Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/VwhsbeRll

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

13

Kèm đó là tiếng cửa phòng bao mở ra.

Tôi thuận cửa phòng mà qua.

“Du Tín, sao anh lại đến ?”

Tôi thấy anh ấy đi liền dậy, chuẩn đi kéo anh ấy.

Tên này lại đuổi đến rồi.

Muốn đi tôi, nói trước với tôi một tiếng chẳng là được rồi sao.

Tôi lại không không đồng , tôi cứ tưởng anh ấy không tiếp xúc với người không quen biết.

Xem ra là tôi đã nghĩ sai rồi.

Vừa mới dậy.

Hoàng Vĩnh ngồi cửa cũng dậy.

“Du Tín, cuối cậu cũng đến rồi, mọi người chờ cậu cả đấy, lại , lại , ngồi .”

Tôi ngây ra giữa đường.

Rốt cuộc là tình hình gì ?

Du Tín sao lại còn quen cả Hoàng Vĩnh?

Chẳng lẽ bọn họ còn có qua lại trong công việc.

​ Du Tín không tình nguyện kéo đến chỗ ngồi bên cạnh Hoàng Vĩnh.

“Du Tín, nghe nói cậu lần này về nước là vì bạch nguyệt quang của cậu?”

“Bạch nguyệt quang?”

“Du Tín còn có bạch nguyệt quang?”

“Vậy tôi và anh ấy là cái gì?”

Du Tín ước chừng là phát hiện ra sự khác thường của tôi.

Anh ấy về phía tôi nói.

.”

Trong lòng tôi oạch một tiếng.

Anh ấy thật sự dám thừa nhận.

Hèn chi ban đầu vì để không xem mắt mà lại tóc vàng.

ra là vì chờ bạch nguyệt quang.

“Hôm nay cô ấy cũng đến rồi.”

” Vậy sao không gọi cô ấy , để người ta một mình ngoài cửa làm gì.”

“Đúng vậy, đúng vậy, mau gọi cô ấy đi.”

Váy của tôi tôi giật trở lại.

Du Tín dậy, đi đến trước tôi.

Anh ấy kéo tay đang giật váy của tôi.

“Cô ấy đến trước tôi rồi.”

Trong nháy mắt, cả phòng bao nổ tung.

” Vãi, người hồi cấp ba đã yêu nhau rồi sao?”

Du Tín bất đắc dĩ lắc đầu.

“Không, vừa mới đuổi được đấy.”

Anh ấy thật sự cái gì cũng dám nói ra ngoài.

Chỉ là, tôi và Du Tín là học lúc nào vậy?

Tôi sao lại không có chút ấn tượng nào.

Chẳng lẽ tôi giống như nữ chính trong phim thần tượng, mất đi trí nhớ của một người nào đó?

14

Lúc này Nhã Nhã cũng đến bổ sung một câu.

“Hèn chi vừa nãy tớ nói cậu nam thần của trường cũng đến, cậu một chút cũng không ngạc nhiên, ra cậu đã sớm biết rồi.”

Nhã Nhã vừa nãy nói tôi và Du Tín rất quen thuộc.

Tôi cố gắng hồi tưởng lại hồi cấp ba.

Trước tôi thật sự thường xuyên tìm một nam nào đó.

Đó là vì cậu ấy học giỏi, mỗi ngày tôi tìm cậu ấy để xin ghi chép.

Sau này tôi mỗi ngày sáng sớm chạy bộ sân dục cũng có được cậu ấy.

Nhưng cậu ấy cũng không nói chuyện với tôi nhiều.

Chắc là không muốn chủ động nói chuyện với tôi.

Lúc đó tôi cũng tương đối hướng nội, không biết vì sao tôi cảm thấy cậu ấy hẳn cũng là người hướng nội.

người hướng nội nên có hiểu lẫn nhau.

​Cho nên lúc đó tôi nói nhiều nhất chính là.

học, vở ghi chép của cậu cho tôi mượn một chút nhé? Cảm ơn.”

Mỗi lần cậu ấy ngoan ngoãn đưa cho tôi.

Rồi nói một tiếng “Được.”

Sau này tôi dường như hình một sự ăn ngầm.

Chỉ cần tôi thò tay ra phía sau, cậu ấy liền trực tiếp đặt vở ghi chép tay tôi.

Thật ra tôi không cậu ấy.

