Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

7

16

tại mày khắc cả nhà!” – mẹ khóc nhìn căn nhà cháy thành tro.

Mặt sẹo giận dữ bỏ , vụ làm hỏng bét.

“Giờ đừng nói cưới, đến chuột cũng thèm vào nhà tao nữa!”

cầm điếu cày phang xuống tôi:

“Bên ngoài còn nợ hơn chục vạn! Giờ mày tính sao?”

Tôi nợ chắc? Sao hỏi tôi?

Trần Diệu nằm trên giường gặm móng tay:

“Bán… bán hết… sao chổi! Bán hết !”

Mẹ vẫn gào:

“Năm xưa thầy bói bảo mày mang sát khí, hại em trai thành ra , giờ còn làm nhà tan cửa nát…”

Lời bà làm tôi nhớ kiếp trước, sống ra người.

đầu lóe lên một ý nghĩ.

“Mẹ! Mẹ mới 38, vẫn sinh được mà!”

“Cái… gì?”

“Em trai bây giờ uống cũng người hầu, sau này con lấy chồng, hai người già rồi ai chăm? Sau này nó lại gây họa, ai lo? Tốt nhất sinh thêm em trai khỏe .”

dừng cây điếu, mẹ lóe sáng:

“Nhưng kế hoạch hóa gia đình…”

chứng minh Diệu tàn tật, được sinh hai.” – tôi liếc em trai đang chảy dãi. –

“Xin giấy chứng nhận dễ thôi.”

Thật ra mẹ nghĩ từ lâu.

thương Diệu, nhưng cũng nó vừa là gánh nặng, vừa làm mất mặt, còn gây bao phiền phức tốn .

“Ngày xưa đẻ hai đứa, thân thể tôi hỏng, bao năm đậu.” – mẹ hạ giọng.

“Giờ y học tiến bộ, chắc chắn có cách.” – tôi nói.

Hai người nhìn nhau.

Cuối cùng gằn giọng:

“Mai trạm y tế!”

Đêm ấy, mẹ quỳ trước di ảnh bà nội:

“Mẹ phù hộ cho con sinh thêm một thằng cu khỏe …”

17

bệnh viện, tay mẹ tôi cầm tờ kết quả xét nghiệm.

“Ống dẫn trứng dính nặng, khả năng mang tự nhiên bằng không.” – sĩ đẩy gọng kính –

“Khuyên nên cân nhắc thụ tinh ống nghiệm.”

Y tá lật hồ sơ: “Tuổi bà cũng hơi cao rồi, hay là nghĩ lại…”

“Làm!” – mẹ tôi bất ngờ đập bàn –

“Dù tốn nào, tôi cũng phải sinh được một đứa con trai khỏe !”

Tôi liền chen vào:

“Mẹ, con nghe nói Trương bốn mươi hai tuổi còn sinh được cặp sinh đôi đấy.”

“Đúng rồi! Con dâu lão Lý ở đầu làng cũng làm ống nghiệm mà!” – mẹ sáng rực –

“Đẻ ra thằng cu tám cân, trắng trẻo bụ bẫm!”

“Đây là mũi kích trứng, phải tiêm đặn mỗi ngày.” – y tá đưa cho mẹ túi chườm đá –

“Tuần sau tới lấy trứng.”

Bàn tay mẹ tôi kéo vạt áo:

“Xuân Nhi, mũi này…”

“Không đau đâu mẹ.” – tôi giữ lấy phần thịt thừa ở eo bà –

“Nghĩ tới ngày em trai chào đời, mẹ là người có phúc nhất làng.”

18

“Thành công rồi, hai phôi làm tổ.”

lên màn hình siêu âm:

“Đây, hai túi .”

Mẹ tôi rẩy đưa tay ôm bụng:

“Lại là sinh đôi? Cả hai là con trai sao?”

“Là song , nhịp tim rất khỏe.” – sĩ đáp.

Trên xe khách về quê, cha tôi xoa tay cười hớn hở:

“Đợi hai thằng con ra đời, ta mở tiệc ba ngày ở từ đường!”

“Má, sắc mặt mẹ tệ quá.” – về tới nhà, tôi đỡ mẹ ngồi xuống.

“Có uống chút cháo kê không?”

Cửa sân đạp , Trần Diệu xộc vào:

“Đói… đói c.h.ế.t rồi… cơm… cơm đâu?”

Cha tôi mất kiên nhẫn:

“Không thấy mẹ mày khó chịu à? Tự ra bếp mà lấy bánh hấp .”

“Trước… trước giờ… toàn… toàn đàn bà nấu!” – Trần Diệu thẳng vào tôi –

“Mau… nấu cơm!”

Có lẽ vì sắp có con trai khỏe , cha tôi bỗng thấy Trần Diệu chướng , hiếm hoi trừng :

“Mày nói chị mày à? Nó còn đưa tao với mẹ mày bệnh viện. Còn mày? Đúng là phế vật, !”

Đôi Trần Diệu trợn tròn, không tin nổi người cha luôn bênh vực mình từ bé lại có thể mắng thẳng như vậy.

19

“Hay lắm lão Trần!” – trưởng thôn huýt sáo ngắm bụng mẹ tôi –

“Lại song nữa à?”

Cha tôi đắc ý phủi tàn thuốc:

“Siêu âm rồi, cả hai có cái quý đấy!”

Trần Diệu ngồi chồm hổm ngoài bậc cửa nghịch bật lửa:

“Cái… có quý là… là gì? được không?”

cái gì! Đấy là hai đứa em trai mày.” – mẹ gạt tay nó –

“Cẩn thận kẻo đụng vào em!”

