Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

03

Phúc An cắm cúi khoai nướng, đến mức tay miệng đều lem luốc.

Đứa này, quả thật giống chút với vị mẫu lúc cũng ra vẻ kiểu cách kia.

Ta nhớ rõ là kẻ cả đầy thói cầu kỳ rởm; một miếng điểm tâm thôi cũng cắt thành từng khối, dùng trâm gắp lấy mà .

Vậy mà lại dưỡng gái thành ra… hoang dã thế này sao?

Ta vốn không ý định Phúc An.

Dù sao nàng cũng là một gánh nặng, ta muốn vô cớ chuốc thêm phiền phức vào .

Ta tính toán, sáng sớm ngày mai sẽ lập tức đưa nàng đi.

Không, trực tiếp ném cho Hoàng hậu mới được.

Dù gì kẻ đó bề ngoài lúc cũng nghiêm trang đạo mạo, nhân nghĩa vô cùng.

Đến lúc ấy ta sẽ dẫn Phúc An tới thẳng cửa tẩm cung của bà ta mà khóc lóc.

Đúng vậy, cứ làm thế đi.

Thế nhưng ngày hôm , Phúc An tựa như đã đọc được suy nghĩ trong lòng ta, sống c.h.ế.t cũng không chịu bước ra ngoài.

“Vãn nương nương không cần Phúc An nữa sao?

Phúc An đã làm sai chỗ , Phúc An sẽ sửa… cầu xin Vãn nương nương, đừng bỏ rơi Phúc An…”

Tiểu nha khóc đến khàn cả giọng.

Một bên, Cảnh Trúc hùa .

“Nương nương, tiểu đáng thương thế này, chi bằng giữ nàng lại đi.

Nô tỳ đêm qua thay y phục cho , tận trên nàng chi chít vết thương.

Chốn hậu cung vốn quen thói tâng cao giẫm thấp, Hiền mới đi chưa đầy một tháng, đã chịu bao nhiêu lạnh nhạt cùng ngược đãi.”

tới đây, Cảnh Trúc cũng ra bộ sắp khóc .

Ta bị một lớn một náo loạn đến đau cả , đành tạm thời ứng phó cho qua.

, ngươi quả thật là c.h.ế.t rồi vẫn để ta yên!

04

trắng ra, hai nhà ta vốn là thế gia thù địch.

Tóm gọn lại, chính là tổ mẫu của nàng tổ mẫu của ta cùng lúc để đến vị trạng nguyên lang năm ấy.

Từ khi vừa tiến cung, ta nàng đã thuận hòa.

Nàng cho rằng ta cao hơn , kiêu căng ngạo mạn; ta thì nàng nhân nghĩa, bề ngoài nghiêm trang dối.

Tóm lại, chỉ cần nhìn nhau liền chướng .

Mà vốn dĩ hậu cung chính là một tu la tràng khổng lồ.

Một đám tiểu xuất thân thế gia, được ngàn chiều vạn sủng lớn, nay vì một nam nhân mà tranh giành đến đỏ mặt tía tai.

Ráng hết sức đoạt lấy chút ân sủng ít ỏi từ tay khác.

bệnh, từ tay ta cướp Hoàng thượng đi tám lần.

ta, trong Ngự Hoa Viên, chặn ngang đoạt lại năm phen.

So với những kẻ ngấm ngầm tranh đấu kia, giữa ta nàng thực sự là nước lửa khó dung.

Khắp hậu cung đều nhìn ra được ta không đội trời chung.

Cho nên khi tin tức Phúc An ở trong cung ta truyền ra, cả hậu cung đều như đang xem một trò cười lớn.

Mà Hoàng hậu, chính là kẻ tiên không thể ngồi yên.

05

Khi Hoàng hậu đến, ta đang dắt Phúc An ngồi trước sân phơi nắng.

Đứa này quá đỗi trắng trẻo, thoạt nhìn liền biết là thân thể không khỏe mạnh. Trẻ vẫn nên ra nắng nhiều mới tốt.

một tiếng hô “Hoàng hậu giá đáo”, một nữ tử mặc cung trang lam bảo thạch, dưới sự dìu đỡ của cung nhân, thong thả bước vào.

lưng một đám tần đến xem trò vui, ai nấy đều vận diễm lệ.

Ta uể oải đứng dậy, hành lễ lấy lệ.

Trên mặt Hoàng hậu vẫn là nụ cười đoan trang ôn hòa như thường.

“Quý không cần đa lễ.” rồi, nàng khẽ xoay , tựa như vừa mới nhìn Phúc An, liền làm bộ kinh ngạc thốt lên:

“A, sao Phúc An lại ở đây?”

Phúc An ngoan ngoãn hành lễ:

“Vấn an Hoàng ngạch nương.”

“Phúc An, mau đứng lên, để Hoàng ngạch nương ôm một cái .”

Ta nhìn màn diễn vụng về ấy, nhịn không được đảo khinh bỉ.

“Hoàng hậu nương nương gì thì cứ thẳng, không cần quanh co khách sáo.”

đây là gì vậy, bản cung chỉ nghĩ, việc này vốn cũng là duyên phận giữa Phúc An. Chi bằng, cứ để dưỡng dưới danh nghĩa của mình đi.”

Đến đây thì đến lượt ta mất bình tĩnh.

Thế nhưng Hoàng hậu lại không cho ta cơ hội cự tuyệt, trực tiếp quay sang hỏi Phúc An:

“Phúc An, thích Quý không?”

“Phúc An thích Vãn nương nương.”

“Vậy từ nay về , Phúc An cứ Quý , được chứ?”

Quả không hổ là Hoàng hậu, chỉ bằng dăm ba câu đã định đoạt chuyện đi ở của Phúc An, lại ngay trước mặt bao nhiêu tần.

Từ nay về , cho dù Phúc An xảy ra chuyện gì, cũng ai trách tội được lên Hoàng hậu.

khi Hoàng hậu rời đi, ta xoa cằm nhìn Phúc An, giọng không khỏi mang vài phần uy hiếp:

“Nhóc , đã muốn ở lại Chiêu Hoa cung của ta, thì tuân thủ quy củ của Chiêu Hoa cung ta!”

“Cung quy điều thứ nhất: luôn giữ khoảng cách mười trượng với bản cung.”

xong, ta xốc váy chạy vội, như thể phía sói hổ rượt đuổi.

nít mà, cho nó đủ ba bữa, dù thế cũng đến nỗi c.h.ế.t được đâu.

06

Ta cùng Phúc An đã trải qua một quãng thời gian dài… những ngày tháng tương kính như tân.

Nàng rất ngoan, biết ta không thích mình nên chưa từng chủ động xuất hiện trước mặt ta.

Ngược lại, Cảnh Trúc thường xuyên nhìn ta mà than thở.

“Nô tỳ chưa từng đứa trẻ ngoan như Phúc An .

bé một nhúm, nhìn thôi cũng khiến ta mềm lòng, sao nương nương lại nhẫn tâm như vậy?”

Ta dửng dưng nhả vỏ nho, giọng điệu tùy ý:

“Nha , lẽ ngươi mong bản cung đem gái của mà thờ như tổ tông chắc?

Bản cung là độc phụ, cho nó được miếng cơm đã là lòng tốt hiếm rồi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương