Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 3 – Đứa trẻ không lựa chọn nơi đến
Tin tức mang thai không hề căn trở nên dễ thở hơn.
Thực ra… từ khi tờ giấy siêu âm đặt lên bàn, thái độ của thay đổi duy nhất một điều: càng chắc chắn rằng cô sẽ không dám phản kháng.
“Từ bây giờ càng nghiêm túc hơn, biết chưa?”
Lệ nói đinh đóng cột
“Muốn sinh ra tử tế thì trước tiên không lười biếng.”
Từ sáng sớm, bà ta bắt cô nấu nướng đủ món cầu kỳ, bắt phơi chăn bông nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể cô vì “trời hơi bí, cần hong lại cho thơm”.
Một lần, Vân Thanh làm rơi chiếc khăn trải bàn đất vì căng tức không cúi thấp , Lệ bực đến đỏ mặt, vung hất nguyên khay sành sàn.
“Đồ không trưởng bối! Không dạy nên mới vụng về ngu dốt thế!”
Mảnh sứ b.ắ.n lên, cứa cẳng Vân Thanh.
Máu chảy dài cổ , loang ướt thảm.
Cô cắn chặt môi dưới, cố không bật nào — vì cô biết, cần phát ra một rên, chồng sẽ càng lớn hơn.
Cô ngẩng đầu tìm bóng duy nhất mà cô nghĩ thể vệ —— …nhưng Trí Viễn liếc nhìn, nói ngắn gọn một câu:
“Em đừng để bực vậy.”
Ánh mắt ấy, ánh mắt từng dịu dàng nhìn cô dưới những tán bằng lăng… giờ đây một lưỡi dao.
Mùa mưa về, trời thường trơn ướt.
Buổi chiều hôm đó, Lệ nói “thèm ăn gà thả vườn”, cô tự đi ra chợ gần ngoại thành mua cho bằng .
Bên ngoài gió tạt từng đợt, áo mưa dán chặt một lớp da lẽo.
Vân Thanh một ôm , một xách túi , bước đi xiêu vẹo giữa làn mưa.
Lúc đó, cô vẫn còn tự dỗ
“Cố thêm vài tháng thôi… cần sinh ra, mọi thứ sẽ khác…”
Nhưng vừa bước , chồng đã đứng sẵn ở cửa, nhìn túi , đanh giọng:
“Cái gì thế này? Ta gà, không công nghiệp! Cô mù à?”
Bà ta không đợi cô giải thích, giật lấy túi ném thẳng nền gạch.
vỡ tung tóe, vỏ và lòng đỏ b.ắ.n cả lên cô.
“Đồ vô dụng!”
Cơn quặn bất ngờ bùng lên trong .
Vân Thanh theo phản xạ ôm , đứng không vững, vịn cạnh tủ.
Mồ hôi túa ra từng giọt trên trán, gương mặt tái mét.
“… … …”
Lệ liếc cô một cái, cười khẩy:
“ thì lên phòng nghỉ. Đừng đứng đấy làm bẩn sàn .”
Cô gọi Trí Viễn.
Đầu dây bên kia vang lên ly chạm nhau và giọng phụ nữ cười khẽ.
“Anh đang tiếp khách, đừng gọi nữa.”
— Thực ra, giây phút đó, cô đã hiểu.
Cho dù đứa bé này sinh ra, thì cô cũng không bao giờ trở thành một phần của .
Một cơn cực mạnh đánh thẳng , cảm giác nóng rát kéo dài phần hông cô nhũn ra.
Cô lảo đảo bước lên cầu thang.
Vừa lên đến bậc thứ ba — trượt.
Một “ẦM” vang lên cả căn chấn động.
Nỗi chói lòa mắt cô tối sầm, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng.
Cô cố vòng ôm , nhưng thứ ấm nóng — và lẽo — đã tràn dưới .
Mùi m.á.u tươi, lan khắp cầu thang.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa cơn khủng khiếp ai xé rách từng thớ thịt, cô mơ hồ nghĩ:
Xin lỗi… không vệ .
Rồi mọi thứ chìm bóng tối.