Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 119: Bái sơn

“Vu Tầm Phong đến!”

Vu thật dám đến sao!”

Trăm người trăm vẻ, ngàn người ngàn mặt.

Cái tên Vu Tầm Phong một quả bom ném vào đám đông, mỗi người một biểu cảm, nhưng tất cả đều hướng về phía cửa.

, Vu Tầm Phong là ai?”

Viên Thiên Xương thì thào hỏi: “Sao mọi người phản ứng dữ ?”

Liễu Bộ Trần đáp: “Ta gì đâu… Chúng ta chỉ là thầy bói, làm sao quen những đại nhân vật này. Nhưng có một điều chắc chắn, một người khiến mọi người phản ứng mạnh thế này, hoặc là lòng có tật, hoặc là có ân oán lớn. Ngươi cứ xem, đại hội Thất Nguyệt Bán năm nay chắc chắn náo nhiệt.”

Đang , người đầu tóc bù xù, mặt mũi lấm lem bước vào.

Người đầu tóc tai bù xù, người trẻ phía sau, một người mất răng cửa, người kia đầu nổi cục tím to, trông dân chạy nạn.

“Đây chẳng phải Hầu của Âm Quan sao?”

“Sao hắn ra nông nỗi này!”

Âm Quan chủ yếu là những người đi âm, không có tông môn, chỉ là lính đánh thuê, uy tín vốn không cao. Hầu này lại có xấu, chuyên lừa đảo, bắt nạt kẻ yếu, nên đa số người sảnh không có giao tình gì với hắn.

Chỉ vài kẻ tăm nhỏ, vi khoa trương, thấy Hầu đến thì vồn vã chào hỏi.

Hầu làm bộ chắp chào mọi người, đi thẳng vào sảnh, cúi đầu với Hồng bá: “Hồng lão tiên sinh, Vu Tầm Phong đến rồi, đang ở ngoài cổng , bảo ta thông báo, xem Âm gia có cho vào không.”

Đám đông bắt đầu ồn ào, có người cố ý chế nhạo.

“Hầu , ngươi từ bao giờ thân với Vu Tầm Phong ?”

“Hay là ngươi đổi nghề làm người đưa tin rồi?”

“Ồ, sợ là ngươi lại làm chuyện mờ ám, bị Vu nắm thóp rồi!”

Hầu tuy không muốn thừa nhận, nhưng sợ Vu Tầm Phong vào sẽ vạch trần việc làm của mình, đành đỏ mặt : “Đúng… Sáng nay, Hầu mỗ xử không chu đáo, bị Vu bắt gặp. Nhưng ta không chỉ vì sợ hắn. Ta hắn đến vì vị chẳng phải luôn muốn tìm hắn sao? Giờ người đã đến, chỉ xem Hồng tiên sinh có cho vào không.”

“Người đến là !”

Hồng bá lớn : “Đại hội Thất Nguyệt Bán là do lão tiên sinh nhà ta sáng lập. Dù Vu Tầm Phong không có thiệp mời, nhưng tốt xấu gì cũng từng là thượng của lão tiên sinh. Dù quá khứ thế nào, nay là ngày giỗ lão tiên sinh, hắn đến, là nể mặt Âm gia, sao có thể không cho vào? Người đâu, mời Vu tiên sinh!”

Hồng bá chỉnh lại y phục, đích thân ra cửa.

sảnh lập ồn ào.

vị, thiên đường có lối hắn không đi, Vu Tầm Phong đã dám đến, chúng ta phải cho hắn bài học.”

“Đúng , năm xưa Lạc thị lừa bí thuật nhà, tổng hợp thàn ‘Âm Tu Kinh’, rồi một mình độc chiếm, Vu Tầm Phong là sai. nay phải hỏi rõ tung tích Âm Tu Kinh.”

“Chưa hết, khi xưa ở Lạc Hà Lạc gia, Vu Tầm Phong lúc đột vây đã giết mấy đệ tử tông môn ta. nay phải báo thù.”

Hồng bá làm ngơ những ồn, vài gia nhân đi thẳng ra cổng . Không ngờ, ngoài Vu Tầm Phong nhiều năm không gặp, mặt còn có thiếu niên, một số đó là Lạc Xuyên mà ông từng gặp ở Vân Thành.

“Vu tiên sinh? Tiểu Lạc tiên sinh? ngươi… ngươi lại đi cùng nhau?”

Hồng bá tuổi cao, xúc động, run run bắt người, : “ là, tiệm cầm đồ của Tiểu Lạc tiên sinh thực ra do Vu tiên sinh mở?”

