Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Chỉ là danh tiếng hung hãn của ta sớm vang khắp, Quý dẫu ngạo mạn, trước mặt ta cũng chẳng dám quá phận.

“Quý nương nương,” nàng mở lời, ánh mắt d.a.o c.h.é.m hướng Phúc An lưng ta, “hôm nay tới là đòi một cái công đạo.”

Ta nhấc che thân hình nhỏ bé của Phúc An, rồi cong khóe môi, ánh mắt hàm ý khó dò:

Quý đòi công đạo gì?”

Nàng chậm rãi đáp, từng lời nặng nề:

“Chuyện cung nương nương, vốn không nên xen . Phúc An công chúa tuy chẳng phải cốt nhục của , cũng là kẻ được nuôi dưỡng bên cạnh. Dù thế nào cũng không nên mặc kệ chứ?

Hôm nay nếu không phải Hoằng Chương thằng bé kia khóc sướt mướt trở , đâu biết đám tiểu quỷ đường lại khi dễ Phúc An đến mức .

Ban cũng từng giữ Phúc An bên mình, coi làm bạn với Hoằng Chương. tiểu nha lại một mực nằng nặc theo nương nương, đành thôi.

Giờ thấy đối đãi thế , thật khiến chẳng khỏi coi thường.

Nuôi mà không thương, chi bằng đừng nuôi.

Phúc An dẫu cũng là công chúa tôn quý, ngày trước được Hiền nương nương nâng niu sủng ái, cớ nay đến Quý , lại thành cỏ bồng vô cội, để mặc ức hiếp?”

Dứt lời, nàng đột nhiên quát lớn ra cửa:

“Thằng nhãi, không mau cút đây cho lão nương!”

Ngay , một cái tròn vo thò ra từ cửa.

Tam hoàng tử tập tễnh bước , gương mặt tròn vo ấm ức, nhìn qua thật đáng thương.

Quý vốn nổi danh tính tình nóng nảy, thấy hắn chần chừ, liền giáng một cái tát bốp :

ỡm ờ cái gì, mau đến xin lỗi muội muội! Lễ nghĩa liêm sỉ cung dạy ngươi đều nuốt bụng chó rồi ?”

Lúc , ta hoàn toàn ngẩn ngơ.

Thì ra Quý … không phải đến gây chuyện?

Tam hoàng tử lí nhí mở miệng:

“Ngũ… Ngũ muội… xin lỗi…”

Phúc An ló từ lưng ta, đôi mắt long lanh cong cong, khẽ :

“Không .”

Quý thấy thế, gật hài lòng, rồi quay lại nhìn thẳng ta.

Không rõ vì , cái nhìn khiến lòng ta thoáng dấy lên chút bối rối.

Nàng nhìn ta thật lâu, mới thở dài một tiếng:

“Tỷ tỷ Tạ thị đã chọn , hẳn là có lý do riêng. Quý , đừng phụ nàng thất vọng.”

xong, nàng kéo Tam hoàng tử xoay rời đi.

Nhìn bóng lưng kia, ta bất giác rơi trầm tư.

09

Ta cùng Tạ Nhiên là đồng thời nhập cung.

nàng ta… chính là một kẻ lương thiện đến vụng dại.

Năm , có một cung bị bắt quả tang lén bán đồ cung, quỳ xuống cầu xin nàng.

Bịa chuyện rằng cha mẹ ở quê bệnh nặng, đường cùng không lối thoát.

Rõ ràng là lời dối trá vụng , vậy mà cái kẻ ngốc Tạ Nhiên lại tin.

đem tiền riêng của mình ra, giúp tiểu cung kia bù đắp số đồ thất thoát.

Kết cục thì ?

Cung bị tần khác mua chuộc, quay cắn ngược, vu rằng chính Tạ Nhiên xúi giục nàng ta làm.

Ta vĩnh viễn không quên ánh mắt của nàng ngày .

Hoảng hốt, bất lực, thương tâm… tuyệt không có nửa phần hối hận.

, chính ta thay nàng xử lý cung .

Rút lưỡi, lóc xương, m.á.u loang đỏ bậc thềm dài trước cung môn.

Từ , danh hiệu “độc phụ” gắn chặt trên ta.

Ngày hôm , Tạ Nhiên đến tìm ta, vừa khéo tận mắt chứng kiến cảnh ta dứt khoát vung dao, một nhát đ.â.m xuyên n.g.ự.c ả cung .

Máu b.ắ.n tung tóe vương trên mặt ta.

Rõ ràng ta nên hoảng loạn, khi bị nàng nhìn thấy cảnh tượng nhơ nhớp .

chẳng hiểu ma xui quỷ khiến, ta lại cong môi, nở nụ cười khiêu khích với nàng.

Tạ Nhiên đứng , ánh mắt trẻo dõi thẳng phía ta.

Nàng :

“Ôn Cẩn, ngươi không cần thế.”

Ta vẫn luôn nghĩ, câu là nàng trách ta độc ác.

Rất lâu mới hiểu ra.

Điều nàng chính là:

“Ôn Cẩn, ngươi không đáng phải vì ta, mà hủy hoại thanh danh của chính mình.”

Tạ Nhiên, ta hận nhất chính là cái dáng vẻ ngươi lúc nào cũng tưởng mình hiểu ta thấu suốt.

Tạ Nhiên, ta hận ngươi.

Ta hận, hận, hận ngươi đến tận xương tủy!

Ta sẽ nuôi dạy nhi của ngươi, khiến nó trở thành một độc phụ giống hệt ta.

Ta ngươi hối hận… hối hận… hối hận vì đã từng quen biết một kẻ ta…

10

Ngày hôm , lúc Phúc An tan ở cung , chính ta đích thân đến đón.

Đôi mắt to tròn của nó chớp chớp, vui mừng nhìn ta:

“Vãn nương nương…”

Lần ta không né tránh, ngược lại nắm lấy bàn nhỏ bé của Phúc An.

“Phúc An, ai dám bắt nạt , cung sẽ thay mà bắt nạt lại.”

Ba trăm cấm quân vây kín ngoài cung , không lọt lấy một khe hở.

Cũng chẳng trách cung kiêu ngạo, ai bảo huynh trưởng cung chính là thống lĩnh cấm quân chứ.

Lão cung run run giơ chỉ ta, tức đến nỗi thở không ra hơi.

Ta thản nhiên phẩy :

“Tiên sinh tuổi đã cao, trước tiên đỡ tiên sinh nghỉ đi.”

Rồi ta đưa mắt nhìn phía góc, nơi Tam hoàng tử đang rụt rè đứng, vẫy gọi nó.

“Hoằng Chương ngoan nào… cho cung biết, là những ai bắt nạt ngũ muội của .”

Thằng nhóc mập mạp xem ra cũng thức thời, nhanh chóng giơ bàn bụ bẫm chỉ ra vài đứa.

Ta lướt mắt qua, toàn là lũ nít, chẳng buồn nhớ xem thuộc nhà nào.

thiên hạ , ngoài Thái hậu, ai là Ôn Cẩn ta không dám động đến chứ?

Dù vậy, đối phó với trẻ thì đánh đánh g.i.ế.c giết cũng chẳng thú vị gì.

Tùy chỉnh
Danh sách chương