Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LGhN4B1LW
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Anh họ học cấp , bác cả bác gái ăn xa, anh ta ở nhờ nhà tôi suốt năm.
Lên đại học, các bác cho lì xì, mẹ tôi mừng cho anh họ phong bao dày nhất.
Bao năm qua, nhà tôi giúp họ hết lòng, không dám nói là ân nghĩa sâu nặng, chí ít tận tình hết sức.
Vậy mà cuối chỉ nuôi được lũ vong ân bội nghĩa!
Tức đến cả đêm tôi không chợp mắt.
Sáng hôm , báo:
Phí nằm phải đóng tiếp.
Nhìn số dư tài khoản, tôi chạy thẳng đến nhà anh họ.
Cả nhà người hớn hở bày biện phòng tân hôn.
Thấy tôi, nụ cười anh họ tắt ngấm.
“Văn, em thế là không hay , anh nói tháng trả mà, sao còn mò tận nhà?”
Tôi gượng cười, giọng khẩn khoản:
“Anh, thúc dữ , em thật sự hết cách , coi như em lạy anh được không?”
Trên đường đây, tôi đã tính sẵn: hạ thấp mình, miễn có tiền.
anh họ lại nhăn nhó im lặng.
Khoảnh khắc đó, tôi thấm thía tận câu: “Người nợ tiền là ông nội, kẻ nợ là cháu chắt.”
Tôi tiếp tục nài nỉ:
“Anh, 200 ngàn không có thì 50 ngàn, 50 không có thì 20 được chứ?”
4
Bác cả khó chịu tặc lưỡi:
“Con , sao nói mãi không hiểu, không thấy tụi bận ?”
Tôi cứng giọng:
“Bác, mẹ con là em gái ruột bác, phải người dưng. Trước đây bác cần , mẹ con đều giúp không lời.”
Bác gái nổi cáu:
“Em ruột thì sao? chẳng có gia đình riêng. Mẹ mày giúp thì là tự bà ấy muốn, tụi có ép! Ngày mai là đám thằng Khôn , mà hôm nay mày quấy, rốt cuộc có ý ?”
Tôi “quấy”?
Tôi đã hạ giọng cầu xin, sao lại thành quấy?
Mặt tôi tái xanh.
Bác gái vẫn không biết chừng mực, càng nói càng khó nghe:
“Mẹ mày dù sao là bề trên của thằng Khôn , không nghĩ cho nó chút sao? Đúng là biết chọn lúc mà đổ , xui xẻo không chịu nổi!”
Tôi run bần bật, không tin nổi tai mình.
Đây còn là lời người nói ra ?!
“RẦM!”
Tôi đập tan cái gạt tàn trên bàn trà.
Cả người giật nảy mình.
Bác gái ngơ ngác mấy giây thét chói tai:
“Mày cái vậy?! Muốn c.h.ế.t hả?!”
Tôi phịch xuống ghế sofa.
“Hôm nay nếu không trả tiền, tôi sẽ không hết!”
Anh họ nổi khùng:
“ nể tình nên mới nhịn mày, chứ mày nghĩ mày là ? Vì mấy đồng mà suốt năm bám đuôi , mày không thấy nhục ?! Nói thật nhịn mày lâu !”
Má nó!
mới là người phải nhịn ?
Trước giờ tôi vì nể tình ruột thịt mà bỏ qua, chứ có phải tôi hiền lành nhu nhược !
Tức nước vỡ bờ, tôi xổ tràng, chửi cho cả nhà họ trắng mắt ra.
Bác gái anh họ lập tức phản công.
người chúng tôi cãi vã om sòm, mặt mũi đỏ gay, chẳng chịu .
Bác cả quát lớn:
“Dám đến nhà trưởng bối la lối om sòm, lại còn đập phá đồ đạc, đây là cái nết nhà cô sao? Có tin tôi điện cho mẹ cô không?!”
Mặt tôi sầm xuống.
Mẹ tôi vốn đã tự trách vì tật mà tốn kém.
Bà thường lén tôi khóc mình.
Tôi sợ bà lại thêm áp lực tâm lý, nên hôm nay nợ, tôi chưa hề nói với mẹ.
Thấy tôi im lặng, anh họ lạnh lùng nói:
“Anh mượn tiền vì coi em như người nhà. Còn em thì sao? Em có coi tụi anh là người thân không? Nói lần cuối: tiền để đám bàn!”
Lúc rời , tôi tức nghẹn bụng.
lưng, bác gái còn lẩm bẩm:
“Thằng khôn xong phải sinh con ngay, còn tốn bộn tiền, lấy ra dư mà cứu trợ nhà nó…”
Hối hận.
Tôi hối hận vô .
Đáng lẽ không nên tin lời xạo của anh họ, dễ dãi mà đưa tiền.
đầu còn thoáng ý nghĩ kiện.
để thắng kiện, lại tiền, dễ vậy.
Đúng lúc đó, em họ nhắn tin:
“Anh ơi, trường em giấy xác nhận thực tập, công ty anh cho em với nhé~ please please!”
Dù tôi rối như tơ vò, chuyện nhỏ vẫn phải giúp.
Tôi trả lời:
“Chuyện nhỏ.”
“Cảm ơn anh! Không có giấy thì em không được tốt nghiệp, nhiều bạn em lo sốt vó. Cả khoa trăm người, mới chưa mười người xin được thôi.”
trăm người.
Ngồi tiệc phải chục bàn.
ý nghĩ táo bạo vụt lóe đầu tôi.
Tim đập dồn dập.
Chiêu có khi hữu hiệu, chỉ là quá ác.
Dù sao vẫn là họ hàng, hơn nữa lại ngay ngày …
nếu không ra đòn, thì đến bao giờ mới lấy lại được tiền?
do dự, chị hộ lý bất ngờ .
Tim tôi chùng xuống, vội vàng nghe máy.
6
“Văn ơi, bác gái nằng nặc xuất , khuyên mãi không được, em mau qua !”
Tôi hoảng:
“Sao tự nhiên mẹ em lại xuất ?”
“Không phải tại bác em , họ điện nói vớ vẩn đó, bác buồn , bảo không muốn liên lụy em, nhất quyết về nhà.”
Ngọn lửa vừa hạ xuống lại bùng lên.
Rời nhà anh họ chưa bao lâu, họ đã điện cho mẹ tôi !
“Họ nói ?”
“Linh tinh , đại khái là chưa chắc chữa được, tốn tiền chỉ đổ sông đổ biển. Văn , sao có thể nói với nhân như vậy chứ? Quá đáng, thật sự quá đáng!”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Chị, em ngay!”