Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5
Tôi gục trong lồng ngực ấm áp , rẩy dần lắng xuống, từ bờ vực sụp đổ chậm rãi quay lại hơi thở sinh tồn.
“Cậu Viên, đừng hiểu lầm, đây chẳng qua trò chơi tình cảm bọn tôi thôi.”
Chu Tử Xuyên không thể ngờ tôi lại quan hệ lớn vậy, đứng sau lưng Viên Diệu Đình mà cuống quýt giải thích.
hắn vừa dứt, nỗi sợ trong tôi bùng thành lửa giận, bấu lấy cánh Viên Diệu Đình, há miệng muốn hét phản bác, nhưng cổ họng tắc nghẹn, không phát nổi một âm.
Viên Diệu Đình dịu dàng vỗ lưng tôi, ánh bảo tôi yên tâm, lạnh lùng lia về phía Chu Tử Xuyên, ánh sắc lưỡi dao băng:
“Chuyện rốt cuộc thế nào, khi nào Tư Dao tiếng mới tính.”
Gương u ám mức đáng sợ:
“Cô bị các người hành hạ nỗi không thốt được , mày dám mơ tưởng tiếp tục làm người yêu cô ?”
Chu Tử Xuyên trước đây từng thấy Viên Diệu Đình từ xa trong tiệc công ty, thân phận cách biệt một trời một vực, giờ đối diện cơn giận dữ , hắn cúi gằm , rẩy lắp bắp không nói thành câu.
Đứng phía sau, mẹ hắn không chịu nổi, liền the thé cất giọng:
“Chuyện nhà người ngoài khó xen . Đây việc giữa trai tôi và dâu, tư cách gì xía ? Hay … chính đàn ông ngoài nó?”
Sắc Viên Diệu Đình biến đổi, chưa kịp mở , Chu Tử Xuyên đã hốt hoảng bịt miệng mẹ, hoảng hốt gào :
“Mẹ, mẹ nói bậy gì vậy! Đây cậu chủ Viên Hải Đô! Cả tập đoàn Viên thị đều thuộc về ! Mẹ muốn hại mất việc sao?”
Một câu làm mẹ hắn câm bặt, cha và Chu Đình cũng co rúm, vội vàng lùi lại.
Viên Diệu Đình không phí thêm , siết vai tôi, sải đi thẳng ra cửa.
mồi sắp tuột khỏi , mẹ Chu Tử Xuyên đau xé ruột, theo bóng lưng chúng tôi rời đi mà lẩm bẩm:
“ chút nữa thôi thành cơm chín , lúc đó công ty và tài sản nó chẳng phải đều thành trai mình sao… Sao lại xui xẻo thế này chứ!”
Tôi toàn thân rẩy, đột ngột dừng , quay đầu hét về phía Chu Tử Xuyên, giọng rít nát cả cổ họng:
“Chu Tử Xuyên, giữa chúng … chấm dứt !”
Hắn sững lại, bất chấp cả ánh đe dọa Viên Diệu Đình, vội vàng lao kéo tôi:
“Tư Dao, đừng nói đùa! Cha mẹ, họ hàng đều gặp , thiếu cuối cùng thôi.
Nếu thấy mai cưới gấp quá, thì cứ về trước, vài ngày nữa quay lại cũng được.”
Cơn giận trong tôi bùng nổ, tôi hất mạnh hắn ra:
“ đừng mơ nữa! Trước kia tôi mù, giờ chúng hoàn toàn hết !”
Tôi thở hồng hộc, giọng :
“Những năm qua tiền tôi tiêu coi đem cho chó ăn.
Nhưng quà gặp hôm nay, tôi nhất định phải lấy lại. Từ giờ trở đi, đừng hòng vơ được tôi một xu nào nữa!”
Tôi lao thẳng phòng khách, ôm lấy thùng rượu Mao Đài. Dù đem đổ xuống sông cho rùa cá uống, tôi cũng tuyệt đối không để thứ này rơi nhà họ Chu.
Mẹ hắn chặn lại:
“Đã tặng thì đòi lại? Trên đời làm gì chuyện vô lý thế chứ!”
Viên Diệu Đình giơ điện thoại, lắc lắc:
“Vậy thì chờ cảnh sát tới, bà muốn giải thích thế nào thì tùy.”
bà tái hẳn, nhường đường.
Tôi ôm thùng Mao Đài, phát hiện thiếu mất một chai, quay phắt lại Chu Tử Xuyên.
Hắn vội đảo dò hỏi khắp nơi.
Cha hắn chậm rãi mở miệng:
“Vừa nãy thèm quá, mở một chai uống .”
Tôi mở điện thoại, đưa mã quét thu tiền trước Chu Tử Xuyên:
“Một nghìn tám trăm tám mươi tám, trả tiền!”
Hắn nhăn nhó đứt ruột, miễn cưỡng chuyển khoản.
Tôi không thèm thêm một lần, khoác Viên Diệu Đình, thẳng ra ngoài xe.
ĐỌC TIẾP: