Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ bối…”
Tôi ngồi xuống ghế đá, hai chân vắt chéo, ngoắc ngoắc tay với anh:
“Cơ thể ch.ó nhỏ này, chỉ em được chạm, đúng không?”
“Bị người khác sờ qua rồi, em thấy bẩn.”
Ánh Tạ Lang sững lại.
Anh lập tức cởi áo, ném thẳng vào thùng rác:
“Hạ Hạ, chỉ em mới được chạm vào anh.”
Phải nói… thân hình anh đúng là không tệ.
Nhưng dân học mỹ thuật khổ ở chỗ, thấy cái đẹp là lòng lại mềm xuống.
Về , Tạ Lang vào tắm .
Điện thoại anh đang sạc bỗng reo.
Nhìn ảnh đại diện WeChat là một đóa sen nhỏ, tôi ấn nghe.
“Tạ Lang, anh tắm xong chưa?”
“ anh đúng là không tốt, tiểu thư quý giá mà không biết anh nhìn trúng cái lại không quan tâm, chẳng qua là trông đẹp hơn chút thôi, đàn ông các anh đúng là nông cạn.”
“Tối nay đi uống nhé, đừng dẫn bạn theo, chán lắm, với lại chị ta bị trật chân rồi, để chị ta nghỉ ngơi đi.”
Đợi cô ta lảm nhảm xong, tôi bật :
“Ồ, là Thanh Oánh hả? Tạ Lang đang tắm. Nhưng anh ấy vừa nói, đi đâu phải đi với tôi.”
Tạ Lang tắm xong, thấy tôi cầm điện thoại:
“Thanh Oánh anh đi uống , không cho em theo.”
Tôi im lặng nhìn anh.
Tạ Lang hơi lúng túng, nhận điện thoại:
“Hạ Hạ là bạn tôi, cô ấy đi đâu, tôi đi đó.”
Nghe , Hứa Thanh Oánh lập tức đổi giọng:
“ đi luôn, em đặt riêng rồi, hai người nhé.”
Đến nơi, tôi thấy bên kia đường tiệm , bỗng thèm.
“Tạ Lang, em uống .”
“Được, bối. Em vào đi, ngoài này nóng lắm.”
Anh nói số rồi tôi vào ngồi .
Tôi gõ cửa hai tiếng, đẩy vào.
Một người lao ôm:
“Tạ Lang, anh cuối …”
Thấy rõ mặt tôi, sắc cô ta lập tức thay đổi.
Tôi vén tóc, mỉm :
“Xin lỗi nhé, Tạ Lang đi mua cho tôi rồi, lát sẽ .”
ngoài, tôi đã ăn mặc tử tế từ .
Hiệu quả… xem rất tốt.
“Chị xinh quá, Lang ca thật phúc!” – Trong ai hùa vào.
Hứa Thanh Oánh mà không:
“Ôi, tôi em chỉ tán gẫu thôi, chị mà ăn diện thế này.”
“Ở mấy người này lâu quá, bình thường em chẳng trang điểm đâu.”
“Không các cô khác, ngày nào chưng diện, không son phấn là không dám đường.”
Tôi che miệng :
“Em đã không trang điểm, vệt đen bên khóe chắc không phải là kẻ eyeliner đâu nhỉ… hay là quên rửa mặt?”
“Chị!”
đấu với tôi à, tôi sẽ chơi .
“Đến rồi, .”
Tạ Lang dìu tôi vào.
“Uống làm , lát uống luôn, em đi chơi đều thế cả.” – Hứa Thanh Oánh tỏ vẻ không vui.
“Hạ Hạ nhà tôi thích uống.”
Tạ Lang cắm ống hút:
“ bối, là loại em thích nhất, bảy phần đường.”
“Cảm ơn anh.”
Anh , đưa cho những người khác:
“ uống tự , tôi mua đại thôi.”
