Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đông ngạc nhiên nói: “Xuyên Tử à, cậu còn có tên khác là nữa à?”
“Cút! Nghe không ra à? Đó là vị hôn phu của cô đấy!” Lạc Xuyên muốn xì khói.
Cũng may có Tịch Uyển Thu giúp đỡ, Lạc Xuyên thoát ra được khỏi sự vùng vẫy của cô gái kia.
Hiện tại, cô gái đó hoàn toàn không còn chút ý thức nào, mắt không thấy, tai không nghe, như kẻ điên loạn, lại còn khỏe phi thường.
Lạc Xuyên chẳng còn cách nào, đành dùng lại chiêu cũ, vung một phát, tạm thời đánh ngất cô gái.
Tịch Uyển Thu nhìn Lạc Xuyên thở hổn hển, vội vàng xin : “Lạc tiên sinh, thật sự xin , này phiền cậu quá nhiều. cậu không đâu, ở trạng thái đó, chúng tôi không thể tự kiểm soát được…”
“Cô xin cậu ta ?”
Đông vừa xoa vừa bĩu môi nói: “Người bị đánh là tôi, người bị ôm là hắn. Sao? Hắn còn đáng thương hơn tôi à? Với lại, người với người đúng là khác biệt ghê. Tại sao mỗi lần hai người mất kiểm soát, mục tiêu đều là cậu ta chứ? Tôi không phải đàn à? Chỉ xứng đáng ăn dép thôi sao?”
“Không phải! đó đâu có tốt lành, ghen ghen chứ!”
Lạc Xuyên vừa bực vừa buồn cười, thuận ném pho tượng bọc vải vàng cho ta: “ mang tượng thần này xuống xe trước đi. Tôi có cảm giác, chỉ cần nó còn ở đây, cô nàng Đông Đông này không thể tỉnh lại hoàn toàn. Hơn nữa, nó cũng gây ảnh hưởng đến cô Tịch nữa.”
Đông nhận rồi hỏi: “Thế còn cậu?”
“Tôi tất nhiên phải chờ cô tỉnh lại để hỏi cho rõ đuôi rồi! cứ cầm này ra xe đợi tôi.”
“Được rồi, cậu nhanh lên nhé. Tôi… tôi sợ có này ở bên cạnh, lát nữa tôi cũng hóa điên thì sao? Lỡ tôi cũng muốn ôm người thì sao… Lạc tiên sinh, tôi cũng thích cậu nha, he he…”
Đông chớp chớp mắt với Lạc Xuyên một rồi cười nhăn nhở rời đi.
Lạc Xuyên chỉ cười khổ, quay sang nói với Tịch Uyển Thu, người ngượng ngùng đứng bên cạnh: “ ta là đấy, mồm mép lắm, cô đừng để bụng.”
“Tôi không để ý đâu… sao tôi lại để ý chứ!”
“Thế… ờm, cô thử em gái mình tỉnh lại xem sao.”
Tịch Uyển Thu gật , khăn ướt lau trán cho em gái, vừa vừa nhẹ nhàng lay lay. mấy lần, cô gái lờ mờ mở mắt.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, Lạc Xuyên lập lùi lại vài bước.
Đợi đến thấy cô gái ngồi dậy, ánh mắt có vẻ tỉnh táo, Tịch Uyển Thu là “chị họ”, đó Lạc Xuyên dám lại gần.
“ Đông Đông, bức tượng kia là sao? Em đi Ấn Độ ?”
Tịch Uyển Thu nghiêm mặt: “Em có không, chị suýt chút nữa… suýt nữa bị em hại chết rồi!”
Đông Đông liếc nhìn Lạc Xuyên một , rõ ràng có chút ngại ngùng: “Lạc tiên sinh…”
Xem ra lời Tịch Uyển Thu nói là thật, bọn họ mất kiểm soát tuy không thể chủ hành động, lòng vẫn ý thức được diễn ra.
“ bọn em du lịch ở đó, hướng dẫn viên thấy bọn em như cặp đôi, liền nói đúng dịp có nghi thức huyết thệ, tham gia được thần linh phù hộ yêu nhau trọn đời. Bọn em cũng không nghĩ nhiều, tưởng là hoạt động du lịch nên đồng ý tham gia. đến nơi, họ lại đòi thu hai vạn đồng.”
“Trò lừa bịp tồi tệ như các em cũng tin!”
“ đó em không muốn tham gia nữa, định rút lui, ai ngờ có một đám đàn đàn bà khỏa thân nhảy ra, vây quanh không cho đi. Không còn cách nào, đành phải nộp tiền. Nghi thức đó thật sự rất kinh khủng. Họ bắt một cặp đôi, dùng roi đánh, rồi dùng lửa đốt, đau đớn đến không chịu nổi. Hướng dẫn viên bảo, họ bị trừng phạt vì phản bội người yêu. Sau đó, có một trông giống trưởng lão xuất hiện, cầm con dao, nói đó với bọn em. Em đó sợ lắm, suýt khóc luôn. Hướng dẫn viên nói họ muốn máu bọn em để thực hiện lời thề máu.”
