Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Không qua bao lâu, đến tôi ngủ giấc tỉnh lại, y tá mới bế ra bé.

“Người nhà Chu Hồng Hương đâu, thứ hai là con trai.”

Bà nội vui mừng lao tới, giành .

thấy bé trai tím tái, đầu méo mó, bà trợn tròn tam giác đục ngầu:

“Sao thế ? Cháu trai tôi sao không ?”

“Do sinh khó, ngạt lâu, sau có di chứng hay không chưa dám chắc. giữ được mạng đã là may mắn.” – y tá dứt lời rồi bỏ .

“Còn sống là được, còn sống là tốt rồi! Tôi có cháu đích tôn rồi!” – bà nội híp .

Cha tôi tuy hơi lo sợ, tình thương dành con trai vẫn lấn át tất .

3

Năm sáu tuổi, Trần Diệu nằm sõng soài trên ngạch cửa, nước dãi chảy ròng ròng, tôi đang nhặt trứng trong ổ gà.

“Khổ thân! Sáu tuổi rồi mà còn gọi chẳng rõ chữ!” – bà nội miệng chê bai, bàn chai sần vẫn xoa đầu nó.

Như để chứng minh, Trần Diệu mấp máy méo mó gọi “bà nội”, gương mặt co giật.

“Mẹ!” – mẹ tôi từ bếp ra, dính mỡ ôm chầm nó – “Bác sĩ trên phố bảo, Diệu Diệu chỉ là muộn thôi.”

Tôi vạch trần: “Anh Vương bên cạnh bảo nó là ngốc.”

“Em… không phải… ngốc! Mày mới… đồ ăn hại!” – Trần Diệu giãy giụa trong mẹ, muốn lao sang đánh tôi.

Bà nội trợn , nhấc đế giày vụt vào tôi:

“Tại mày! Nếu không chắn đường cháu trai , nó đâu thành ra thế ?”

Cha cũng đá tôi cái: “Đồ ăn hại linh tinh! Mau sắc thuốc em mày!”

“Con tiện tì, dám ăn bậy!” – mẹ tôi vặn tai tôi – “Thuốc sắp cạn rồi đấy!”

Tôi thích họ nghe người gọi Trần Diệu là ngốc: tức tối, bất lực.

Dù tôi có đánh, tôi vẫn hả hê.

Kiếp , phát hiện tôi bại não, họ coi tôi chẳng súc vật, nhốt trong căn lều cạnh nhà xí, ăn cơm thừa canh cặn.

Giờ đây, dù tôi khỏe mạnh, làm đủ việc, tôi vẫn là kẻ không được ưa.

Trần Diệu ngạo mạn hất cằm: “… đói.”

Mẹ tôi vội vàng buông tôi, bưng chén trứng đường vào.

Không còn mắng nhiếc, mà là dỗ ngọt:

“Diệu ngoan, mẹ đút con ăn nha.”

4

Hôm đó vào buổi trưa, tôi đang trong sân tách đậu, còn Trần Diệu thì trên bậc cửa, miệng nhai kẹo mạch nha, méo miệng ra mà ăn.

Ba bé hàng xóm đá sỏi ngang, cầm đầu là Vương Thiết Trụ bỗng chỉ vào Trần Diệu rồi to:

kìa! ngốc ăn kẹo còn chảy nước dãi!”

“Cút !” – Trần Diệu vung cục kẹo lên định đánh, hai chân vướng nhau, ngã sấp mặt.

Thiết Trụ bắt chước dáng xiêu vẹo của nó:

“Ếch què còn muốn người à?”

Mấy hùa nhau , nhặt đất ném vào Trần Diệu.

Tôi vẫn xổm ở góc tường tách đậu, Trần Diệu mặt mũi đầy bùn, nước mũi dính be bét, bèn kêu to:

“Diệu Diệu, tụi nó bảo mày là con cóc, nghĩa là xấu hoắc đó.”

“Con… cóc… là mày!” – Trần Diệu lắp bắp.

Nó tức đến run người, bỗng nhào tới luôn vào Thiết Trụ.