Vu Tầm Phong mỉm cười, gật đầu.

là chúng ta đoán đúng, vị Tiểu Lạc tiên sinh chơi xúc xắc xương người là…”

Hồng bá trợn , nhìn ra sau, không hết câu.

“Đúng , thiếu gia nhà ta Lạc, Lạc Hà Lạc.” Vu Tầm Phong nhấn mạnh chữ “Lạc”.

“Tốt quá, tốt quá!”

Hồng bá thấp giọng: “Thiếu chủ nhà ta từng bói một quẻ, Lạc gia tuyệt không phải tuyệt hậu, nhất định còn hậu nhân trên đời. Quả nhiên trời cao có . Ta đã , người chơi xúc xắc xương người không phải tầm thường. Lần chia , vốn định mời thiếu chủ đến gặp ngươi, ai ngờ thiếu chủ bệnh nặng, không thành, thật xin lỗi!”

Vu Tầm Phong cười: “Hồng tiên sinh, không cần sáo, ta chẳng phải đã thiếu gia đến sao? Chỉ là chúng ta đột ngột đến, hơi mạo muội, không có vào được không!”

“Được, đương nhiên được! Tiểu Lạc tiên sinh đến, là vinh hạnh của Lục Vực .”

Hồng bá quay người, lớn hô: “ quý đến, mở cửa giữa, trải thảm đỏ!”

Một lệnh ban ra, cửa và đại sảnh đỏ rực rỡ mở toang, giữa cửa, khoảng sân dài trăm mét lập được trải thảm đỏ. Hàng chục nam nữ hầu cận Âm gia nghiêm đứng bên.

Hồng bá đưa , với người: “Mời!”

“Thiếu gia, ngài đi !” Vu Tầm Phong chỉ .

Lạc Xuyên vội lắc đầu: “ , ngài là ta, sao để ta đi ?”

“Ta là ngươi không sai, ngươi là thiếu gia cũng không sai. Nhưng nay, thiếu gia lớn hơn , đi thôi!”

Lạc Xuyên lúc này không phải lúc từ chối, bèn ngẩng cao đầu bước vào cửa.

Người đại sảnh nghe hô của Hồng bá, lập náo loạn. nay có bao , sao Vu Tầm Phong đến mà Lục Vực mở cửa giữa? Dù bao năm mọi người coi trọng , nhưng Âm Toán cũng không thể công khai ủng hộ tàn dư Lạc thị thế này chứ?

Mọi người mang theo giận dữ và sát khí, đồng loạt tụ lại cửa đại sảnh. Dưới sự đường của Hồng bá, người bước trên thảm đỏ tiến đến.

“Vu Tầm Phong đâu? Sao hắn lại đi sau?”

“Thiếu niên đi là ai?”

Người đến sáng sao, mặt trắng ngọc, toàn thân toát ra anh khí, đôi mày ánh lên hào sảng và bá khí không thuộc về độ tuổi này.

Mọi người nhìn thiếu niên, thầm kinh ngạc.

Người này sao quen mặt thế?

Một cảm giác uy hiếp mạnh mẽ, khó lường, kèm theo áp lực lớn.

Đám người định chất vấn Hồng bá, lúc này lại đồng loạt nhường đường, nhìn người đi thẳng vào giữa đại sảnh.

Cả sảnh im phăng phắc, mọi người quên mất cảm xúc vừa nãy, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của thiếu niên.

Lạc Xuyên đưa nhận hương từ người hầu, châm nến, kính cẩn bái lạy bài vị Âm Vô Kỳ của Âm gia, thuần thục cắm hương vào lư, cúi đầu lần nữa, rồi nghiêm nghị xoay người.

sao lạnh, ánh nhìn kiếm, khiến đám người đối diện vô thức né tránh ánh .

Viên Thiên Xương sững sờ, kinh ngạc, kéo Liễu Bộ Trần, buột miệng: “ , nhìn kìa, đây… đây chẳng phải Lạc Xuyên, người trách tiệm cầm đồ Đại Lã sao…”

“Hừ, ngươi về đây!”

Liễu Bộ Trần kéo hắn sang một bên, thấp giọng: “Ở đây, người quen cũng không được nhận quen. Quên ở Vân Thành, Hồng bá coi trọng hắn thế nào sao? Kim lân há phải vật ao…”

Lễ bái kết thúc, đám đông đang ngẩn ra chợt phản ứng lại, ngây ra làm gì? Đó là Vu Tầm Phong!

“Vu Tầm Phong, lão tử muốn mạng ngươi!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương