Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Thấm thoắt hơn mười năm.
Bà nội mất, cuộc sống của tôi trong nhà dễ thở hơn chút.
“Diệu, ăn thôi, gà ngon đều phần mày hết.” – mẹ đẩy đĩa thịt kho sang trước em trai.
Diệu há miệng ngoạm lớp da gà bóng mỡ, miệng lấp lóa dưới ánh đèn.
Năm lớp 7, nó nghịch lửa, đốt luôn lớp học.
Hiệu trưởng đứng ở đầu làng mắng ngày.
tránh bị tù, bố vét sạch tiền, vay nợ khắp nơi bồi thường, Diệu mới thoát. Nhưng nó bị đuổi học đó.
ấy, Diệu ngày ngày ở nhà lêu lổng, chọc chó trêu mèo, phá làng phá xóm.
Bố uống rượu, bất chợt nói:
“Xuân Nhi năm nay 18 rồi, nhà lão Lưu bên tây muốn bỏ tám .”
Tay tôi run, muôi canh rơi xuống bàn gỗ sứt.
Hồi Diệu bị đuổi, thầy hiệu trưởng thấy tôi học giỏi ngoan ngoãn, khuyên bố mẹ giữ tôi tiếp tục học.
Sau đó tôi đỗ vào trường trọng điểm huyện, hạng nhất xã.
“Lưu Chí 35, mới tháng trước đánh c.h.ế.t thứ .” – tôi nắm chặt cái bát sứ mẻ.
Xương gà văng thẳng vào tôi, Diệu quát:
“Đồ… đồ chổi! Cho mày lấy chồng còn chê!”
Mẹ rút khăn tay, cẩn thận lau miệng cho nó:
“Con gái có chồng sớm mới khỏi bị ta nói.
Lấy tiền cưới mày, mẹ lo tìm cho em.”
Nghe đến cái tên “Lâm Hiểu Mai”, mắt Diệu sáng rực.
Đó là con gái bí thư thôn, mới học sư phạm về, da trắng như bông dành dành.
“Tối qua cô ấy còn nhét thư vào rổ cho tao…” – tôi lôi củ khoai nướng bếp. –
“Dọa rằng nếu Diệu còn ném chuột c.h.ế.t vào sân nhà, sẽ báo công an quấy rối.”
“Xạo!” – Diệu đá lật ghế, nước dãi b.ắ.n lên đống xương. –
“Cô ấy… cười với tao!”
Bố đập chai rượu:
“Con gái nhà ấy mặc váy ngắn lượn lờ ngoài đường, chẳng câu trai là ?”
“Đúng thế!” – mẹ phụ họa. –
“Hôm chợ phiên nó còn hỏi Diệu thích ăn , chẳng có ý ?”
Tôi nhìn khuôn nó giật giật vì kích động, mà nhớ cảnh hôm kia Hiểu Mai cầm xẻng rượt nó chạy quanh vườn vì ăn trộm đồ lót.
14
Sáng hôm sau, tiếng đập ầm ầm làm tôi tỉnh giấc.
Bố Hiểu Mai cùng họ đứng chắn trước sân, quăng Diệu bị trói gô xuống đất ướt sương.
“Xem thằng ngu nhà mày làm !” – ông quát mẹ tôi. –
“Nửa đêm trèo sổ phòng tắm!”
Diệu nhe hàm răng sún cười:
“Bánh… bao trắng…”
“Hiểu lầm! Hiểu lầm thôi!”
Bố quay sang vớ chổi định đánh tôi:
“Có mày xúi nó không, con ranh?”
Tôi né sang một bên:
“Liên quan con? Hôm qua Diệu bảo hái tặng chị Mai mà…”
“Nghe , con tao là có học!” – mẹ chen vào. –
“Hai đứa có tình cảm, hay ta bàn chuyện sính lễ?”
họ Hiểu Mai hừ lạnh, đá vào Diệu:
“Em tao là cô giáo, nhìn thằng này lọt mắt à? Không năm nghìn bồi thường đồn!”
“Năm nghìn?!” – bố tôi xách xẻng. –
“Còn tao tính chuyện mày nhà cháy lợn vì nó!”
“Quấy rối à?” – Hiểu Mai bước lên, giơ điện thoại.
