Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Mẹ nói tôi là đứa được từ thùng rác.
Lòng tôi đau quặn, nhưng cũng chợt hiểu ra.
Thảo vào mỗi dịp lễ Tết, chỉ anh trai có quần áo mới, còn tôi luôn phải mặc đồ cũ của anh.
Thảo bánh sữa, nước cam hay Wahaha họ hàng mang đến hầu như chẳng giờ dành cho tôi.
Thảo anh trai có chạy khắp chơi đùa, còn tôi phải kê ghế rửa bát, giặt quần áo, nấu cơm, rau.
Thảo mỗi lần xích mích với anh, mẹ luôn bảo: “Anh con là con trai, con đánh không lại thì sao cứ trêu anh?”
Tôi không phải con ruột, đương nhiên không nhận được tình yêu như nhau.
Trong , ngoài tôi ra, còn có Sả Sả cũng là đứa về.
Nghe nói ban đầu chú Triệu đối với chị ấy cũng tốt, nhưng chẳng lâu họ sinh thêm một đứa bé trai
Thế là Sả Sả trở kẻ thừa.
Ngủ trong kho dột nát, phải làm vô số việc .
Gầy trơ xương, chưa giờ được no bụng.
Hễ em , Triệu liền quát mắng Sả Sả.
Dùng chổi tre quất lên chị ấy vệt m.á.u đỏ lòm.
Dù vậy, Triệu vẫn rêu rao:
“Nếu không phải tôi nó về, nó đã ch/ết từ lâu rồi.”
“Tôi quá tốt bụng, chứ ai rảnh nó tốn cơm, sớm đã vứt đi rồi.”
Sả Sả gầy gò, Triệu cạo tóc ngắn cũn cho tiện, lại luôn mặc quần áo rộng thùng thình.
Trong chẳng có đứa chịu chơi với chị ấy.
Hôm đó tôi lên núi cắt cỏ, gặp chị ấy thút thít trong miếu thổ địa đổ nát.
Một đứa không được yêu thương, đến cũng không dám to tiếng.
Co rúm cục nhỏ, vai run lên từng hồi.
Áo sau chị ấy rách toạc, vệt m.á.u đỏ ngoằn ngoèo da trắng bệch như giun đất.
Tôi như bị ma đưa lối, bước đến đưa ra viên đường phèn nhỏ gói trong giấy vụn mà bản thân cũng chẳng nỡ ăn.
“Cho chị này, chị đừng nữa.”
Chúng tôi ngồi cạnh nhau sườn đồi.
Gió thu luồn qua đám cỏ cao thấp, thổi bay mép áo cũ kỹ của đứa.
Chị ấy hỏi tôi:
“Liệu bố mẹ ruột của chúng ta có thực sự giàu có không? Liệu họ có đang tìm chúng ta không?”
Tôi cũng từng .
mình là công chúa trong truyện cổ tích, chỉ là lạc xuống trần gian.
Rồi một ngày, tôi sẽ trở về lâu đài, khoác váy công chúa đi đôi giày pha lê.
Nhưng mãi cũng chỉ là …
Tôi cúi đầu nghịch đám kiến dưới chân, thì thào: “Không đâu, nếu có thật thì sao họ lại bỏ rơi chúng ta ngay từ đầu?”
Sả Sả biết bí mật tôi cũng là đứa về.
Nhưng chị ấy sẽ không giờ tiết lộ.
Chúng tôi trở bạn, nhưng tôi không dám công khai tìm chị ấy chơi.
Tôi sợ đối mặt với tiếng cười nhạo sự xa lánh của lũ khác.
Tôi lén lấy cây bút cũ của anh trai đưa cho Sả Sả.
Dù sao anh cũng có nhiều bút, chẳng để ý đâu.
Chị ấy trèo lên cây cao hái dâu tằm cho tôi.
Tôi đào củ khoai lang to nhất trong vườn đưa chị ấy ăn.
Chị ấy giấu quả cam xanh chua xót vào túi mang cho tôi.
Nhiều lúc, chúng tôi hay tưởng tượng, chính là chị em ruột, bố mẹ là giàu nhất huyện.
Chúng tôi khao khát thoát khỏi ngôi nhỏ này, đến Bắc Kinh, Thượng Hải như tivi.
Đôi khi chị ấy nói với tôi: “Hiểu Hà, thực ra em may mắn hơn chị đấy.”
Chị ấy nói không sai.
Canh gà, anh trai ăn đùi, tôi được cánh.
Tiền tiêu vặt anh năm , tôi cũng có một .
Khi tôi ốm ho, mẹ dù không lo lắng như lúc anh trai bệnh, nhưng nếu cả tháng không khỏi, bà vẫn dẫn tôi đến thầy lang tiêm mông.
