Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

8

“Du Tổng, sao anh không giải thích với em gái một chút?”

“Giải thích cái gì?”

“Giải thích tôi không phải gái của anh ấy?”

“Không cần giải thích, đưa em là đúng rồi, ít nhất có giúp tôi tránh những buổi xem mắt không cần thiết sau này.”

Thì ra anh ấy trốn tránh xem mắt.

điểm này tôi lại rất có kinh nghiệm.

Có lẽ tôi và anh ấy có cùng kinh nghiệm xem mắt, nên có đồng cảm hơn.

Bình thường là tôi chiều chuộng anh ấy, này cùng đến lượt anh ấy chiều chuộng tôi.

Trong lòng một trận sảng khoái.

Mẹ của Du Tổng hỏi: “Tư Kỳ, có hợp khẩu vị không?”

“Hợp ạ.”

Nói thật, món của mẹ Du Tổng làm là những món tôi thường thích ăn.

Quan trọng là ăn lại có cảm giác giống hệt món mẹ tôi làm, không dám nói là giống y đúc, nói là giống hệt.

Chẳng lẽ đây, thật sự là duyên phận sao?

Du Tổng, hẳn là chỉ lấy tôi ra làm lá chắn thôi.

Không đúng, trước đây anh ấy tại sao lại giả làm “tóc vàng” để tránh xem mắt chứ?

Dì Du vui vẻ gật đầu: “Thích là , thích là .”

Vốn tưởng rằng gặp nhiều người thân trong gia đình họ vậy, tôi sợ hãi.

Ai ngờ, họ rất dễ gần.

Lại còn trò rất hợp với họ.

Cứ có cảm giác rất quen thuộc.

9

Quả nhiên, không lâu sau, mẹ tôi bắt đầu hỏi tôi xem mắt.

Và còn nói rằng bà ấy đã hẹn cho tôi một buổi tiếp theo rồi.

“Mẹ, cảm khá tốt.”

“Vậy sao, mẹ đã nói mà, giới thiệu này nhất định thích, bảo cậu ấy ăn cơm nhé.”

không quá nhanh chứ?”

Nhanh đâu mà nhanh, đã ở bên nhau hơn một tháng rồi, nhớ lại năm xưa, mẹ và bố , vừa gặp mặt ba đã kết hôn rồi.”

nhớ bảo cậu ấy ăn cơm, đừng quên đấy.”

“Ồ.”

May mà tôi đã chuẩn bị trước, giả vờ làm gái của Du Tổng, đã thêm một điều khoản, phải giả vờ làm trai của tôi.

này, nên là Du Tổng trả nợ ân tình cho tôi rồi.

Trên đường đến công ty, tôi nói với Du giả làm trai của tôi.

“Du Tổng, này có rảnh không?”

“Hửm?”

“Mẹ tôi bảo anh ăn cơm.”

.”

Quả không hổ là Du Tổng, làm việc nói là làm, giữ chữ .

Lại đồng ý nhanh chóng vậy.

Đến , sáng sớm. Du Tổng liền mang theo túi lớn túi nhỏ đến tôi.

Làm cho nụ cười trên mặt mẹ tôi không bao giờ tắt.

, mẹ tôi rất thích Du Tổng.

Mẹ tôi tôi đi xuống, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.

“Cái bé này, sao không dọn dẹp một chút rồi mới xuống, đi, mặc cái áo mới mẹ mua vào.”

“Không sao đâu dì, thế này rất đẹp.”

“Vẫn là Tiểu Du của chúng ta hiểu .”

Xem ra, mẹ tôi rất thích Du Tổng.

Tôi gần có chút biến anh ấy thành trai thật.

10

Sau bữa cơm, tôi tiễn Du .

“Du Tổng, hôm nay cảm ơn anh đã giúp tôi việc này, tiền quà tôi chuyển cho anh nhé?”

“Sao? Dùng xong rồi thì vứt tôi đi à?”

Đầu anh ấy cúi xuống.

Nói ở cự ly gần, khiến tôi có cảm nhận hơi thở của anh ấy có chút gấp gáp.

“Không phải là diễn kịch sao? Sao lại để anh tốn tiền .”

Chưa kịp nói ra khỏi miệng.

Môi tôi đột nhiên bị một thứ mềm mại phong tỏa.

Rất mềm, tôi rất thích.

Một lâu sau, anh ấy mới chậm rãi buông ra.

“Làm sao đây, tôi cảm tiếp tục thế này khá tốt.”

Tôi không hiểu ” hả?”

“Dù sao chúng ta không thích xem mắt, thay vì tiếp tục xem mắt, không bằng ở bên nhau đi.”

“Đây quả thực là một cách hay.”

11

“Sao, có chuyển tôi thành chính thức không?”

“Vậy anh không bắt nạt tôi.”

“Tôi đã bắt nạt em nào?”

“Hừm, đợi nào tôi nghĩ ra rồi nói cho anh.”

“Trêu chọc tôi, phải trả giá đó.”

Cái Du Tổng này nhìn thì có vẻ nho lịch sự, không ngờ lại là một mãnh thú.

Làm cho tôi đau lưng mỏi gối, chân mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức lực.

“Sao? Còn dám không?”

“Không dám, không dám.”

12

Du hỏi tôi mai có kế hoạch gì.

Tôi nói với anh ấy là mai tôi phải đi , không hẹn hò với anh ấy .

Du vừa mở miệng “Thật ra—”

“Ấy ấy, em biết rồi, emđảm bảo kết thúc đến tìm anh, không?”

Anh ấy nhìn tôi nói lại thôi.

“Em một chút không nhớ sao?”

Anh ấy nói câu này rất nhỏ, tôi không nghe rõ.

Tôi đoán là anh ấy tôi từ chối buổi , ở bên anh ấy.

buổi này đã hứa từ rất sớm rồi, đã xác định hết rồi.

Cho nên, tôi không đợi anh ấy nói xong liền ngắt lời.

Nếu không lại phải dỗ dành mất nửa .

Đến đó lại càng không đi .

Đây là đầu tiên tôi tổ chức kể từ tốt nghiệp.

học thay đổi nhiều quá.

Bàn trước của tôi, tôi, liền vẫy tay phía tôi, ra hiệu tôi ngồi cạnh cô ấy.

“Tư Kỳ, lâu rồi không gặp, càng càng xinh ra đấy.”

Hồi cấp ba, chúng tôi có quan hệ rất tốt.

ghé sát vào tôi thì thầm nói.

“Nghe nói này nam thần của trường tham gia mặt.”

“Nam thần của trường?

“Đúng vậy, trước đây các cậu không phải có quan hệ rất tốt sao? Anh ấy không nói cho cậu biết à?”

“Ồ, nam thần của trường là nói đến tạm thời, cái trí nhớ này của tôi.”

Tôi nghi ngờ hỏi: “Chúng tớ có quan hệ rất tốt sao ?”

“Đúng vậy, đó cậu ấy ngoài khuôn mặt đẹp trai, tính cách lạnh lùng, không thèm để ý ai, lại chỉ để ý đến cậu thôi.”

Tôi á hả?

, nam thần của trường mà cậu nói là ai vậy?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương