Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 8

8

Hận hắn khi xưa thề quá thật lòng? hận chính mình tin quá lâu?

Hôm đó, khi rời khỏi yến tiệc, xe ngựa chạy ngang phố Chu Tước, ta vén rèm nhìn ra.

Đèn lồng phủ sáng rực nơi góc phố.

Đó nơi ta lớn lên từ bé, chuông đồng treo nơi đầu mái rung theo gió, như đang chờ ta quay về.

Thì ra ta sớm nên quay lại rồi.

“Vi Uyển.”

bước vào, tay bưng một bát chè hạt sen: “Hoàng thượng đã chuẩn cho hòa ly, chiếu thư ban xuống rồi.”

đó… nghe đã đuổi Tuế Nhi ra biệt viện, tháo hết lụa đỏ phủ.”

Ta khuấy chè hạt sen, không gì.

Hắn có tháo không tháo lụa đỏ, có đuổi không đuổi Tuế Nhi, đều chẳng liên quan gì ta rồi.

“Hôm qua hắn quỳ trước cổng cung cả một ngày, xin được gặp con.”

thở dài: “Lão phu nhân , hắn lỗi rồi.”

à.”

Ta ngẩng đầu, mỉm cười: “ lỗi không thì có gì quan trọng? Giống như bát chè hạt sen , nguội rồi, có hâm lại thì chẳng như lúc đầu.”

Có những thứ, đã vỡ, thì chẳng thể hàn gắn lại .

Thanh Hòa bưng tới một chiếc hộp gỗ, mấy món ta mang từ phủ đi.

Vài cuốn sách , một ngọc mẹ lại, có cả song liên mà năm xưa từng dùng cầu hôn.

Ta đã sai trả lại, vậy mà hắn lại nhờ đưa trả lại lần .

hộp ép một mảnh , viết nguệch ngoạc, như vội vàng viết: “Vi Uyển, đợi ta.”

Đợi hắn ư?

Đợi hắn lại nạp thêm một thiếp? Lại khiến ta thêm một lần tổn thương?

Ta nhấc song liên lên, soi dưới ánh sáng — ngọc ấm, nhưng mép đã sứt một mảnh nhỏ.

“Thanh Hòa,” ta ném vào hộp, “tìm nào, vứt đi.”

“Vứt… vứt đi ạ?” Thanh Hòa trợn tròn mắt, “Đây ngọc dê mỡ thượng hạng đấy!”

“Giữ lại chỉ chật .”

Ta cúi đầu tiếp tục viết : “Sau , chúng ta chuyển về nhà sống. Muội chẳng luôn bảo muốn học tính sổ đấy sao? Vừa , cửa tiệm của phủ đang thiếu quản lý.”

Mắt Thanh Hòa sáng lên, vội vàng gật đầu: “Vâng ạ! Muội đi thu dọn ngay đây!”

chạy ra ngoài, mang theo một trận gió, làm tấm rèm tre dưới hành lang khẽ lay động.

nhìn ta, ánh mắt lo lắng dần dần chuyển thành yên tâm: “Đây mới Vi Uyển của ta.”

Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa đẹp, rọi lên mặt , mực “Tĩnh” đang dần khô, tỏa ra mùi nhàn nhạt của khói tùng.

Ta , có lẽ sẽ hối hận, có thể sẽ lại tìm ta.

Nhưng ta — sẽ không quay đầu lại .

Cánh cửa gỗ nhà của phủ nặng hơn so với cửa cung, đẩy ra vang “kẹt” một tiếng, làm mấy con chim sẻ dưới mái hiên bay vụt lên.

Giữa các khe đá xanh đã mọc rêu, lựu trước bậc thềm thì mọc rất tươi tốt, cành gần chạm mép cửa sổ tầng hai.

Ta đứng giữa sân ngẩng đầu nhìn, bất giác nhớ lại năm ta mười tuổi.

từng leo lên hái lựu cho ta, ống quần bị mắc rách, bị lão phu nhân bắt chép Luận Ngữ phạt.

Nhưng hắn lén nhét cho ta quả lựu to nhất, cười lộ hai chiếc răng khểnh.

Khi đó, gió toàn vị ngọt của lựu chín.

“Tiểu thư, quầy hàng đặt nào thì hợp ạ?”

Thanh Hòa cầm thước, đi quanh phòng phía tây.

Nơi vốn thư phòng của ông ngoại, nay ta cải thành tiệm nhỏ, giữ lại giá sách, lau sạch bụi phủ, hiện lên màu gỗ trầm ấm.

cửa sổ đặt một bàn dài bằng gỗ lê, sau có thể dùng viết , vẽ tranh thuê.

Ta không thích mấy nghề son phấn hoa lệ, trái lại lại yêu cái hương vị thanh đạm của bút mực nghiên.

“Đặt sát cửa sổ đi,”Ta chỉ vào nắng chiếu nhiều nhất, “Khách có thể tắm nắng, chọn đồ.”Thanh Hòa học rất nhanh, sổ sách ghi chép rành mạch,

Ngay cả mực mua nên chọn loại khói tùng khói dầu, hiểu rõ.

Thỉnh thoảng tính xong sổ, lại gục xuống quầy than thở: “Tiểu thư, xem đại nhân liệu có thật sự… cưới cô ta không…”

“Thanh Hòa,” ta gõ nhẹ lên sổ sách của , “ tuyên thành của tiệm Trương ở nam thành hôm qua phải giao rồi đấy, đi giục thử xem.”

lè lưỡi, rồi quay chạy đi.

Thật ra… chẳng cần hỏi.

quả thật không cưới thiếp .

Nghe hắn đã bán biệt viện kia đi, Tuế Nhi thì chẳng ai ở đâu.

Hắn thường đứng ngoài nhà của phủ.

Lúc thì sáng sớm, lúc thì hoàng hôn, cứ đứng lặng cách một con phố, nhìn tấm biển cửa tiệm của ta đung đưa gió.

Có lần ta ra sau hẻm đổ bỏ, lại tình cờ gặp hắn.

Hắn mặc áo gấm màu nhạt, gầy đi đôi chút so với trước kia, thấy ta thì bước chân khựng lại, môi khẽ mấp máy, nhưng không gọi ra được cái tên “Vi Uyển”.

Ta cúi đầu lướt qua hắn, phía sau vang lên tiếng vải khẽ sột soạt,

Tùy chỉnh
Danh sách chương