Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi liếc thấy trên đầu giường có thứ quen thuộc:
“Bùi Nhiên, cái khăn giấy phải chị đưa anh sao?”
Tôi nhấc nó , trêu:
“Anh không phải dùng nó để chuyện xấu chứ?”
“Chị… em không.” – Anh đỏ mặt.
“Em chỉ cảm thấy nó có mùi chị… rất thơm.”
Ôi.
Biến thái .
Tôi lại thích.
Điện thoại reo, hiện cái tên “ ”.
Tôi không nghe, nhưng Bùi Nhiên áp sát:
Lạ , mồ hôi Tạ Lang tôi thấy ghê, nhưng ở anh lại không hề có mùi khó chịu.
“Chị, đừng nghe, nhé?”
Anh chạm vào tay tôi, cúp máy thẳng.
“Bùi Nhiên, anh muốn ?”
Ngón tay tôi lướt nhẹ qua gương mặt anh.
Anh nghiêng đầu theo, hơi thở dồn dập:
“Chị, em muốn hôn chị… không?”
Tôi :
“Giờ tôi vẫn có bạn trai, anh người thứ ba sao?”
Đôi mắt anh đẹp, ánh vẻ ấm ức:
“Chị Hạ, em sạch hơn hắn, em có thể chị.”
“Đáng yêu .”
Tôi áp tay má anh, khẽ nói:
“ thử xem.”
Bùi Nhiên giống như chú nhiều ngày chưa ăn thịt, non nớt đến mức môi tôi hơi đau.
Điện thoại lại vang.
Không hiểu sao đã kết nối.
“Hạ Hạ bảo bối, em ở ? Anh nhớ em… Anh yêu em…”
Tôi để chế độ im lặng.
Đầu dây kia truyền tới tiếng rên Hứa Thanh Oánh:
“Lang ca, anh nhận nhầm người rồi, em không phải chị ta…”
Kèm theo đó là những âm thanh hôn hít không thể miêu tả.
Bùi Nhiên nhận ra tôi phân tâm, cắn mạnh vào môi tôi.
“Á…”
Tôi đẩy anh ra, vỗ nhẹ cái:
“ dám cắn, không ngoan.”
Anh hôn vào lòng bàn tay tôi:
“Chị, có đau không?”
Bên kia dần im lặng.
Rồi giọng Hứa Thanh Oánh vang , đầy ý tứ:
“Chị, đừng hiểu lầm, rồi em và Tạ Lang không có . Tạ Lang chỉ uống say, nhận nhầm người.”
Cái giọng ấp úng đó rõ ràng là sợ tôi không hiểu lầm chứ .
Tôi dứt khoát cúp máy.
Mùi trà xanh … khiến người ta buồn nôn.
Bùi Nhiên ngủ ở cuối giường.
Anh nói, “ trung thành phải canh bên chủ cả đêm.”
Sáng ra, Tạ Lang hỏi tôi tối qua sao không về phòng, anh ngủ mình buồn lắm.
Tôi đáp:
“Em không chịu nổi mùi trên người anh. Hơn … phải đã có người chăm anh rồi sao? Còn chăm tới cả trên giường .”
Tạ Lang chột dạ, im thin thít.
Hứa Thanh Oánh khóe môi rách, nhưng vẫn đắc ý, ánh mắt đầy khiêu khích:
“Chị ơi, trước mỗi khi Tạ Lang say đều là em chăm, chị cứ yên tâm.”
Yên tâm à? Chị mày yên tâm vạn phần.
Cứ , lát xem có khóc nổi không.
“Hạ Hạ, sao môi em hơi sưng ?”
Tạ Lang đưa tay chạm.
Tôi theo phản xạ tránh sang bên:
“Tối qua muỗi đốt.”
“Muỗi to thế, lát anh mua thuốc bôi em.”
Anh lải nhải không ngừng.
