Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Văn án:

Hồi học cấp ba, cậu bạn ngồi thầm tôi.

Cậu ấy bôi keo lên tóc tôi, chọc thủng lốp xe đạp của tôi, ném vở tập của tôi đi.

Thậm chí lúc tôi đang chăm chú nghe giảng, nó lại giật dây áo lót của tôi.

“Pặc!” – âm thanh vang lên trong lớp rõ mồn .

Tôi vừa tức vừa xấu hổ quay đầu lại, cậu ấy cười hì hì:

“Hôm nay đổi kiểu mới hả?”

Đám bạn cậu ta lập tức hùa theo:

“Hạ Hân! Cậu ấy bạn đó!”

“Dù sao này hai cũng nhau, bây giờ bị chồng chưa cưới sờ chút cũng có sao , !”

đôi tai đỏ ửng của Chu Kỳ, tôi thấy buồn nôn.

này, tôi khay cơm ụp thẳng lên đầu cậu ta ngay trong căng tin, gương mặt tức giận của cậy ta, tôi cười tươi rói lời tỏ tình:

“Tôi cậu đấy!”

Bạn cậu ta lập tức nhảy ra bênh:

“Cậu ụp nguyên khay cơm lên đầu cậu ấy gọi hả?”

Thấy chưa, hóa ra bọn họ cũng biết như vậy không đúng.

Tôi không nước thẳng tay kéo quần cậu ta , mặt không đổi sắc tỏ tình lần nữa:

“Bây giờ tôi cũng   cậu đấy!”

Chương 1:

Giờ ra chơi được mười phút.

Tôi đứng ở cầu thang hóng gió, thấy có thầy cô đi ngang lập tức giơ sách lên giả vờ học .

Tôi cố tình nán lại đến khi chuông vào học sắp reo, tôi mới hết can đảm bước vào lớp.

Vừa lộ mặt, mấy đứa quanh chỗ tôi ngồi liền im bặt, liếc mắt ra hiệu cho nhau, khúc khích cười nhỏ.

Cái cảm giác “ngầm hiểu” đó… trông thật ghê tởm.

Chắc chắn đã có chuyện xảy ra.

Tim tôi khựng lại nhịp, vội bước nhanh về chỗ.

Bạn cùng của Chu Kỳ liền huých cùi chỏ vào cậu ta:

“Vợ cậu về kìa!”

Cái từ “vợ cậu” phát ra khiến tai Chu Kỳ đỏ lên, nhưng lại làm tôi cảm thấy buồn nôn.

Chính vì ghét cái kiểu đó, nên mỗi lần tan tiết tôi liền lập tức trốn ra ngoài.

Chu bạn cùng của tôi liếc tôi cái:

“Cuối cùng cũng chịu về à? Sắp vào học đó.”

Tôi không để ý, bắt đầu kiểm ghế ngồi:

Mặt ghế không có vết bẩn lạ, trong bình nước không có thứ dơ bẩn, hộp bút không có sâu, từng cái ruột bút vẫn nguyên.

Chu Kỳ và đám bạn cậu ta cười nham nhở, tôi cẩn thận kiểm từ trên dưới.

Tôi đếm lại tập, phát hiện tờ giấy kiểm kẹp trong sách Ngữ văn biến mất.

Tiết lại tiết Ngữ văn.

Phản ứng của đám xung quanh giống như chờ đợi tôi phát hiện ra , cười hề hề tôi.

Tôi lập tức chất vấn thủ phạm:

“Chu Kỳ! Giấy kiểm ta của ?!”

Chu Kỳ cười, kiểu cười như thể tôi đang tán tỉnh cậu ta.

Trần Trác ghé lại :

“Lát nữa cậu Chu Kỳ ra rừng nhỏ tìm thử xem, biết ở đó có đấy.”

Giọng điệu cậu ta châm chọc:

“Nơi đó không ai qua lại , thầy cô cũng không tới, hai muốn làm cũng ai biết.”

Ánh mắt mờ ám, bẩn thỉu của cậu ta khiến tôi lập tức hiểu ra.

Sao lại kinh tởm đến thế!

Khiến tôi muốn tát thẳng vào mặt cậu ta!

Xung quanh đám cười ầm lên.

Gương mặt đứa nào cũng như hứng thú như xem trò hay.

Tôi tức đến phát điên, nước mắt đã lấp lánh nơi khóe mắt.

Tôi ghét cái kiểu cười giễu cợt đó, ghét ánh mắt trêu chọc đó, càng ghét mấy đứa con gái cùng lớp đứng ngoài xem như chuyện liên quan.

Cầm đầu Chu , cô ấy luôn rất ghép đôi tôi cái thằng học kém, xấu trai, nhân phẩm tệ như Chu Kỳ.

Dù tôi đã ngàn lần, vạn lần:

không Chu Kỳ! cậu ta có quan hệ hết!”

Tôi có miệng, nhưng tụi nó lại có tai.

Bọn chúng luôn tự nghĩ, luôn tự cho rằng tôi cậu ta đôi.

Thấy tôi tức đến mức muốn khóc, bọn chúng lại cười to hơn.

Chuông vào học vang lên.

Cô giáo Ngữ văn kẹp xấp kiểm dưới cánh tay bước vào, đảo mắt qua đôi mắt đỏ hoe của tôi, coi như không thấy, đặt tất lên .

giấy kiểm ra, hôm nay chúng ta sửa .”

Ánh mắt cô liếc tôi vẫn trống trơn nhíu mày.

“Hạ Hân, tờ kiểm của em ?”

Tôi lúng túng đứng lên, uất ức đáp:

“Thưa cô, em làm . Chu Kỳ vứt mất của em.”

Chu Kỳ phía lập tức hét to:

“Em không có!”

Ánh mắt sắc lẹm của cô giáo vào tôi:

“Em Chu Kỳ vứt, có bằng chứng không?”

Chu luôn tỏ ra thờ ơ khi tôi liếc sang lập tức :

“Em không thấy !”

Cô giáo tỏ ra mất kiên nhẫn, gắt lên:

“Hạ Hân, em không làm đừng đổ lỗi cho khác! khóc cái ! Ngồi !”

Rõ ràng tôi sai, nhưng lại bị biến thành kẻ gây chuyện vô lý.

Ngực tôi như có lửa, nóng ran đến mức thái dương giật liên hồi.

Tôi không biết tiết học đó trôi qua thế nào.

Chuông ra chơi vừa vang, tôi lập tức hỏi Chu :

“Cậu thật sự không thấy?”

Chu hơi biến sắc:

phải chó của cậu, cậu ra ngoài phải canh đồ cho cậu à?”

Trần Trác lại vác mặt qua chọc:

“Cậu chồng cậu ra rừng nhỏ đi, bảo cậu ta giúp cậu tìm, !”

Tôi bật dậy!

Ghế kéo tiếng két chói tai.

Nụ cười hèn hạ của cậu ta lập tức cứng lại.

Tôi túm hộp bút của của ta và đám kia, ném mạnh vào thùng rác cuối lớp.

nữa, tôi mách cô chủ nhiệm! Cô chủ nhiệm không giải quyết được, tôi lên mách thầy hiệu phó!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương