Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Mím chặt môi, tôi không nói gì, cũng không bật đèn. lẽ bước nhẹ vào bàn tôi, thu dọn đồ. Thu dọn xong, tôi ngập ngừng một , không rời ngay. tôi tiến lại góc sau , chỗ bình nước. Ở đó luôn giá để giấy dùng chung. tôi rút một chiếc sạch, rót nửa nước ấm. nước chảy nghe rõ ràng bất thường trong học quá yên tĩnh.

Bưng nước, tôi từng bước tiến lại cậu. Mỗi bước như giẫm lên nhịp tim dồn dập tôi. tôi đặt nhẹ nước ở góc bàn cậu, đáy chạm mặt bàn phát “cạch” khàng.

Ngón che mặt cậu động, hé một khe hẹp, bên trong tối nề không tan. Cậu không ngẩng , cũng không nhìn nước đó.

Tôi đứng vài giây, rốt cuộc vẫn chẳng nói gì, xoay rời khỏi học. khàng khép cửa lại, cách ly bên trong cái tối nề và dáng mỏi mệt ấy.

Lần khác vào một buổi chiều cuối tuần lất phất mưa. Tôi cầm ô trả sách ở thư viện thành phố. Vừa con đường nhỏ yên tĩnh bên cổng phụ thư viện – nơi trồng đầy những cây long não cao lớn – thì tôi nhìn thấy cậu ấy.

Giang Nhiên không mang ô, tựa vào thân cây long não ướt đẫm, cúi hút . Mưa làm tóc và vai cậu ướt sũng, từng lọn tóc đen bết vào thái dương, khiến gương mặt càng thêm tái nhợt. Đốm đỏ nơi điếu lúc tỏ lúc mờ màn mưa xám xịt. Dưới chân cậu đã hai, ba mẩu tàn vứt bỏ.

Thấy tôi, cậu như sững lại một . Ngón kẹp điếu không trung, ánh thoáng hiện sự ngơ ngác, rồi chóng trở về vẻ trầm quen thuộc.

Tôi che ô bước lại, cách cậu vài bước. mưa rơi trên mặt ô rì rào, không khí trộn lẫn mùi mưa, đất và khói .

Cậu không nói gì, ném điếu còn hơn nửa xuống đất, dùng mũi giày dí tắt.

“Đợi ai à?” – tôi phá vỡ sự im , giọng nói vì mưa mà nghe nhẹ bẫng.

Cậu lắc , ánh lại nơi mấy cuốn sách tôi ôm trong lòng, rồi lại dời , hướng về sâu trong màn mưa. “Bực bội. ngoài hít thở .” Giọng cậu khàn .

Chúng tôi đứng cách nhau vài bước, ngăn bởi những sợi mưa lất phất. Sự im dần loang trong mưa. Thỉnh thoảng vào cổng phụ thư viện, ánh tò mò quét qua hai chúng tôi – một đôi đứng trong mưa với bầu không khí kỳ quặc.

Cuối cùng, vẫn cậu ấy động trước. Cậu đưa lau nước mưa trên mặt, đứng thẳng dậy, giọng trầm thấp: “Về . Mưa to rồi.”

Cậu xoay định bước , không ô, cứ thế chìm vào màn mưa mỏng.

“Giang Nhiên!” – tôi theo phản xạ gọi.

Cậu khựng lại, nhưng không quay . dáng mơ hồ mưa.

Tôi bước lên, nhét mạnh cây ô vào cậu. Cán ô lạnh buốt chạm vào những ngón cũng lạnh như băng cậu. “Cầm lấy.” Giọng tôi hơi run.

Cậu nắm ô, cuối cùng cũng quay lại nhìn tôi. Nước mưa chảy dọc gương mặt góc cạnh, ánh phức tạp, như phủ một sương dày khó đoán. Môi cậu mấp máy, như muốn nói gì, nhưng rốt cuộc im nhìn tôi, ánh sâu hút như muốn nuốt trọn đối diện.

“Tôi chạy về, thôi.” Tôi tránh ánh nhìn ấy, nói thật , rồi ôm sách lao vào mưa trước khi cậu kịp phản ứng.

Mưa lạnh lập tức thấm ướt tóc và áo khoác. Tôi cúi chạy, không dám ngoảnh lại. Sau lưng, dường như vang lên một thở dài rất , rất trầm, nhưng chóng mưa nuốt chửng. Mãi khi chạy mái che trước cổng chính thư viện, tôi mới dám lại, quay .

Con đường nhỏ trống trơn, lá long não loáng vì mưa rung nhẹ trong gió. Cậu ấy, cùng chiếc ô, đã biến mất vào màn mưa mịt mùng.

Nước mưa từ tóc nhỏ xuống cổ áo, lạnh buốt. Tôi ôm sách, đứng dưới ánh đèn sáng rực thư viện, nhìn thế giới xám xịt ngoài kia. Ngực tôi lạnh hơn cả quần áo ướt sũng. Mỗi lần cậu ấy đều như một ngọn lửa lạnh – biết rõ sẽ bỏng, nhưng vẫn không cưỡng nổi hơi ấm yếu ớt. Và sau mỗi lần ấm áp ngắn ngủi ấy, nỗi bất an và sợ hãi sâu hơn, như cơn mưa thu lạnh lẽo, len lỏi vào tận xương tủy.

Ngày tháng trôi trong chồng đề thi và tích tắc đếm ngược, trượt dần về mùa đông. Hơi thở kỳ thi đại học như một cơn bão áp sát, đè mức khó thở. Trong , mùi cà phê, dầu gió và khét mệt mỏi những đêm thức trắng hòa vào nhau. Trên mặt mỗi đều vẻ căng thẳng như tê liệt.

tôi và Giang Nhiên, mối liên hệ mong manh ấy như ép cực hạn. Việc truyền cuốn sổ đã hẳn. Thỉnh thoảng lướt qua nhau trong hành lang chật hẹp, ánh kịp chạm thoáng rồi vội dời . Trong đó chứa quá nhiều điều không thể nói – lo lắng, mệt mỏi, và khao khát lạc lõng đè nén dưới áp lực khổng lồ. Chúng tôi như hai con thuyền đơn độc chật vật sóng dữ, lo cho bản thân còn chẳng xong, thể nhìn thấy xa xa nơi cột buồm đối phương chớp nháy ánh đèn yếu ớt.

Còn ba ngày nữa thi đại học.

Tùy chỉnh
Danh sách chương