Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Tôi lập tức quỳ xuống nền sỏi nóng bỏng.

Đây cơ hội duy nhất để thay đổi số phận, tôi không thể bỏ lỡ.

“Con hứa sẽ sớm nhất quét lớp, thi cử đều đứng đầu! Xin thầy em con học, nó thật sự Văn Khúc giáng trần!”

Trần Diệu hét lên ấp úng:

“Học… học…!”

9

“Đối tượng cần giúp đỡ đặc biệt miễn học phí.” – Hiệu trưởng thở dài.

Ông mở sổ danh sách:

“Nhưng Trần Diệu qua bài kiểm tra đầu vào.”

tôi mừng rơi nước mắt:

“Mau cảm ơn thầy! Diệu Diệu sắp thành trạng nguyên rồi!”

Trên đường về núi, Trần Diệu cưỡi tôi cười ngốc nghếch:

… quan to! Mua… kẹo!”

Trên tôi, nước dãi của nó dính nhầy nhụa, khiến tôi nhớ đêm mưa năm , khi nó cố tình tè vào gáy tôi, cười bảo: “ ngốc lừa cưỡi.”

…” – Nó kéo tóc tôi –

“Nếu em… thi trượt ?”

“Diệu Diệu nhớ viên bi thủy tinh nhà Thiết Trụ không?” – Tôi hích nó lên cao –

“Thi xong đỗ, dẫn em thắng hết bi của nó.”

Nó vung tay múa chân trên tôi:

“Thắng… hết! nó khóc!”

10

Ngày khai giảng, Trần Diệu ôm cặp mới mua, ngồi co rúm cuối lớp.

“Thằng ngốc Trần Diệu kìa!” – Thiết Trụ cười, cả lớp ồn ào.

Trần Diệu đỏ bừng , chộp hộp bút sắt ném:

“Ngốc… mày!”

Nhưng mực trong hộp b.ắ.n tung tóe lên bàn đầu.

Cả lớp nhốn nháo, cô váy hoa òa khóc.

cô – Triệu Hổ, xách ghế lao tới:

“Muốn c.h.ế.t hả thằng ngốc!”

Tôi ôm chạy vào:

Hổ đừng đánh! Em em không cố ý!”

Ngón tay tôi “vô tình” hất ngã chai mực, loang đầy ống quần Triệu Hổ.

“Nhà họ Trần chẳng gì!” – Triệu Hổ vung ghế.

Tôi “hoảng hốt” lấy thân mình che Trần Diệu, cùi chỏ “tình cờ” thúc vào bụng nó.

Nó ngã nhào vào thùng rác, nước bẩn b.ắ.n tung tóe lên thầy nhiệm vừa bước vào.

gì đây!” – Thầy nghiêm .

Cả lớp đồng thanh:

“Thầy ơi, thằng ngốc gây chuyện!”

Trần Diệu xám ngoét, lắp bắp:

“Không… em…”

“Cháu Trần gia quả nhiên đặc biệt.” – Thầy nhiệm lau nước bẩn –

“Ngày mai mời phụ huynh!”

10

Ngày khai giảng, Trần Diệu ôm cặp mới bà ngoại mua, co ro ngồi cuối lớp.

“Thằng ngốc Trần rồi kìa!” – tiếng cười nhạo của Thiết Trụ khiến cả lớp ồn ào.

Trần Diệu đỏ bừng, vung hộp bút sắt ném tới:

“Mày… mới ngốc!”

Không ngờ lọ mực văng tung toé, b.ắ.n đầy ngồi bàn .

Cô gái mặc váy hoa òa khóc.

cô – Triệu Hổ, xách ghế lao tới:

“Muốn c.h.ế.t hả, ngu!”

Tôi vội xông vào, cầm chắn :

Hổ, đừng đánh! Em tôi không cố ý đâu!”

Tay tôi “lỡ” quệt ngã lọ mực, thứ nước đen sì chảy dọc ống quần Triệu Hổ.

“Nhà họ Trần không ai gì cả!” – Triệu Hổ giơ ghế định nện xuống.

Tôi “hốt hoảng” lấy thân mình che Trần Diệu, khuỷu tay “vô tình” thúc vào bụng cậu ta.

Thằng loạng choạng, ngã lộn vào thùng rác, nước bẩn văng trúng thầy nhiệm vừa chạy tới.

“Cả lũ hành lang đứng tôi!” – thầy gầm lên, tháo kính lau .

11

“Đều… đều tại !” – Trần Diệu đá vào tường, quần ướt sũng kéo vệt nước dài.

“Về… về nhà mách… với bà… họ đánh c.h.ế.t !”

Tôi dịu giọng:

chỉ muốn bảo vệ em thôi. Nhưng… Diệu này, có muốn báo thù không?”

Hai mắt nó tóe lửa:

“Tất… nhiên! … Triệu Hổ biết tay!”

Tôi thầm:

“Triệu Hổ sợ nhất, mà hôm qua nó trốn học…”

Quả nhiên, sáng hôm sau trong giờ đọc, Trần Diệu chỉ tay cửa sổ hét:

“Bác… bác Triệu! Triệu Hổ… trốn học!”

Ông Triệu đang vác cuốc nghe vậy, quay phắt , xách tai lôi thằng con khỏi lớp.

Tôi nhìn theo qua cửa sổ, khẽ cười. Nhớ kiếp , Trần Diệu từng mách tôi ăn vụng bánh bao, khiến tôi bị treo lên xà nhà đánh thừa sống thiếu .

“Trần Diệu! mách lẻo ngu ngốc!”

Giờ chơi, Triệu Hổ chặn Diệu trong nhà xí. Tôi nấp sau tường, nghe rõ tiếng nắm đ.ấ.m nện vào thịt.

khi Diệu gào khóc van xin, tôi mới “hốt hoảng” chạy đi báo:

“Thầy ơi! Triệu Hổ định ném em em xuống hố phân!”

12

“Ngày mai mời phụ huynh!” – hiệu trưởng vỗ bàn, giơ tờ kỷ luật.

tôi vội cười nịnh:

“Nhà tôi thằng Diệu ngoan lắm, chắc do Triệu Hổ…”

“Triệu Hổ đã chuyển trường rồi.” – hiệu trưởng lạnh giọng. –

“Còn việc Trần Diệu nhét chuột c.h.ế.t vào hộp bút bạn gái, xé sách giấy vệ sinh… Triệu Hổ à?”

tôi giơ tay định tát tôi:

“Con ranh, trông em kiểu gì thế!”

ơi…” – tôi kéo tay áo, để lộ cánh tay bầm tím. –

“Em Diệu dọa, nếu con mách nó nhét con vào lò bếp đốt.”

, nên… nên đốt!” – Trần Diệu bỗng nhảy lên giật tóc tôi.

Hiệu trưởng sững sờ:

“Học sinh như thế đuổi học ngay!”

“Đừng mà!” – tôi quỳ sụp xuống. –

“Nó Văn Khúc đầu thai mà…”

Văn Khúc?” – thầy nhiệm ném bài kiểm tra toàn điểm 0. –

tên mình viết còn sai!”

Cuối cùng, Trần Diệu vẫn bị kỷ luật.

Chiều hôm ấy, nó xé nát sách vở.

Bà nội vừa dán vừa chửi:

“Đều tại con khắc cháu !”

Tôi ngồi bếp lò, khuấy nồi cám heo sôi sùng sục, hơi nóng mắt cay xè.

Tùy chỉnh
Danh sách chương