Thiết Trụ đau quá hất ra, đá phát vào bụng nó:

“Đồ ngốc còn người!”

Tôi cố tình châm chọc:

“Diệu Diệu, mày sáu tuổi rồi mà còn không đánh lại nhóc năm tuổi à?”

Nghe vậy, Thiết Trụ càng hăng, túm cổ áo Trần Diệu đ.ấ.m lia lịa.

“Đồ ngốc chỉ trốn sau lưng chị gái.”

“C… câm mồm!”

Tiếng gào như lợn chọc tiết của Trần Diệu gọi bà nội ra, cầm cây cán bột:

nào to gan dám đánh cháu !”

Bọn trẻ tán loạn. Thiết Trụ vừa vừa hét:

“Trần Diệu là ngốc vớt từ hố phân lên đó!”

Trần Diệu lăn lộn trên đất, kẹo mạch nha dính m.á.u mũi bết vào tóc.

Bà nội liền quay sang tôi, cây cán bột chĩa thẳng tới:

“Con sao chổi! Không thấy em mày đánh à?”

“Là Diệu Diệu nhào ra người mà.” Tôi chớp vô tội. “Con mình sao đánh lại tụi nó?”

“Xằng bậy! Cháu ngoan của bà hiểu chuyện nhất!”

Bố tôi cầm roi tre quất vào lưng tôi:

“Con ranh , sẽ bán mày tiền cưới vợ em mày!”

5

Sáng hôm sau, Trần Diệu mặt bầm tím, bà nội kéo đến nhà Thiết Trụ.

Mẹ dúi nó nửa cái bánh đào, dặn:

“Đến đó phải thật to, để mẹ đòi công bằng con.”

Mẹ Thiết Trụ đang phơi chăn, Trần Diệu bất ngờ nhào tới ống quần bà ta.

Ba Thiết Trụ túm cổ áo nó xách lên như gà con:

“Ở đâu chui ra cái giống súc sinh mà còn người?”

“Ông chửi ai súc sinh đó hả?” – Bà nội lập tức phịch xuống đất, đập đùi lóc –

“Cháu quý giá như vàng, lỡ có mệnh hệ thì ông đền nổi không?”

Mẹ tôi bế Trần Diệu lại:

xem, dọa đến mức nó cứng họng rồi! Bồi thường mười cân trứng với năm cân đường đỏ, không thì chúng tôi báo công an!”

Mẹ Thiết Trụ phá lên :

“Con chị chẳng cần tôi dọa, nó vốn đã cứng họng rồi!”

“Láo… tôi… … được!” – Trần Diệu đỏ ngầu.

Nó tuy còn nhỏ, đã mình không giống những trẻ .

Nó ghét ánh thường người ta mình, ghét những lời khó nghe.

Tôi đứng lạnh lùng.

Đau khổ lắm phải không?

ở kiếp , những tôi chịu còn gấp trăm lần thế .

Thiết Trụ ló đầu ra:

“Là Trần Diệu tôi !” – Nó giơ cánh còn vết răng đóng vảy –

“Đồ ngốc đáng đánh!”

ranh, mày ăn láo toét!” – Bố tôi giơ dép định phang.

Ba Thiết Trụ túm bố tôi:

“Đây là nhà , ông định làm ?”

Trần Diệu bỗng co giật toàn thân, bà nội lập tức xé áo cổ gào :

“Cháu đích tôn nhà tôi mà có mệnh hệ , tôi treo cổ ngay cửa nhà ông!”

Đám đông đứng xem bật khúc khích. Bà Lưu bán đậu phụ bĩu môi:

“Tháng Trần Diệu đẩy đá nhà xí vào hầm dưa chua nhà tôi, vỡ ba chum, có thấy bồi thường đâu.”

Ông hàng thịt cũng nhổ toẹt:

“Đúng rồi, nó còn đái vào giếng nhà tôi. Con có bệnh mà nhà cứ cớ vòi tiền thiên hạ!”

Mẹ Thiết Trụ chống nạnh lạnh:

Tùy chỉnh
Danh sách chương