“Cho tôi mua đại, cho chị chọn kỹ, Lang ca lại phát cẩu lương rồi!” – Tiếng hò reo lại vang lên.
Hứa Thanh Oánh xụ mặt, bỗng nói:
“Tạ Lang, đưa cốc của anh , em uống một ngụm.”
Cô ta giật của anh, hút một hơi:
“Vị ? Ngon hơn của em nhiều!”
Tạ Lang cau mày:
“Thanh Oánh, cô làm thế? Cô đâu thiếu mấy cái này.”
“Làm là sao? Cho anh này, keo kiệt quá!”
Rồi quay sang tôi:
“Chị , em là anh em nên quen rồi, họ chỉ coi em đàn ông thôi, chị đừng để ý.”
Cô ta đưa cốc của , định bắt Tạ Lang uống một ngụm:
“Em uống của anh rồi, anh uống của em đi.”
Tôi đưa ống hút của cho Tạ Lang:
“Anh à, uống một cốc nhé…”
Tiếng hò reo lại vang khắp .
Tạ Lang lại mở thêm mấy chai .
Uống vào là bắt đầu chếnh choáng, ghé sát định hôn tôi.
Tôi ghét mùi , khẽ chạm vào cằm anh:
“Ngoan, về rồi hôn.”
Giữa chừng, Hứa Thanh Oánh nhiều lần tìm cách kéo Tạ Lang, nhưng anh bận quấn tôi nên không để ý.
Cô ta liền đổi hướng sang tôi:
“Chị sao không uống? Thật mất hứng quá!”
Tôi chẳng nể nang:
“Tôi dị ứng cồn, uống vào là chết, sao, cô g.i.ế.c người à?”
Người thể ép tôi uống còn chưa đời đâu, cô ta là cái thá chứ.
“Chúng ta uống, chị không uống thôi.” – Vương Bân, một người bàn, lên tiếng hòa giải.
Hứa Thanh Oánh lại giọng chua ngoa:
“Em đâu biết chứ, đó là lý do em không thích chơi với , toàn dân bệnh tật.”
Tôi không điếc đâu nhé.
Nhìn chai nước khoáng lạnh trên bàn, tôi định với tay .
“Đừng uống, nước này lạnh lắm, dạ dày em không tốt.”
Một bàn tay vươn , gân xanh nổi rõ, ngón tay thon dài, khiến người ta phải nghĩ xa xôi:
“ nước ấm.”
Bùi Nhiên đứng lên rót nước cho tôi.
Dáng người, gương mặt… cứ một tạo vật hoàn hảo .
“Nhanh, nhanh, đánh nó! Đánh nó!”
Bên kia vài người bắt đầu chơi game.
“Hạ Hạ, chơi với anh, anh ‘gánh’ em.” – Tạ Lang sáng rực nhìn tôi.
Hứa Thanh Oánh bĩu môi:
“Gánh đánh thế nào? là trận thăng hạng của em, rất quan trọng đấy!”
Cô ta còn liếc hiệu cho mấy người khác.
Vương Bân gật đầu:
“Trận này với Thanh Oánh quan trọng, để tôi chơi .”
“Chị chắc chưa chơi bao giờ, ngồi uống nước xem là được.”
“Phụ nữ đừng cản đàn ông đánh nhau.”
Tạ Lang khó xử nhìn tôi, rồi nhìn Hứa Thanh Oánh:
“Hạ Hạ, hay em ăn chút trái cây .”
Là anh rủ tôi chơi mà?
“Anh chơi với em hai ván.” – Bùi Nhiên chìa điện thoại, hiện mã QR WeChat.
“Đúng đó Hạ Hạ để Bùi Nhiên chơi với em đi. Cậu ấy đánh game siêu giỏi!”
Tôi nhìn Tạ Lang ngờ nghệch còn cảm ơn bạn , buồn thật, anh bạn tốt của anh hình hứng thú với tôi đấy.