Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mấy tiếng đồng hồ sau, khuyên nhủ mãi, tôi trấn an mẹ.
Trong lòng, căm hận với nhà anh họ dâng tới đỉnh điểm.
Tôi lập tức gọi cho em họ.
“Duyên, nhắn hỏi bạn bè trong khoa, sẵn sàng giúp anh, anh lo giấy thực tập . Càng nhiều càng tốt.”
Em họ ngơ ngác:
“Ủa? gì ?”
“Anh mời tất cả đi ăn cưới!”
Rồi tôi tìm ngay một công ty quảng cáo.
Bắt ông chủ gấp rút cho tôi một tấm băng rôn.
yêu cầu tôi, ông ta tôi người ngoài hành tinh.
“Cậu chắc chắn in đúng mấy chữ này chứ?”
Tôi gật đầu:
“Chữ in màu vàng, cho nổi bật, to!”
Băng rôn xong, tôi nhắn cho anh họ:
“Anh , em nghĩ lại rồi, đúng là ngay lúc cưới mà em đòi tiền thì không nên.”
7
Anh ta không trả .
Tôi nhắn tiếp:
“Người nhà, vì tiền mà sứt mẻ tình cảm thì không hay.”
Vẫn im lặng.
Tôi lại gõ:
“Sau này em tuyệt đối không đòi nữa, anh đừng áp lực, coi từng mượn em tiền.”
Lần này anh ta chịu trả .
“Không phải mày qua còn hùng hổ đến nhà tao quậy phá sao? Giờ biết sai rồi hả?”
Sau đó là cả chục tin nhắn thoại, liên tục mắng chửi, bảo tôi nhỏ nhen, không tầm, anh ta thất vọng.
Chửi chán, cuối cùng phán:
“Thôi, mày đã biết lỗi, tao bỏ qua, lần sau đừng nữa.”
Tôi bèn :
“Anh, mai em dẫn nhân viên công ty đến ăn cưới nhé?”
tôi bảo không cần gấp gáp trả tiền, tâm trạng anh ta hẳn tốt hơn nhiều.
“Ừ, đến đi, công ty mày mấy người đâu, ngồi dư sức.”
Em họ rất năng lực.
đến tối đã báo tin:
“Cả khoa 200 người đều đi! Anh bảo chia 10 người 1 nhóm, đúng 20 !”
Tôi hơi ngạc nhiên:
“Đi á?”
Theo tính toán tôi, trăm người là quá lắm rồi.
“Em kể cho bạn bè chuyện anh, tức thay, bảo phải đến ủng hộ. Mai lại đúng thứ bảy, em đã xem đường đi , chắc chắn đúng giờ, mọi người anh chỉ đạo !”
Tôi xúc động sự.
“, mai trông cả vào mọi người.”
Sáng sau, tôi đã đứng chờ trước cửa sạn.
Mười giờ, đoàn xe rước đến nơi.
Mọi người xuống xe, vừa pháo nổ vừa tung hoa, còn hò hét bắt anh họ bế cô chạy mấy vòng sân.
Rộn ràng một hồi xong.
Lúc đó anh họ thấy tôi.
“Đến sớm , chẳng phải bảo dắt nhân viên công ty đến sao, sao chỉ mình em?”
Tôi cười nhạt:
“Họ đang ngồi trong rồi.”
8
, bác gái cau mặt:
“, tiệc 3 ngàn 880 một . Người đâu đâu mời, lì xì mấy trăm, còn chẳng đủ một đĩa thức ăn!”
Anh họ chợt nghĩ , mặt thoáng chút khó chịu.
Tôi cười lạnh trong bụng.
Đúng là một ruột, chẳng khác gì.
không hiểu cô trúng anh ta ở điểm nào.
“Bác, anh, cứ yên tâm, em đã dặn nhân viên rồi, tiền mừng tuyệt đối không thiếu. Mỗi người 1 ngàn, coi em bù lỗi qua.”
, sắc mặt cả hai liền dịu xuống.
Bác gái hừ nhẹ:
“ còn tạm , nhưng nhớ bảo họ tự giác ngồi góc ngoài, nay nhà gái toàn quý, chỗ tốt phải để dành cho họ!”
Anh họ căn dặn phù :
“Trông kỹ giúp, đừng để mấy người không biết điều ngồi nhầm , nhất là mấy dành cho nhà gái.”
Bác gái gật lia lịa:
“Đúng, đúng đấy!”
thông gia, bố vợ là lãnh đạo cấp cao trong cơ quan, lãnh đạo lãnh đạo anh họ.
Mẹ vợ là trưởng khoa ở bệnh viện lớn.
Cô còn là giảng viên đại học.
Ngay cả họ hàng gái toàn lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước.
Khó trách bác cả lại môn đăng hộ đối.
Từ khi định hôn sự này, cả nhà anh họ hễ gặp đem khoe khoang.
Bởi , họ coi trọng đám cưới này cực kỳ.
Lúc đó, cô đã lên tầng thay đồ.
Anh họ đứng ngoài cửa chuẩn bị đón .
Bác cả bác gái thì chạy hẳn ven đường chờ, bảo phải để thông gia vừa tới đã thấy họ, tỏ lòng kính trọng.
Mọi người bận rộn.
Chỉ riêng tôi đứng im tại chỗ.
Anh họ thấy không vừa ý:
“Còn ngây đó gì? Đi xem chỗ nào cần phụ, tay giúp đi.”
Tôi còn kịp trả .
Phù đã hớt hải chạy từ hướng sảnh tiệc , mặt mũi nghiêm trọng.
“Kiến , mình không đi nhầm sạn đấy chứ?”
9
Anh họ liếc cậu ta thằng ngốc:
“Cậu nghĩ sao? Cả thành phố này chỉ đúng một sạn Shangri-La, nhầm nào !”
“ sao trong… toàn người ngồi kín rồi?”
Anh họ hiển nhiên hiểu ý câu này.
“Không phải nhảm à? Không ngồi người thì ngồi ma chắc?”
Phù gấp đến mức đập đùi cái “bốp”:
“Không phải ! Ý em là… trong kín rồi! Hai mươi , không còn chỗ nào trống…”
còn dứt đã bị bác cả cắt ngang:
“Kiến , mau xem đến kìa!”
Mấy chiếc xe nối đuôi dừng ngay cửa xoay.
Từng tốp lần lượt bước xuống.
Đi đầu chính là bố mẹ vợ tương lai anh họ.
Anh họ lập tức bỏ ngoài tai phù , vội vàng niềm nở chào hỏi từng người.
Họ hàng nhà gái thi nhau khen ngợi:
“Chú nay bảnh quá!”
“ việc giỏi lắm, đúng là tuổi trẻ tài cao!”
“Quả nhiên anh cả nhà ta mắt con chuẩn ~”
Bố vợ mỉm cười hiền hòa:
“Những cái khác thì không , tôi quý nhất ở Kiến là hai điểm: chịu khó và lòng. Bây giờ tìm người trẻ hiếm lắm.”