Màn hình là bộ méo mó của Diệu dán chặt kính phòng tắm.
“Đồn trưởng bảo, này năm là ít.”
Mẹ bỗng quỵ xuống:
“Đừng bắt con tôi, nó còn phân biệt nổi nhà vệ sinh nam nữ…”
“Không phân biệt?” – Hiểu Mai cười lạnh. –
“Tháng trước nó sàm sỡ bà góa Lý, công an còn hồ sơ đấy.”
Tôi cắn môi kìm cười.
“Được, ta hòa giải!” – bố cuống quýt, kéo tôi đẩy : –
“Tha nó, muốn xử con bé thế nào được!”
họ Hiểu Mai khinh bỉ:
“Loại súc sinh không giữ nổi quần nên thiến luôn!”
“Đừng!” – mẹ ôm chặt Diệu. –
“Chúng ta với nhà còn có họ , hay Xuân Nhi gả sang…”
“Gả cho ai, cho tôi góa à?” – họ Mai túm cổ áo bố tôi. –
“Con gái mày vàng ngọc chắc? Nợ chuồng lợn tao còn tính đấy!”
Hiểu Mai lạnh lùng:
“Hai lựa chọn: bây giờ chuyển khoản năm nghìn, hoặc tôi gọi 110.”
Bố nghiến răng, tát thẳng vào tôi:
“Còn không quỳ xin !”
Tôi loạng choạng, “vô tình” giẫm nát ngón tay Diệu.
“Á!!!” – nó gào như lợn bị chọc tiết, xóm đổ xem, nhà họ Lâm chán ghét lùi .
“Tiền! ngay!” – cha Hiểu Mai quát. –
“Không tính lãi!”
“Nhà tôi… thật sự không có…”
“Cầm sổ đỏ thế chấp.” – Hiểu Mai lạnh giọng. –
“Nghe nói còn cái tạp hóa ở thị trấn?”
Mẹ ngã ngồi:
“Đó là cưới cho Diệu mà…”
“ phút.” – cô ấn đồng hồ. –
“ h.i.ế.p dâm thành năm đấy.”
“! ngay!” – bố đá ngã mẹ, run rẩy lôi sổ đỏ. –
“Chuyện này coi như xong!”
“Bố!” – Diệu bỗng gào. –
“… còn… còn sữa của tao!”
“Câm mồm!” – bố tát thẳng, nghiến răng. –
“Còn gây chuyện nữa tao đánh gãy chân mày!”
15
Ve kêu inh ỏi trên cây hòe.
Mẹ đang giấu hũ dưa chua xuống hầm.
“Nhà họ Lâm thật lấy rồi hả?” – tôi hỏi.
“Đồ chổi, còn dám nhắc!” – mẹ vớ chày cán bột định nện tôi.
Bỗng bị đập ầm.
Năm gã vạm vỡ xông vào, tên sẹo lắc tờ giấy nợ:
“ Đại Trụ, vốn lẫn lãi tám , trả ngay!”
“Không tôi vay năm ?” – bố tái mét.
sẹo hất đổ giá phơi quần áo:
“Không biết lãi chồng lãi à? Không trả dùng con gái gán nợ!”
“Không được!” – mẹ hét lên. –
“Nó còn lấy chồng cho em nó cưới !”
“Mười hai .” – hắn túm tóc tôi. –
“Tối nay theo tao về.”
Tôi hoảng loạn:
“Bố ơi, cứu con!”
“Mười lăm !” – bố nghẹn giọng. –
“Con gái tôi học trường trọng điểm, không bớt một xu!”
“Xong.” – gã ném bản hợp đồng. –
“Điểm .”
Tim tôi trĩu nặng.
Sống một đời, tôi có cơ thể lành lặn, chăm làm việc, học hành đem vinh dự cho họ, mong có chút tình thương.
Nhưng tôi sai rồi.
Không khuyết tật là , mà là… tôi sinh làm con gái.
Họ từng tâm tôi sống chết. Tôi có thể tự cứu.
Ngay lúc ký, tôi thừa cơ hất ngã đèn dầu trong hầm.
Ngọn lửa bùng lên theo đống râu ngô, cháy thẳng mái nhà.
Nhân lúc bọn họ né tránh, tôi dốc sức vùng khỏi, chạy thục mạng ngoài.