Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tôi cầm cọ, cố ý lướt nhẹ qua da anh, thích thú làn da trắng mịn dính chút màu.
“Giúp thế nào?” – Tôi hỏi, tỏ vẻ ngây thơ.
“Chị ngồi cạnh em là được.”
Bùi Nhiên nuốt nước bọt, chậm rãi áp sát:
“Chị thơm quá.”
Anh bắt thử chạm tôi, nửa quỳ bên mép giường.
“Đừng để lại dấu.” – Tôi nắm lấy mái tóc ngắn của anh.
Tôi ghét cảm giác bị khác đánh dấu lãnh thổ, như chó con cắm cọc chiếm chỗ.
Áo thun bị vén , nụ hôn của anh vội vã, tới khi chạm mép quần.
Không bao lâu sau, tôi kéo mạnh tóc anh, hình như nhổ cả vài sợi.
Hít một hơi lấy lại nhịp, tôi vuốt má anh:
“ gối có đau không?”
“Chị, em không đau… chị thấy thoải mái chứ?” – Anh cọ cọ ngón tôi.
“Khi nào anh thích tôi?”
Tôi không nhớ từng gặp Bùi Nhiên, chuyến này chắc là lần .
“Chị, em cũng học Nam Thành Nhất Trung.” – Anh dựa chân tôi, hôn nhẹ bắp chân.
“Nhưng mặt trăng để ý đến ngôi mờ nhạt.”
Nghe mà thấy tội.
Anh tôi xem ảnh thời cấp ba bảo mấy anh mập là “cổ phiếu tiềm năng” tương lai, tôi từng không , .
Những ngày cuối kỳ nghỉ, chúng tôi cùng nhau chơi game, vẽ tranh, dạo phố, y như một đôi tình nhân thực sự.
Anh còn kể tôi nghe đủ loại chuyện trường.
Trước đó, tôi đã gửi video từng cô gái của đám kia.
là Girls help girls.
Có chị em còn đăng ảnh diễn trường, che mờ mặt nhưng quen đều nhận ra ngay.
Bài viết liệt kê chi tiết hành vi của “nữ chính” video, đọc xong cũng tức sôi máu.
Sinh viên nghỉ hè rảnh rỗi là cắm mặt điện thoại.
Có thằng ông bình luận:
“Hành vi này bình thường mà, tôi cũng có như thế.”
“Coi họ nhau như ông thôi, con gái nghĩ nhiều quá.”
Kết quả bị chửi tới mức xóa tài khoản.
Tôi càng đọc càng bực, vỗ một cơ bụng cạnh bên, tiện bóp thử.
“Chị, em khác họ!” – Chó con lập tức phản ứng, tự chứng minh sạch.
“Chiều nay em tàu cao tốc .” – Thời gian trôi nhanh quá.
Bùi Nhiên tôi, vẻ mất mát như sắp khóc.
“Chị đừng bỏ em.”
Tôi bật cười, véo má anh:
“Em trai, chúng đâu có gì, đừng như chị là kẻ tệ bạc.”
Đôi mắt anh ươn ướt:
“Chị, khi về… nếu chơi với mấy anh khác, nhưng đừng quên em.”
“Em không kìm được đâu, là quá thích chị thôi.”
Anh ngồi dậy, tựa vai tôi:
“Chị, để em chó con duy nhất của chị nhé?”
Anh tiễn tôi tàu, tôi vẫn không danh phận.
số lạ gọi tới, tôi quen từ chối.
‘ , anh yêu em, anh phạm lỗi mà ông nào cũng phạm.’
‘Anh chưa từng thật sự giường với cô .’
‘Anh cắt đứt , anh .’
Đúng là dai như đỉa.
Tôi còn đang nghĩ cách dứt điểm nhắn ngừng lại.
‘Anh sẽ không tìm em nữa.’
‘Anh không muốn bị buộc thôi học.’
Ồ? Chó con hóa ra cũng là chó sói.
Tôi gửi ảnh chụp màn hình, chưa đầy một phút, Bùi Nhiên đã gọi tới:
“Chị, thằng đó còn quấy rối chị à? Xem ra chưa dạy đủ.”
Anh kể tôi nghe, từ khi đại học, Tạ Lang suốt ngày chơi game, thi cử thuê thi hộ.
bị lôi ra ánh sáng, tốt nghiệp cũng khó.
Tôi thở dài:
Hóa ra trước tôi mù thật mới trúng Tạ Lang.
“Nhan , hàng chuyển phát của cậu ở cổng Bắc!”
“Ừ, tới ngay.” – Tôi ngáp một .
“Lại của Bùi Nhiên nhà cậu à?” – cùng phòng trêu.
Chó con này dính thật sự.
Dù yêu xa, nhưng cảm giác như lúc nào quanh mình cũng có dấu vết của anh .
Suốt ngày gửi này, tặng kia.
Tôi chuyển tiền lại, anh không nhận.
Ngược lại còn gửi ảnh số dư tài khoản:
“Chị, em có tiền, tiền của em chị cứ tiêu.”
Lúc đó tôi mới , hóa ra tên chó con này cũng ghê gớm lắm, hàng đống bằng sáng chế phần mềm do chính anh thiết kế.
Lê dép ra cửa, đằng sau bỗng áp sát một vòng nóng hổi.
“Chị, em nhớ chị.”
Anh dụi vai tôi nũng nịu.
Lúc cơm, tôi cầm điện thoại của anh lướt diễn trường mật khẩu máy là ngày sinh của tôi.
Bùi Nhiên cẩn thận tráng bát, tráng đũa tôi.
Bất chợt, tôi thấy một gương mặt quen.
Không phải Hứa Thanh Oánh ?
lại bị đánh tới tím bầm, m.á.u me đầy mặt thế này.
Tiêu đề to đùng: “Bóc phốt con hán tử trà không xấu hổ.”
Quả nhiên, chó vẫn hoàn chó, không đổi được tật.
Lướt xuống tiếp.
“Nam thần khoa CNTT – tên là BN – tiểu tam!”
“Không à, trước gái của TL bị BN cướp mất, hắn là tiểu tam mặt dày đó.”
“Tôi cũng nghe , quả nhiên phụ nữ mặt.”
cần nhắm mắt cũng đoán ra là tung .
“Chị, cơm .”
gì nổi, tức còn no hơn.
“Tại không nói với tôi?” – Tôi lạnh mặt, quăng điện thoại lại.
Anh xem kỹ, cúi :
“Họ đâu có nói sai… Em bây còn chưa có danh phận gì, cảm giác này… cũng không tệ.”
“Nhan , cũng ở à?”
Một gã cùng lớp bước tới, mấy loại theo đuổi tôi, bị từ chối mà không chịu.
“ là…?”
một khoảnh khắc bốc đồng, tôi nắm Bùi Nhiên:
“ trai tôi.”
Cảm giác rõ ràng bàn anh siết chặt hơn, tôi thầm cười.
Đợi gã kia tiu nghỉu bỏ , Bùi Nhiên tôi, mắt sáng rực:
“Chị, bây em là trai chị ?”
Tôi xoa chó con:
“Em là chó con của chị. Sau này được có một mình chị chủ thôi.”
“ , nói rõ với bọn chúng, xem dám động tới của Nhan .”
xong, tôi bỗng bừng tỉnh.
Ép anh xuống giường, siết chặt cà vạt.
Cười quyến rũ:
“Chị thấy mình bị em lừa đó, Bùi chó con.”
Anh nằm mặc tôi “xử lý”, ánh mắt đầy chân thành khiến tim tôi khẽ rung.
“Chị, em sẽ không bao phản bội chị.”
— Hết —