Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

bồi thường? Được thôi, trước tiên đền đống rơm năm ngoái nó đốt nhà tôi đi đã!”

đốt rơm nể nhà !” – Bà nội nhổ nước bọt –

“Đã nghèo làm bộ, đáng đời ở nhà tranh!”

“Bà già kia lại lần nữa?” – Ba Thiết Trụ vác cái xẻng, dọa đến mức Trần Diệu tè ướt cả quần.

Mẹ tôi vội kéo bà nội:

“Hay … lấy hai chục quả trứng thôi?”

“Cút!” – Mẹ Thiết Trụ hất cả chậu nước cám heo:

“Nuôi được thằng điên sang vòi vĩnh!”

6

Tối hôm đó, tôi bị phạt quỳ trên mảnh ngói vỡ, Trần Diệu ngồi gặm đùi gà, nhổ xương về phía tôi.

Bà nội vừa xoa bụng cho nó vừa mắng:

“Con sao chổi! Làm bà chịu khổ. Ngày mai bán lấy tiền cưới vợ cho nó!”

Bố tôi đếm tiền bán thóc, phụ họa:

“Đúng đấy, làng bên lão mù mua con dâu nuôi từ nhỏ…”

Tôi nhìn vào bếp lửa, chợt nhớ cái đêm mưa năm ấy, khi bị cuốn đi trong chiếc chiếu rách.

Trần Diệu bỗng khanh khách như vịt đực, đầy mỡ túm tóc tôi, đập đầu tôi vào cạnh giường.

“Diệu Diệu, vui không?” – Bà nội , đưa cho nó cây roi tre –

“Đánh bằng cái , khỏi đau .”

Tiếng roi xé gió vang lên, tôi cố tình ngã sấp vào người nó.

Đầu nó đập mạnh vào cạnh bàn, khóc thét lên.

Tôi nhanh miệng la hét trước:

“Vương Thiết Trụ lại đến đánh Diệu Diệu !”

“Đồ trời đánh mò tới nhà ta!” – Bà nội và cả nhà hùng hổ xách gậy chạy .

Nhân lúc đó, tôi ném con hổ vải Trần Diệu quý nhất vào bếp lửa.

Mùi cháy khét lan , Trần Diệu lao tới tôi, dữ tợn.

Tôi vốn quen làm việc nặng từ nhỏ, rắn chắc, túm tóc nó ghì sát nó vào bếp lửa:

nữa không?”

Sức mạnh tuyệt đối làm nó run lẩy bẩy:

… sai … chị… không nữa…”

Ngày hôm sau, cả làng truyền tai: nhà họ Trần chẳng thương con gái, chỉ quý thằng vô dụng kia.

Tôi ngồi giặt quần áo bên sông, nghe mẹ Thiết Trụ cố ý to:

“Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, nhà ngu sinh cả lũ điên!”

Nước b.ắ.n lên từ cái bàn giặt, tôi khẽ .

7

Tiếng ve xé nắng hè, tôi ngồi trước cổng nghe Vương Thiết Trụ khoe cặp sách mới:

“Khai giảng , được ngồi lớp học như trẻ thành phố!” – Nó cố tình lật sách kêu loạt xoạt –

“Thầy đồ không được đi học đâu nhé!”

Trần Diệu từ sau cửa nhào , nước dãi nhỏ lên giày nó:

học!”

“Với cái giọng cà lăm à?” – Thiết Trụ đập quyển sách vào nó –

“Đọc thử đi! ‘Nhân chi sơ…’”

Trần Diệu phát điên xé sách. Thiết Trụ hét lớn, xô ngã nó.

Mẹ Thiết Trụ chạy , bà nội tôi xách thùng cám heo, khinh khỉnh:

ghê gớm! đi học giỏi gấp !”

Mẹ Thiết Trụ trợn mắt:

“Chỉ nhà chị mới coi nó như vàng! Loại làm xấu trường, ai nhận!”

Bà nội tức , về bàn với bố chuyện cho Trần Diệu đi học.

“Học cái ? Ngay cả đũa cầm không xong!” – Bố tôi gõ điếu cày lách cách.

Mẹ đang đút cơm cho Trần Diệu:

“Bác sĩ thành phố bảo, cho nó học nhiều sẽ khỏi bệnh …”

“Con… không !” – Trần Diệu gào.

Bà nội chửi:

“Con đàn bà ngu! khôn , làm bệnh !”

Tôi khẽ :

“Sáng nay Thiết Trụ chửi Diệu Diệu đồ do mồ mả nhà mình bốc khói đen.”

“Thằng ranh đó c.h.ế.t à!” – Bố tôi bật dậy.

“Nếu Diệu Diệu thi đỗ đại học…” – Tôi vừa quét mảnh bát vừa thầm –

“Đừng nhà Thiết Trụ, ngay cả thôn phải nể mình.”

Tôi lại thêm dầu vào lửa:

“Thiết Trụ nhà nó hống hách chẳng phải vì ông chú làm thư ký ở trấn sao?”

Ánh mắt đục ngầu của bà nội lóe sáng.

“Con không đi! Bọn nó… con!” – Trần Diệu hất đổ bát canh.

Bố mẹ im lặng. Bao năm nay, vì nó cả nhà bị chê , họ khát khao ngày nở nở .

Để Trần Diệu vào đại học chính cơ hội.

Tôi , nhặt mảnh bát:

“Thiết Trụ bảo chẳng phân biệt nổi nhà vệ sinh nam nữ.”

“Láo… toét!”

“Thật học dễ .” – Tôi viết “Nam” xuống tro bếp –

đọc ‘nam’. Diệu Diệu đấng nam nhi đội trời đạp đất.”

Nó méo miệng mím môi, run run dùng vẽ theo.

… đi học.”

Mẹ túm tôi:

“Con ranh, đừng dạy bậy! biết !”

“Mẹ, con biết !” – Tôi chỉ tấm giấy khen vàng úa trên tường –

“Đợi Diệu Diệu được 100 điểm, làm Thiết Trụ tức phát khóc.”

Bố tôi bất ngờ hất tung ghế, quát:

“Ngày mai đi đăng ký!”

8

“Hai chục đồng học phí?! Cướp à?!” – Bà nội hét to, làm đàn gà bay tán loạn.

chỉnh gọng kính:

“Học sinh như Trần Diệu cần được chăm sóc đặc biệt, phải vào lớp Khai Trí.”

tôi thông minh !” – Bà nội đẩy Trần Diệu

“Nào, đọc thơ cho thầy nghe!”

Nó dán mắt vào cái khóa thắt lưng sáng loáng của , chẳng được nào.

“Đấy, vậy bảo thông minh?” – cau

“Lớp Khai Trí chưa chắc đã nhận!”

Tôi bấu chặt lòng bàn .

Sống lại đời , tôi biết chỉ đi học mới thoát được khỏi cái nhà .

Tôi nhất định phải được đi học!

Nhưng với tính bố mẹ tôi, họ tuyệt đối không bỏ tiền cho tôi đi học.

“Thầy ơi, cho đi học cùng trai. sẽ chăm sóc nó, không phiền thầy đâu.”

liếc bộ quần áo chắp vá của tôi:

“Con đi học?”

“Con gái học cái !” – Bố túm tóc tôi quát.

Tôi nghiến răng:

“Bố chưa nghe sao? Con gái họ Lý ở làng bên thi đỗ trạng nguyên, cả huyện đánh trống treo bảng khen.”

Bố tôi ngẫm nghĩ, mặc cả:

“Nộp một suất học phí dạy hai đứa, được không?”

“Nhảm nhí!” – giận dữ bỏ đi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương