Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Bùi Nhiên đúng là chơi hay , giống như bật hack, trận cũng thắng.

Anh ít , không ồn ào như người kia.

“Đụng trận .” – Anh khẽ .

Nhìn ID đối thủ… là nhóm Tạ Lang sao?

“Tạ Lang, anh dùng ID đôi với ai vậy?” – Tôi ngẩng nhìn gương lộ rõ sự chột dạ của anh.

“Chị, có đâu, là cái tên thôi. Nếu em với anh ấy mà sự có , hôm nay chị đâu ngồi đây.” – Hứa Thanh Oánh ánh đầy khiêu khích.

Chết tiệt, tôi muốn siết thành nắm đấm.

“Chị, lát thua đừng khóc nhé.”

“Em bớt vài câu đi.” – Tạ Lang quát cô ta, nhưng không dám nhìn tôi.

“Đừng giận, để anh đánh bại họ em.” – lạnh của Bùi Nhiên vang bên tai qua tin nhắn riêng.

“Cảm ơn anh…” – Tôi liếc sang, thấy vành tai anh ửng đỏ, mỗi chiêu đều chuẩn xác như c.h.é.m trẻ .

Cuối cùng, màn hình hiện chữ WIN to tướng.

“Bùi Nhiên, cậu làm vậy? Hôm nay là trận thăng hạng của em, sao anh không nhường?” – Hứa Thanh Oánh không giữ nổi mũi.

Bùi Nhiên để ý tới điệu làm nũng đó, lạnh lùng:

“Đừng gọi tôi là anh, nghe không quen.”

Ồ, đã đời!

Hơn mười giờ, trong bắt có người hút thuốc.

Tôi nhắn riêng Tạ Lang, mình khó chịu, muốn .

Anh hơi do dự, bị Hứa Thanh Oánh bắt gặp.

“Có chị ta muốn không? Em đã bảo , gái đúng là yếu ớt, đàn ông hút điếu thuốc thì làm sao. Lý Hàn, anh xem, chị dâu ghét các anh hút thuốc kìa.”

Nhìn vẻ do dự của Tạ Lang, tim tôi chùng xuống.

“Tôi khách sạn , không làm mất hứng của mọi người.”

ngoài, trời trên núi đêm hạ nhiệt, khá lạnh.

chiếc áo khoác ấm áp phủ lên người tôi.

“Mới giặt xong, đừng chê.”

Bùi Nhiên cao ráo, đẹp trai, theo sau tôi bước .

Tôi khẽ ngửi, có mùi nước giặt lại là loại tôi hay dùng.

“Cảm ơn.”

Tôi nhìn anh với ánh phức tạp:

“Anh đi, anh em tụ họp với nhau.”

“Không sao, anh không quen họ.”

Bùi Nhiên nhìn thẳng tôi:

“Nhan Hạ, em thích Tạ Lang ở điểm ?”

Câu hỏi hơi đường đột, nhưng tôi vẫn đáp :

“Có lẽ là thích anh ấy vì… sạch sẽ.”

Tôi là mối tình của Tạ Lang.

Anh từng như chú cún vui vẻ, lúc cũng thích chạy quanh gọi tôi là “chủ nhân”.

Nằm trên giường lớn trong khách sạn, điện thoại tôi bỗng nhận được đoạn video.

“Tạ Lang, uống tiếp đi.”

Hứa Thanh Oánh đỏ bừng, vòng siết chặt cổ Tạ Lang.

“Không được, Hạ Hạ đang đợi anh ở khách sạn.”

“Anh là đàn ông không đấy? Phụ nữ quan trọng hay anh em quan trọng?”

Vương Bân xen , lè nhè châm chọc:

với anh em đi, anh đã ngủ với chị dâu chưa?”

Tôi nhìn Tạ Lang đáp với vẻ gượng gạo:

“Tôi trân trọng Hạ Hạ.”

“Đàn ông cả mà, giả vờ cái ! Có vẻ anh nhịn lâu lắm nhỉ, , để Thanh Oánh giúp anh đi.”