Nhưng tôi vẫn không dám làm nũng, cũng chẳng đòi hỏi gì quá đáng.
Mẹ tự nói với mọi : “Con bé Hiểu Hà tôi biết điều lắm…”
Bởi vì tôi sợ bị vứt bỏ.
Nên tôi phải ngoan.
Tôi không muốn đứa hoang không cha mẹ.
Lúc đó, bữa tôi cũng no, bụng căng tròn như ếch.
Nhưng dù cơ đầy đặn, lòng vẫn luôn trống rỗng.
Sau này lớn lên mới hiểu.
No đủ là xác, trống rỗng là tâm hồn.
Vì không được dưỡng trong tình yêu thương, nên tôi cảm thấy mình như cánh diều đứt dây.
Chông chênh.
Một cơn gió nhẹ cũng có cuốn tôi đến nơi vô định.
Anh trai hơn tôi ba tuổi, rất hay bắt nạt tôi.
Nhưng anh thông minh, bài học đọc vài lần là thuộc.
xuyên đứng nhất lớp.
Hồi đó, học giỏi luôn có một quang kỳ lạ, khiến khác muốn gần gũi ngưỡng mộ.
Tôi vẫn chưa hiểu ra.
Bản thân tôi vốn là đứa con gái không được coi trọng, lại còn vụng về.
Sự xuất sắc của anh trai, là ánh quang.
Nhưng đối với tôi, lại là lưỡi d.a.o sắc.
Mùa hè trước khi vào lớp một, trong sân vườn đổ nát tiếng ếch kêu râm ran, anh trai dạy tôi đếm từ một đến một trăm.
Mỗi lần đến mốc ba mươi, bốn mươi, tôi lại quay ngược lại.
Anh bực bội: “Con lợn còn không ngu như !”
Vào học, bài tập giao tôi không biết làm.
Hỏi anh trai, anh nhăn mặt: “Đừng làm phiền !”
Bố cũng không kiên nhẫn: “Sao con gì cũng không biết, đi học lớp tai dùng để hứng muỗi à?”
Cần cù bù thông minh, tôi học đến tận khuya.
Mẹ nhìn tôi cũng thở dài:
“Thôi, có lẽ con không hợp học hành.
Cũng tốt, nghèo, không nổi đứa đi học.
Con học hết cấp là có đi làm phụ anh trai.”
3
Mỗi dịp Tết, họ hàng luôn khen anh trai thông minh, bảo bố mẹ chỉ cần lo cho anh học hành đến nơi đến chốn, sau này sẽ được nhờ.
Thỉnh thoảng họ cũng hỏi điểm của tôi.
Nghe xong, họ chỉ cười: “Cũng tốt, Hiểu Hà sau này học xong cấp có phụ giúp anh trai.”
“Con gái mà, lấy được chồng tốt mới là quan trọng.”
Giờ nghe lại, lời này thật đáng giận.
Tại sao phải hy sinh tương lai của một đứa để đứa khác?
NNhưng vào thời đó, chuyện này cũng bình .
ở nông thôn tài nguyên có hạn.
Nhiều gái thông minh phải nhường đường cho anh trai, em trai.
Huống chi tôi vốn dốt nát, lại không phải con ruột, đương nhiên chỉ là tấm đệm cho cuộc đời anh trai.
Cứ thế, tôi lớn lên trong hồ, đến năm mười tuổi.
Mẹ từng , khi tôi lên mười, sẽ cho tôi một sinh riêng, mua cho tôi một chiếc váy bánh kem màu hồng.
Hôm đó, khi tôi thức dậy, bố mẹ anh trai đã đi đâu mất.
Có lẽ họ đi mua váy cho tôi.
Tôi đến trường sớm nhận phiếu điểm cuối kỳ.
Hạng mười.
Lần đầu tiên tôi lọt vào top mười của lớp.
Không chỉ vậy, tôi còn đoạt giải ba cuộc thi viết văn toàn huyện.
Phần thưởng là một cuốn vở.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
đường về , tôi gặp Đại Nha đám bạn. Cậu ta vòng tay qua vai tôi:
“Hiểu Đệ Hiểu Đệ, xuống sông mò trai không?”
Tôi giật tay ra: “Không đi! đã bảo đừng gọi là Hiểu Đệ nữa!”
Đại Nha cười: “ đừng mặc quần áo cũ của anh trai, thử mặc váy đi, sẽ không gọi là đệ đệ nữa.”
Mấy đứa khác cũng cười theo.
Tôi tức giận: “Mặc thì mặc, mẹ hôm nay sẽ mua cho , chúng cứ đợi mà xem!”