Lúc đó tôi cận thị năm độ, cảm thấy đeo kính không đẹp, nên chỉ đeo trong giờ học.

Cũng đã thử đeo kính áp tròng, nhưng mắt tôi quá nhạy cảm, thật sự không đeo được.

Cho nên tôi cũng chỉ thông qua đại khái dáng người, phân biệt là cậu ấy, dù sao cũng gần, tuy mờ nhưng cũng có nhận ra cậu ấy trong đám đông.

Nhưng sau này cậu ấy liền gia đình ra nước ngoài.

Sau đó liền không liên lạc nữa.

Nhưng cậu ấy không gọi là Du Tín mà gọi là Du Văn Lâm.

15

Nói tóm lại, cậu ấy đã cứu tôi.

Hôm đó tôi hạ đường huyết, vừa đúng hôm là thứ cần chào cờ.

Tôi đi muộn, vừa hay ngất xỉu trong hành lang.

Khi tỉnh lại thì thấy cậu ấy ngồi bên giường bệnh.

học, may mà cậu ban nãy đi muộn, đã phát hiện ra cậu.”

Sau này, cậu ấy mỗi ngày mang bữa sáng cho tôi, còn giám sát tôi ăn hết.

Nói không ăn hết không cho mượn vở ghi chép.

Rồi sau đó tôi đã tăng vài ký.

Thì ra người đó đã đổi tên, trở Du Tín của ngày hôm nay.

Hèn chi anh ấy lại bắt tôi ăn bữa sáng khi tôi đến đón anh ấy buổi sáng.

16

Cho nên, Du Tín lúc đầu đã nhận ra tôi rồi.

Cũng biết là đến xem mắt với tôi.

Vậy tại sao anh ấy lại giả vờ làm tóc vàng để tôi biết khó mà lui?

“Vậy sao anh còn giả làm tóc vàng?”

“Em muốn nghe không?”

“Muốn.”

Thì ra, hôm đó Du Tín vừa về nước.

Mẹ anh ấy liền bảo anh ấy đi xem mắt với tôi.

Anh ấy được biết đó là tôi, mừng đến nỗi cả đêm không ngủ được.

Liền lướt điện thoại.

Vừa hay thấy bài của tôi.

“Làm sao vừa không cần xem mắt, vừa để đối tượng xem mắt biết khó mà lui, lại không mất diện?”

Anh ấy cảm thấy tôi không muốn xem mắt với anh ấy, nhưng lại không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Ban đầu anh ấy vẫn ăn mặc rất lịch sự.

Chỉ vì thấy tôi trả lời bài của người dùng có tên ” Thấy một chiếc lá rụng mà biết mùa thu đã đến ” rằng người kì hoặc để doạ anh ấy.

Anh ấy sợ anh ấy ăn mặc quá lịch sự, tôi lấy cái cớ này để chối anh ấy.

Thế là, anh ấy liền tóc vàng.

Hèn chi hôm đó Lý Văn Kiệt tôi lại có biểu cảm kinh ngạc đến vậy.

Thì ra anh ấy đã tôi lâu như vậy rồi.

Chỉ là tôi không ngờ, mẹ tôi cũng nằm trong đội ngũ của anh ấy.

17

Rất nhanh, bên gia đình liền .

Thì ra, mẹ tôi và mẹ Du Tín là thân.

Sau này vì công việc quá bận rộn nên ít .

là liên lạc qua điện thoại.

Và mẹ của Du Tín khi thấy Du Tín luôn giữ lại ảnh của tôi.

Liền tính toán để Du Tín về nước, và giúp anh ấy sắp xếp xem mắt với tôi.

Lần đó thật ra là lần xem mắt đầu tiên của Du Tín.

Và mẹ tôi, biết gu của tôi, nên cố tìm cho tôi kiểu người tôi không .

Rồi càng ngày càng lệch khỏi người tôi .

Cuối , để Du Tín, xuất hiện rạng rỡ trước tôi. Chỉ là bà ấy sao cũng không ngờ, Du Tín lại tóc vàng đến tôi.

Lúc bà ấy biết, suýt chút nữa thì c.h.ế.t khiếp. Sợ rằng tôi không anh ấy mà bà ấy lại .

Sau này mẹ tôi dì Du mới biết, tôi đã từng đến nhà họ bố mẹ rồi.

Liền cố nói muốn tìm cho tôi một đối tượng xem mắt khác.