Tôi tận thấy Hứa Thanh Oánh quỳ xuống anh, bắt tháo thắt lưng.

Video đột ngột dừng.

‘Phần sau dơ .’ – Tin nhắn từ Bùi Nhiên gửi tới.

“Em muốn xem.” – Tôi đáp lại, gửi thêm tin nhắn thoại trêu chọc:

“Có được không… anh?”

Khung cảnh trong video khác phim đen.

Tạ Lang ngả người trên sofa, theo phản xạ đẩy :

“Thanh Oánh, em uống nhiều , anh có Hạ Hạ …”

“Lang ca, loại tiểu thư như cô ta chịu anh như thế sao? Đây là anh em giúp nhau, đâu lần .”

“Lại đâu sự ngủ với nhau.”

Hứa Thanh Oánh nhẹ nhàng gạt anh , l.i.ế.m môi:

“Không sao đâu, chị ta sẽ không đâu.”

“Cùng lắm thì anh coi em như chị ấy, em không ngại đâu.”

Tôi giống như đang tự hành hạ mình, rõ kết cục nhưng vẫn không rời .

Hứa Thanh Oánh cúi .

Tạ Lang ngậm điếu thuốc, trên hiện rõ biểu cảm khiến tôi buồn nôn.

Bàn giả vờ ngăn cản lại ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u người xuống.

“Hạ Hạ… Hạ Hạ…”

Đám trai khác cởi quần, xếp hàng.

Hứa Thanh Oánh lần lượt “phục vụ”.

“Anh em à, thoải mái .”

“Em tốt với anh hơn cả bạn gái của các anh.”

“Ọe…”

Tôi ném điện thoại, lao tắm.

loại đàn ông không tự trọng như thế đúng là đồ thối nát.

Điện thoại rung liên tục.

“Nhan Hạ, em ổn chứ?” – nam trầm, mát lạnh như bạc hà.

“Anh từ ? Anh cũng từng tham gia? Gửi em là có ý ?”

Họ không là anh em sao?

“Không! Anh mới dọn ký túc xá của Tạ Lang năm nay, chưa từng tham gia, anh thấy bẩn.”

Anh ngừng chút:

“Anh không muốn thấy em bị lừa. Tạ Lang… không sạch.”

Sau khi lấy lại bình tĩnh, tôi tựa cửa.

Nỗi đau bị phản bội dần lùi lại, thay đó là hứng thú trêu chọc người trai .

“Anh bao nhiêu tuổi?”

“18cm… À không, tôi 20.”

Tôi nghi ngờ anh đang cố tình bậy, nhưng không ngờ lại nhỏ hơn tôi tuổi.

“Anh nhỏ hơn em đấy, em gọi anh là ‘anh’ bao nhiêu lần, chiếm lời như vậy là không tốt đâu…”

“Chị.”

Tim tôi khẽ hẫng.

“Chị, em sự sạch.”

Chết tiệt.

Anh đang tán tỉnh tôi.

Nghĩ tới cái củ dưa chuột thối của Tạ Lang, khiến tôi muốn ở lại căn .

“Bùi Nhiên, anh ở mình đúng không?”

Tôi hạ :

“Quay lại đi, chị đây muốn sang anh.”

Nghe bên kia thở gấp dần, tôi huýt sáo khe khẽ.

Đứng cửa anh chưa được phút, anh đã thở hổn hển chạy .

“Đoạn đường ngắn thế mà sao anh thở như vậy?”

Tôi nhìn từ tới chân, cố ý trêu:

“Anh không là… thể lực kém chứ?”

Anh bình thản nhìn tôi:

“Chị, muốn thể lực em thế … chị muốn thử không?”

Khụ khụ khụ.

Người hơi vội, tôi giả vờ không hiểu.

anh gọn gàng bất ngờ.

“Chị ngồi đi.” – Anh đi rót nước.

Tùy chỉnh
Danh sách chương