“Chị, sao… sao mọi người bảo… bụng mẹ có hai đứa… em trai?” – Trần Diệu chặn đường tôi sau giờ học –

“Còn… còn nói em… bỏ rơi?”

Từ lúc mang , mẹ luôn sợ nó không chấp nhận nổi, cố giấu. Nhưng bụng ngày càng lớn, giấu cũng được.

Tôi lấy củ khoai nướng bẻ đôi đưa cho nó:

“Sao lại , có em rồi còn có bạn . Như thằng Thiết Trụ ấy, em nó ngày nào cũng giúp đánh nhau đó.”

“Thật… thật hả?” – Trần Diệu cười nhễu nhão nước dãi –

em muốn… có em trai!”

Khóe môi tôi cong lên lạnh lẽo.

Hy vọng lúc đó, mày đừng hối hận.

20

Chuông kết thúc môn cuối cùng kỳ thi đại học vang lên, tôi nhìn bầy chim sẻ bay lượn ngoài cửa sổ, khẽ cười.

Nguyện vọng điền sẵn: một trường đại học ở nơi xa ngàn dặm.

Sổ tiết kiệm tay là học bổng tôi chắt chiu ba năm qua.

“Đại học sư phạm?” – cha tôi cầm giấy nhập học –

“Phải tốn bao nhiêu ?”

“Con là sinh viên sư phạm công lập, không mất học phí.” – tôi vào giấy

“Còn có trợ cấp hàng tháng.”

Mẹ xoa bụng, lẩm bẩm:

“Con gái học nhiều ích gì…”

Cha tôi:

“Mẹ mày sinh đẻ tốn lắm , trợ cấp mày phải gửi về. Dù gì mày cũng không nhiều.”

Mẹ hùa theo:

“Đúng rồi, nuôi mày lớn chừng này cũng tốn kém, giờ đến lượt mày đáp gia đình.”

Tôi gật đầu đồng ý.

Dù sao khi xa, núi cao vua xa, không gửi cũng làm gì được tôi.

21

“Diệu Diệu, lại đây sờ em .” – mẹ kéo tay nó đặt lên bụng –

“Đợi em ra đời…”

“Không em!” – Trần Diệu đột nhiên hét, hất tay ra –

“Các người… toàn… thiên vị!”

Tôi cười nhạt:

“Em sợ giành mất phòng à? Yên tâm, mẹ chuẩn phòng mới cho em rồi.”

“Cái… cái gì?!” – nó trợn tròn như cá vàng –

“Còn… còn Transformer em…”

“Chuyển tạm sang nhà kho rồi.” – cha cau mày –

“Phòng hướng đông phải để cho em.”

nói… nói em là… lỗi, có em trai… … vứt bỏ em!”

Tôi:

“Vớ vẩn, mẹ thương em nhất mà.”

“Xạo… xạo!” – nó bỗng hét lớn.

Cha tôi vung dây lưng:

“Súc sinh! Không mẹ mày phải kiêng cữ à?”

“Đừng đánh Diệu!” – mẹ bụng to lao ra chắn.

sao chổi!” – Trần Diệu bất ngờ đẩy vào bụng bà –

“Tất cả… tại… sinh… mấy đứa nhãi!”

Mẹ loạng choạng ngã nặng xuống nền gạch xanh, m.á.u đỏ loang nhanh.

22

“Sảy ?!” – cha tôi túm cổ áo sĩ –

“Không phải nói tám tháng là ổn rồi sao?”

phụ va chạm , tử cung xuất huyết nghiêm trọng…” – y tá giơ giấy nguy kịch –

người nhà ký tên.”

Tôi co ro trên ghế dài ngoài hành lang, “tự trách”:

“Tại con không giữ được Diệu…”

“Cái nghiệt chủng ấy đâu?!” – cha tôi đ.ấ.m nát bức tường –

“Ông đây phải đánh c.h.ế.t nó!”

23

con bất hiếu!” – dây lưng quất thẳng vào lưng Trần Diệu –

“Hại c.h.ế.t em mày còn dám bỏ chạy!”

Mẹ nằm bẹp trên giường khóc chửi:

vậy nhấn mày c.h.ế.t cái chậu đái từ bé rồi!”

Tôi đứng ở cửa:

“Cha, trưởng thôn nói không trả lấy ruộng.”

“Tất cả là tại thằng súc sinh này!” – cha nắm tóc Trần Diệu đập vào tường.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi thấy khoan khoái tận tim gan.

24

Hai tháng sau, ngày nhập học đại học tới gần.

“Ni Ni, mẹ nấu cho con trứng gà đỏ.” – mẹ nặn nụ cười lấy lòng –

“Vào trường nhớ thường xuyên gọi về nhé.”

Tôi né bàn tay gầy guộc bà:

“Xe sắp chạy rồi.”

gương chiếu hậu, bóng lưng còng gập đang chạy theo xe khuất dần.

“Yên tâm.” – tôi thầm –

“Con sống thật tốt, để các người phải nhìn cho rõ.”

25

Khi con tàu xuyên qua màn sương sớm, tôi khẽ vuốt thẻ căn cước mới trên tay.

Trần Xuân Nhi biến thành Trần Chiêu.

Tiếng loa phát thanh ga dần hòa vào tiếng bà đỡ năm xưa gào chửi ký ức.

“Xin chào quý hành khách, ga sắp tới là ——”

HẾT.

Tùy chỉnh
Danh sách chương