Tôi mong chờ sinh đầu tiên được tổ chức riêng cho mình.
tưởng mặc chiếc váy hồng đi khắp , nói với Đại Nha: “Nhìn đi, mặc váy này!”
Tôi đợi từ sáng đến tối.
Cuối cùng, bố mẹ anh trai cũng về.
Họ vui mừng khôn xiết, xách theo túi lớn, hứng nói:
“Hiểu Hà, anh trai con hôm nay thi đậu vào trường tư Nam rồi!”
“Vào được Nam , coi như một chân đã bước vào trường nhất…”
Tôi không nghe kỹ, tay lục lọi trong túi.
Hy vọng tìm thấy màu hồng.
Nhưng lật đi lật lại, toàn là quần áo mới, giày mới, tất mới sách bài tập cho anh trai.
Tôi ngẩng đầu hỏi mẹ: “Váy của con đâu?”
“Váy gì?”
Giọng tôi nghẹn ngào: “Hôm nay sinh con, mẹ mua váy cho con mà.”
“Váy của con, váy của con đâu rồi?”
Mẹ chợt nhớ:
“Ôi, mẹ quên mất.
Ở nông thôn mặc váy làm gì, dễ bẩn lại vướng víu.
Anh trai con có áo năm ngoái mua hơi nhỏ, lát mẹ lấy cho con.
Còn mới, chưa mặc lần .
Mấy hôm nữa sinh anh trai, như mọi năm đứa ăn chung nhé, mẹ sẽ g.i.ế.c gà.”
4
Đáng lẽ tôi không nên hy vọng.
Là con , càng không có tư cách giận dữ.
Nhưng nỗi tủi thân bị lờ đi trước đây, giờ ào ạt dâng lên.
Như sóng biển cuồn cuộn, đập vào bức tường lý trí của tôi.
Tôi hét lên với mẹ:
“Con không muốn! Mẹ cho con sinh riêng mà!”
“Mẹ mua váy cho con, sao không giữ lời?”
“Mẹ luôn thế, luôn quên mất con.”
“Con biết mình không phải con ruột, con luôn ngoan ngoãn, con chỉ xin một thứ thôi, mẹ cũng không mua nổi sao?”
“Nếu không thương con, sao ngày xưa lại con về, chi bằng cứ vứt con trong rừng cho chó hoang cắn ch/ết đi!”
…
Bố đi vệ sinh về, tát tôi một .
“Mẹ sinh suýt ch/ết, còn nộp phạt, dám ăn nói thế với mẹ?”
“ nghèo, đòi này nọ, tưởng tiền từ trời rơi xuống? Chỉ có lắm trò!”
Mây đen che khuất trăng, sao cũng không lấp lánh.
Bóng đèn trong chập chờn, “rè rè” phát ra tiếng.
Tôi nhìn mẹ, run bần bật, hỏi: “Con là con ruột của mẹ?”
Mẹ giận dữ:
“Không phải mẹ đẻ ra, chẳng lẽ con từ đá chui ra?
Mẹ định đẻ thêm thằng cu, để anh trai con có em trai nương tựa…
Vì váy mà con dám cãi mẹ, không biết đẻ con ra để làm gì!”
Con ruột.
Thì ra tôi là con ruột.
Khoảnh khắc đó, nước mắt tôi trào ra.
Có hàng vạn câu hỏi muốn thốt lên.
Có hàng vạn uất ức muốn trút ra.
Nhưng nhìn gương mặt giận dữ, chán ghét của bố mẹ, tôi nghẹn lời, quay đầu chạy vào màn đêm.
Tại sao?
Nếu là con ruột, sao tôi luôn phải đợi đến sinh anh trai mới được ăn mừng?
Nếu là con ruột, sao tôi luôn phải nhường anh trai?
Nếu là con ruột, sao anh trai có cả vầng trăng, còn tôi chỉ có chút đom đóm?
Tôi chạy một mạch lên miếu thổ địa, nức nở.
Không biết lâu, trăng lên.
Bóng Sả Sả kéo dài, chạm đến chân tôi.
Chị ấy vẫn mặc bộ đồ phun thuốc sâu ban ngày, nhưng tay đã rửa sạch sẽ, cầm một chiếc váy hoa màu hồng.
“Chị mua ở chợ huyện, tặng em này!
Đừng nữa, chúng ta đều là đứa bị bỏ rơi, từ nay chị sẽ là chị gái của em
Chúc em sinh vui vẻ, Hiểu Hà.”
…
Tôi không nhận chiếc váy, nghẹn ngào nói:
“Sả Sả, mẹ em vừa bảo… em là con ruột…”