“Chị đã bảo bao lần rồi, đừng có đi đến mấy nơi quái quỷ đó.”
“ đó hối hận cũng muộn rồi, đành giơ ra để họ cắt ngón máu. Vị trưởng lão đó bôi máu của chúng em lên hai pho tượng, rồi cùng đám tín đồ đeo mặt nạ nhảy múa quanh bọn em. Không là điệu múa , chỉ thấy rùng rợn lắm. Đến xong xuôi, hướng dẫn viên nói từ giờ trở đi, yêu em đến chết. Sau đó họ đưa cho chúng em hai bức tượng, em cầm tượng nam thần, anh cầm tượng nữ thần, nói rằng từ nay hai đứa không thể rời xa nhau.”
“Em căn bản không hiểu văn hóa của người ta, thì sao lại mù quáng tiếp nhận? Nhất là những thứ liên quan đến thần linh, pháp sư của các nền văn hóa ngoại lai, như bùa, nước thần, tượng thần… rất có thể gây họa chết người đấy!”
Tịch Uyển Thu bất lực giận nói: “Hơn nữa, lòng người là thứ dễ thay đổi nhất. Người từng yêu sâu đậm, đâu chỉ là toan tính. Em dựa vào đâu nghĩ chỉ cần một bức tượng thần là có thể giữ chặt anh ta suốt đời?”
Rõ ràng, Tịch Uyển Thu cũng châm chọc chính bản thân mình.
Lạc Xuyên ở bên cạnh nhắc nhở: “Nói là, tượng thần còn lại nằm vị hôn phu của cô? anh ta hiện ở đâu?”
“Lo cho anh ta !”
Đông Đông hừ lạnh: “Anh ta không đến xin tôi, tôi tuyệt đối không tha thứ!”
Tịch Uyển Thu không nói nên lời, giận quát: “Em tỉnh táo lại đi! Bây giờ là nào rồi còn óc chỉ nghĩ đến yêu đương? Đừng quên, huyết thệ kia là ràng buộc cả hai người, chỉ vì cãi nhau chia , giờ em thành ra thế này rồi, thì anh ta thì sao? Tử có thể cũng gặp nguy hiểm đấy!”
Đông Đông này giật mình ngồi bật dậy, kinh hãi hỏi: “Chị, ý chị là… anh … cũng có thể như em?”
“Cô mau nói đi, anh ta đi đâu rồi?”
“Anh … chắc là về căn nhà bọn em chuẩn bị dọn vào sống chung rồi! Để em cho anh !”
Miệng thì lo lắng, Đông Đông lại thong thả mang vớ, mang giày, rồi đi tìm điện thoại, sự chậm chạp này khiến Lạc Xuyên chỉ lắc .
Điện thoại reo rất lâu không ai bắt máy.
“ trạng thái mất hồn thì không thể tự kiểm soát được đâu!” Lạc Xuyên nói.
“Có thể anh ta đã gặp rồi. Phải lập đến đó.”
Tịch Uyển Thu cũng gật đồng tình: “Căn nhà đó ở đâu? Em có chìa khóa không?”
“Xa lắm, để em đưa mọi người đi!”
“Cô thì đừng đi! Ở yên đó, cách xa bức tượng thần kia ra! Tôi có linh cảm này không đơn giản đâu. Nếu cô lại lâm vào trạng thái mất kiểm soát, tôi sợ ứng phó không nổi. Cô Tịch, chị cũng nên ở lại đi!”
“Không được, cậu là do tôi mời đến, sao có thể để hai người tự mình đi chứ? Đông Đông, em ở nhà ngoan ngoãn đợi, chị cùng Lạc tiên sinh qua đó xem.”
“Vâng, chị, hai người cẩn thận nhé!” Đông Đông túi xách ra, lục tung các lớp túi nhỏ bên , cuối cùng tìm được một chiếc chìa khóa, rồi đưa địa chỉ căn hộ cho Tịch Uyển Thu.
Tịch Uyển Thu nhận chìa khóa, thở dài, rồi theo Lạc Xuyên rời khỏi nhà.
Lên xe, sau nói vài câu với Đổng , ba người lập lên đường.
“Lạc tiên sinh, cậu yên tâm, tuy là của em gái tôi, phí tổn tôi chi trả.”
“Chúng ta là người quen cũ, chẳng lẽ cô còn không rõ quy tắc của tiệm cầm đồ chúng tôi sao? Nếu việc xong, vật tà thuộc về tôi là được rồi.”
“Thôi nào, hai người đừng khách sáo nữa!” Đổng chen vào.
“Theo tôi thấy, vẫn nên có thù lao, ít cũng được! Khổng Tử có câu: ‘ vàng thì không tổn đức, không thì người không quay lại chuộc ân.’ việc tốt, cũng cần có báo đáp …”
Sau tấm rèm cửa sổ tầng trên của khu chung cư, một bóng người chậm rãi lộ ra.
Nhìn chiếc xe lao vút rời khỏi khu nhà, trên khuôn mặt người đó ánh lên một tia lạnh lẽo đầy nghiêm nghị…