Bà ấy biết tôi chắc chắn phản đối.

Cũng biết tôi nhất định bảo Du Tín đến.

Quả nhiên, hiểu con không ai bằng mẹ.

Thì ra, kẻ ngốc là tôi.

Tôi cứ tưởng Du Tín giống tôi, đã xem mắt nhiều lần mà không công.

Không ngờ, anh ấy chỉ xem mắt một lần, liền đã ưng .

Vậy mà tôi lại thương cảm cho anh ấy lâu như vậy.

Mẹ tôi và mẹ Du Tín nói chuyện với nhau rất vui vẻ.

“Vậy thì quyết định vậy nhé.”

“Được, được, được, ngày tốt.”

bát tự của tôi, gần nhất là đầu tháng sau, sau đó đợi ba năm sau.

Tránh để đêm dài lắm mộng.

Cuối lựa chọn đầu tháng sau.

18

Vì ngày cưới khá gấp.

Tôi và Du Tín gần bận rộn chụp ảnh cưới, chọn cách trí, chọn váy cưới.

“Cái này thế nào?”

“Đẹp.”

“Cái này thì sao?”

“Cũng đẹp.”

Ngoài nói đẹp ra thì anh còn nói được gì nữa?”

“Cũng không tệ.”

Thử váy cưới đã mệt, chụp ảnh cưới càng mệt hơn.

tôi chọn chụp cảnh ngoài trời gần đó.

tôi thật sự không muốn di chuyển nữa.

Quá là mệt rồi.

19

Sau khi kết hôn, Du Tín chủ động đảm nhận ba bữa cơm một ngày của tôi.

Chỉ là gần trong dạ dày luôn cảm thấy buồn nôn.

Du Tín ngốc nghếch này, còn luôn cảm thấy tôi không thoải mái, muốn đưa tôi đi bệnh viện.

“Hôm nay anh hẹn bác sĩ đến nhà khám cho em, em xem em còn có cớ gì.”

“Em thật sự không sao mà.”

” Không cho phép em thoái thác.”

Rất nhanh bác sĩ đến nhà.

“Không có vấn đề gì, chủ yếu là phản ứng thai nghén sớm, chú nghỉ ngơi, định kỳ đến bệnh viện khám thai là được.”

Du Tín nghe bác sĩ nói xong thì ngẩn người tại chỗ.

Anh ấy sắp làm bố rồi.

Tiếp , Du Tín sắp xếp xong hết công việc.

Chuyên tâm nhà bầu với tôi, nói chính xác hơn là để giám sát tôi.

khi tôi mang thai, tôi đặc biệt ngửi mùi gạo sống, thậm chí có lúc còn muốn ăn.

Du Tín sợ tôi không kiềm chế được mà ăn vụng gạo sống.

Thêm đó, nồng độ hormone thai kỳ thay đổi, cảm xúc của tôi cũng ảnh hưởng.

Anh ấy là một người chồng tốt, tôi nghĩ anh ấy cũng là một người cha rất tốt.

Du Tín thậm chí còn tỉ mỉ hơn tôi, sớm đã bắt đầu nghiên cứu quần áo, tã giấy, sữa bột, bình sữa cho trẻ con.

​ Cuối 35 tuần + 2 ngày, tôi sinh một cặp song sinh trai gái.

Tuy là sinh non, nhưng hấp thụ dinh dưỡng rất tốt.

Vừa sinh ra đã được 5 cân.

Nhưng vì là sinh non nên vẫn nằm trong lồng kính vài ngày.

em bé này rất ngoan.

ăn có ngủ, đủ ngày đủ tháng liền xuất viện.

Du Tín bế đứa bé nhỏ xíu, chân run rẩy.

Một ngày sáng đến tối cầm điện thoại chụp ảnh lên khoảnh khắc bè.

Khoảnh khắc bè của anh ấy chỉ có tôi và con.

Lần đầu tiên là lúc tôi ký kết hôn.

Lần thứ là lúc con chào đời, bây giờ mỗi ngày rất nhiều bài.

May mà anh ấy chỉ trên cá nhân,

​Nếu không, những khách hàng của anh ấy, có lẽ đã chặn anh ấy rồi.

​Có lẽ, duyên phận trên thế gian này đã được định sẵn ngay đầu.

​Quanh co, cuối rồi cũng bên nhau.

Tùy chỉnh
Danh sách chương