Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bùi Nhiên đứng ngay bên cạnh tôi.
Tôi mở những đoạn video “nóng mắt” kia đầy trần trụi, phản cảm, vi phạm thuần phong mỹ tục.
“Các người chuyện gì hỏi tôi ? Nên tự .”
“Tụ tập dâm loạn, mấy người mù luật ?”
Người xung quanh nghe thấy tin sốc thì dừng hết .
Sắc Tạ Lang tái nhợt:
“Hạ Hạ, mình về rồi nói được không, tất cả là… không cẩn thận…”
“Không cẩn thận?”
“Ý anh là… anh ‘vô ’ cởi quần, rồi bà ‘vô ’ quỳ xuống, rồi hai người ‘vô ’ thân mật ?”
“Hay là mấy anh bạn hết , ai ‘vô ’ vậy?”
“ đúng rồi, các anh gọi đó là… anh em.”
Đám đông bắt đầu xì xào:
“Trời đất, ghê vậy? Đám ông sau lưng bạn vụng trộm.”
“ thế gọi là anh em? là ông tử tế.”
tiếp ánh đèn flash lóe lên.
Hứa Thanh Oánh che hét lên:
“Câm miệng! Câm miệng! Không tôi, không !”
Cảnh tượng hỗn loạn.
“ gì thì để nói với chú cảnh sát .” – Tôi vẫn khoanh tay đứng thẳng.
Tôi, Nhan Hạ, quang minh chính đại.
Mặc dù… hiện giờ đang được Bùi Nhiên che chắn.
Ừ thì, trông không được “chính trực” lắm.
Bằng chứng rành rành.
Video nét tới mức… lông chân Tạ Lang thấy rõ.
“ nói video ở trong nhóm? Ai gửi ra ngoài?”
“Tạ Lang, cậu dám cho bạn mật khẩu điện thoại ? Cậu là anh em không?” – Mấy tên tức tối chửi bới.
Tạ Lang đỏ mắt:
“Hạ Hạ, sao em thể tùy tiện lục điện thoại anh? Em không tin anh sao?”
Tôi anh ta, đầy thất vọng.
Ngày xưa, chính anh nói: ‘Hạ Hạ, anh là ch.ó trung thành nhất của em, mọi bí mật đều cho em .’
ông mở miệng… toàn là lời giả dối.
Tôi không định để lộ Bùi Nhiên, nhưng anh bước lên, lạnh :
“Là tôi đấy.”
“Mẹ kiếp, mày là anh em không?” – Vài người xắn tay áo định đánh.
“Báo cáo kịp thời hành vi phạm pháp là nghĩa vụ của công dân.” – Giọng anh vừa chính trực vừa lạnh băng, thấy chút tư tâm.
Hứa Thanh Oánh vẫn cố cãi:
“ tôi là anh em. Tôi sinh học là nữ, nhưng tâm lý là ông. tôi là giúp đỡ nhau.”
Thật là mù luật, rảnh thì xem thêm phổ biến pháp luật .
Cảnh sát lắc đầu:
“Bớt nói nhảm, điền thông tin vào, hệ giáo viên chủ nhiệm.”
“Không cần đâu chú, cháu đùa thôi…”
Vài gương “ nhà người ta” bỗng tái mét.
Thi đại học lọc được người học kém, đâu lọc được người khốn nạn.
“Không cần cảm ơn, tôi hệ xong rồi.” – Tôi giơ điện thoại, mỉm cười:
“ báo luôn cho bạn các anh, tự dưng mất tích vài ngày, các chị ấy sẽ lo lắm.”
Vài gã tức điên, bởi để tiền án thì khó thi công chức, thậm chí bị đuổi học.
“ bà sao ác vậy?”
“Người ta nói là thà phá mười ngôi chùa không phá một cuộc hôn nhân, cô phá hạnh phúc của tôi được gì?”
“Cô hủy cả đời tôi !”
Hạnh phúc cái quái gì, nghe mà buồn nôn.
Thà hủy các anh hơn để các anh hủy đời người ta.
“Hạ Hạ, tha thứ cho anh , anh sai rồi.”
“Anh uống say, anh không gì.”
“Anh là nạn nhân mà.”
Tạ Lang nhào tới, quỳ xuống trước tôi, khóc đến sổ mũi, trông bẩn thỉu.
Tôi thẳng anh, chút d.a.o động.
Bùi Nhiên đá mạnh một cái:
“Đừng chạm vào chị tôi, đồ bẩn.”
Tạ Lang trừng mắt Bùi Nhiên nắm tay tôi:
“Các người… các người…”
Tôi anh ta nói được gì hay ho.
“Tạ Lang, anh quá bẩn. Chuyện không quan đến Bùi Nhiên. Anh thân là một thằng cao mét chín mà bảo bị một cô mét sáu ép buộc… anh tự tin nói ra được ?”
Tối qua tôi tính sẵn, tổng số tiền anh ta từng tiêu cho tôi.
Mở Alipay thanh toán, rồi một lệnh chặn tất cả lạc.
“Số tiền tôi chi ra cho anh coi từ thiện, không cần trả.”
“Nhan Hạ! Sao em tàn nhẫn vậy? Bùi Nhiên mới quen em một ngày!”
“Em từng thích anh không? Anh thì yêu em đến mức nguyện cho em.”
“Tạ Lang,” – tôi điềm tĩnh đáp – “Đừng giả bộ nạn nhân. Ngay từ đầu tôi nói là thử, là tự anh nguyện. Giờ chúng ta kết thúc. Nhớ nhé là tôi đá anh đó.”
“Chị, đừng giận nữa.”
Bùi Nhiên ra sức tìm đủ cách dỗ tôi.
“Mới ngày thứ hai nghỉ lễ thôi, chị đâu chơi?”
đâu thấy biển người, một người mắc chứng sạch sẽ nặng tôi thật sự phát điên.
Tôi sao thể nói là không chút cảm nào với Tạ Lang ?
Nếu không từng tiến xa với anh ta, thì kỳ nghỉ tôi ở nhà cho xong rồi.
“Chúng ta thuê phòng .”
Tôi hài lòng anh ta sững , sắc đỏ lan từ cổ lên tận vành tai.
Mãi sau, Bùi Nhiên mới khàn giọng đáp:
“Được.”
Vào khách sạn, tôi bận dọn đồ:
“Anh tắm trước .”
Khi tôi thu xếp xong, anh ta tắm xong, quấn khăn ngang hông, tám múi cơ bụng, đường nhân ngư, giọt nước lăn xuống làn da.
Tôi huýt sáo một tiếng đầy ý tứ.
“Chị, thì ra chị … vẽ .”
Sắc anh phần hụt hẫng.
“ anh tưởng gì? gì chị hả, em trai?” – Tôi giả vờ ngây ngô.
Từ lâu tôi luôn tìm mẫu hoàn hảo nhất để vẽ.
Tạ Lang khi trước là bản lỗi, miễn cưỡng dùng tạm.
Giờ thì… hình tôi tìm được rồi.
“Đừng cử động nhé.”
Tôi ngắm thân thể trần trụi nằm trên giường, ánh mắt bình thản, nhưng rõ ràng Bùi Nhiên thì không được bình thản thế.
“Ngoan, vẽ xong sẽ thưởng cho, chịu không?”
Huấn luyện cho một cái tát rồi mới cho kẹo ngọt.
“Chị, giúp em nhé?”
Người trai luôn lạnh lùng thường ngày bỗng nũng nịu thì sát thương cực mạnh.