Phải rồi, muỗi cao mét chín mươi, lại có tám múi cơ bụng.
“Hôm nay nóng quá, ghen tị với mấy anh trai có thể cởi trần. Giá em không mặc áo tốt.”
Hứa Thanh Oánh kéo cổ áo, hận không thể dí sát vào mặt từng người đàn ông.
“Tôn Hạo, trên tay anh cái thế? em xem nào.”
Là sợi dây chun bện màu xanh.
Tôn Hạo gãi đầu:
“À… cái bạn gái tôi, là Tiểu Lệ bảo tôi đeo, coi như tuyên bố chủ quyền.”
“Anh đàn ông đeo cái à? Như đàn bà ấy. Với lại vợ quản chặt , để người khác biết chết.”
ta đùa nghịch than nóng:
“ em mượn nhé?”
“Cái … không hay lắm.” – Anh chàng do dự.
“Anh có dùng tới, hơn ‘ba ba’ phải có không trả. Đừng keo kiệt như .”
“, , em lấy .”
“Chị, nếu chị em, em sẽ luôn đeo nó.” – lại tranh thủ tiếng.
“Em phải đang đeo rồi sao?” – Tôi liếc qua cổ tay anh.
Sáng nay dậy, dây buộc tóc tôi đã biến mất.
chơi toàn là người, anh chàng cao mét chín mươi mặc áo khoác đen lại đeo… dây buộc tóc hồng chói lọi trên cổ tay, nhìn lóa mắt.
“Bùi Nhiên, anh là có chuyện rồi.” – Hứa Thanh Oánh áp sát.
“Đừng chạm vào tôi.” – Bùi Nhiên cau mày, giọng gắt.
“Cái dây trông quen quen…”
Tạ Lang ghé lại nhìn kỹ.
“Đến lượt chúng ta cáp treo rồi, thôi.” – Tôi cắt ngang, chứ quen ư? Dĩ nhiên là quen rồi.
“Em sợ độ cao, Tạ Lang, em sợ quá.” – Hứa Thanh Oánh nũng nịu chui vào lòng Tạ Lang.
“, Hứa Thanh Oánh, bình thường em hùng hổ lắm , giờ sao lại không rồi?”
Tạ Lang vòng tay ôm hờ eo ta, trêu:
“Xem em còn dám gọi xưng là ‘ba ba’ không?”
Hứa Thanh Oánh khẽ đập vào n.g.ự.c anh.
Tạ Lang giả vờ xé áo ta:
“Ai là ba ba?”
ta tươi:
“Anh là ba ba, chưa?”
Rồi liếc tôi với vẻ khinh khỉnh.
Có lẽ thấy tôi không nổi giận, ta hơi bất ngờ.
gã đàn ông đã bẩn, tôi thèm.
“Chị đừng giận, nếu không phải chị trật chân em không muốn cáp treo . Em là vì chị thôi.”
Người diễn kịch dữ .
Sáng nay tôi chưa ăn , giờ hơi tụt đường huyết, không đã tát ta cái rồi.
Bỗng, có thứ nhét vào tay tôi.
Là kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Bùi Nhiên khẽ gõ vào lòng bàn tay tôi.
Hừ, trẻ mới ăn kẹo.
Nhưng tôi vẫn nhai… và thấy ngọt .
xuống tới chân núi, Tạ Lang bước lại nắm tay tôi:
“Hạ Hạ, lát chúng ta bảo tàng nhé.”
“Bảo tàng đông người lắm, hay là ra quán net đánh game .” – Hứa Thanh Oánh hét .
Nghỉ lễ mấy người lặn lội tới để… chơi net? Sao không ở ngay gần trường luôn khỏe.
Đúng là có bệnh.
“E là các người .”
Tôi khoanh tay, giơ chiếc điện thoại bấm xong 110.
“Hạ Hạ, em ?” – Tạ Lang hốt hoảng giật máy.