chết thì còn làm được gì? Con không tự lo cho sức khỏe, mắc bệnh là lỗi của ? có ích kỷ, vì bệnh của con phá hỏng cả tương lai gia đình này!”

Trong ống , vang tiếng mẹ can ngăn:

“Ông nhỏ tiếng thôi.”

“Nhỏ cái gì nhỏ! Nó định lật trời đấy ? Chuyện lớn thế này, đến lượt nó quyết định sao?”

Những nói thấm đẫm nọc độc, từng nhát, từng nhát đâm vào tim tôi, đau đến mức tê dại.

Tôi bật cười, một nụ cười buông bỏ.

Ngón tay xé nát tờ kết quả trong tay.

“Được thôi, vậy thì không chữa .”

Ba mẹ, mong rằng suốt đời này… các người không hối hận.

2.

Vừa bước chân vào nhà, tiếng cười nói rộn rã lập tức im bặt.

Ánh mắt mọi người nhìn tôi, chỉ còn lại lạnh lùng xa cách.

Trong thuốc đặc quánh, mùi nồng nặc đến nghẹt thở.

Trần Diệu ngậm điếu thuốc, phả ra khiến cả căn ám mùi khó chịu.

Tôi vốn cực kỳ nhạy cảm mùi thuốc, hễ ngửi thấy là buồn nôn, ói mửa.

Không nhịn được, tôi khẽ mở :

“Em này, lần sau có ra ngoài ban công hút được không? Chị ngửi mùi này khó chịu lắm.”

Nó liếc tôi một cái, dập điếu thuốc trong gạt tàn.

Tôi mỉm cười, ngỡ rằng cuối cùng nó cũng thương chị.

ngờ, sau đó nó lại rút thêm một điếu, châm lửa, hít sâu một hơi.

Rồi nó phả thẳng một làn đặc vào tôi.

thuốc khiến tôi ho sặc sụa, cay xè đến nhòe cả mắt.

Nó thì đứng bên cạnh, nhếch mép châm chọc:

“Tao hút thuốc, mày quản nổi ? Lần sau có chọc vào tao. Hôm nay cho mày một bài học nhớ đời!”

Nói chuyện nó chẳng ích gì, tôi đành thử nhờ đến ba mẹ khuyên bảo.

Nhưng kết quả—họ lại hoàn toàn đứng về phía đứa con cưng của mình, còn khen ngợi tôi.

“Chẳng phải chỉ là hút thuốc thôi sao? Mày ngửi không nổi thì lỗi ở mày, sao lại bắt Diệu nó bỏ thuốc vì mày được?”

“Con trai mẹ hút thuốc cũng đẹp trai ghê, sau này lớn chắc khối cô gái theo đuổi đòi cưới. Nhà mình phải để mắt kỹ, không khéo có đứa đàn bà không ra gì lại bám lấy con trai thì khổ.”

Lúc ấy tôi thật nhận ra khoảng cách giữa mình và em trai.

Hình như tôi làm gì cũng sai, dẫu có cố gắng đến mức cũng chẳng nhận được một khen.

Còn nó, làm gì cũng đúng—cho dù phạm lỗi cũng vẫn được ba mẹ ngợi ca.

Trần Diệu ghi hận vì tôi từng mách chuyện nó hút thuốc.

Từ đó, lần hút, nó cũng cố ý chạy thẳng vào tôi.

Trên cửa , chính tay nó dán dòng chữ to tướng: “ hút thuốc của Trần Diệu.”

Nó cười nhạt cảnh cáo:

“Nhớ kỹ, đây là hình phạt dành cho mày. để tao thấy mày nói xấu tao ba mẹ .”

Ba mẹ chẳng những không can thiệp, còn mặc kệ nó muốn làm gì thì làm.

Ngày qua ngày, tôi buộc phải chìm trong mùi thuốc để ngủ thiếp đi.

Thực ra tôi sớm muốn dọn ra ngoài sống, vậy nên lần này ba mẹ đuổi đi, cũng coi như giúp tôi thoát khỏi địa ngục này.

Một làn dày đặc kéo tôi trở lại hiện thực.

“Ồ, người mắc bệnh kia về rồi .”

Em trai thản nhiên phả vào tôi, cười ha hả không chút kiêng dè.

Nó còn cố tình giơ cao tờ kết quả , vênh váo:

“Ôi chao, sao mình lại khỏe mạnh thế này nhỉ? Đúng là chất trời ban, hút nhiêu thuốc cũng chẳng hề hấn gì.”

Rồi nó quét ánh mắt giễu cợt sang tôi:

“Không giống kia, cái gì cũng cẩn thận, cuối cùng lại chính mình vác bệnh.”

Mẹ mỉm cười hiền từ, đôi mắt chan chứa yêu thương chỉ dành cho đứa con trai:

“Đúng thế, con trai mẹ thật giỏi, chất quá tốt.”

Nó lắc lư tờ giấy tôi, giọng điệu châm biếm:

“Chị , chị thấy thế ?”

Tôi như nhìn thấy cảnh nó sụp đổ thế khi thật phơi bày—

hoang mang, tuyệt vọng, và nỗi đau nó chưa tưởng tượng nổi.

đây, nó chẳng khác chú châu chấu cuối thu, giãy giụa được thêm vài ngày thôi.

Tôi mỉm cười chân thành, giọng nhẹ nhàng:

“Đúng vậy, em trai được thần Phật phù hộ, sau này chắc chẳng phải dính dáng đến bệnh viện rồi.”

Nó đắc ý phụ họa:

“Tất nhiên rồi! thèm tới cái chỗ ấy. Năm ba mẹ cũng bắt tao đi kiểm tra, thì yên tâm chưa? Từ nay khỏi phải phiền phức chứ?”

Thật ra, việc ba mẹ yêu cầu nó đi khám sức khỏe định kỳ mỗi năm…

cũng chỉ bắt nguồn từ một câu nói của nó:

“Tao chỉ muốn giữa người hút thuốc và không hút thuốc, là người khỏe mạnh hơn.”

Nhờ vậy, tôi có được lần tiên trong đời được bước chân vào bệnh viện để kiểm tra sức khỏe.

nó còn chưa dứt, mẹ cau mày cắt ngang:

“Không được. Mỗi năm vẫn phải đi khám.”

“Mẹ ơi, con khỏe thế này rồi, đâu cần kiểm tra mãi. lại, nói chụp phim còn có tia bức xạ, cũng hại cơ .”

Mẹ nghĩ một lúc rồi nhượng bộ:

“Thôi được, vậy thì ba năm một lần. Thế cũng được chứ?”

Nó bĩu môi, có vẻ không vui:

“Ừ, thôi vậy.”

Ba năm—

chừng ấy là quá đủ.

Trong lòng tôi bắt mong chờ…

Tùy chỉnh
Danh sách chương