Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VaOAtHI0L
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Tôi hoảng loạn tột độ, hai liều mạng đá loạn, cổ họng gào khản đặc:
“Cứu tôi với! Các điên rồi sao!”
Thấy tôi phản kháng dữ dội, bọn như đã phân công sẵn: ghì , kẻ bóp cổ, còn bịt chặt miệng tôi.
“Yên nào!”
“ Chu không cần đàn dơ bẩn.”
“Chúng tôi làm vậy là vì tốt cho cô, để khỏi mất .”
“Rầm!”
Cửa phòng đóng sập, khóa chặt.
Chúng đè tôi xuống giường, sức nặng ép chặt khiến tôi ngón tay không động đậy nổi.
Sự nhục nhã dâng cuồn cuộn, nước mắt tôi chảy không ngừng.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng bọn mới chịu dừng .
Cửa phòng mở , cửa vang thì thầm, là dì ba và Chu .
mấy câu trao đổi ngắn ngủi, tôi nghe được thở phào, rồi thứ hai, thứ ba.
Ngực tôi siết chặt, đau nghẹt thở.
phát thở phào thứ ba chính là Chu !
Anh đứng cửa, nghe trọn cảnh tôi đám đàn trung niên nhục nhã, tra xét.
Tôi siết chặt ga giường dưới tay, trong lòng dâng hận ý ngút trời.
Đúng lúc đó, quát lớn vang , anh đạp mạnh lao vào, xua đuổi hết mọi :
“Tư Dao, hàng nhiệt tình quá, không ngăn nổi.
Con đừng để bụng, thật chuyện là tốt, rõ ràng rồi thì ai yên tâm.”
Trên là vẻ bất lực giả tạo, nhưng khóe môi ẩn không nổi nụ cười.
Tôi run rẩy chỉnh quần áo, suốt quá trình không thèm nhìn gương giả dối kia, sợ rằng mình sẽ không nhịn nổi mà tát .
khi chỉnh trang xong, tôi nghiến chặt răng, lạnh lùng mở miệng:
“Bây giờ, tôi thể đi chưa?”
“Đi? Ngày mai còn phải tổ chức hôn lễ, cô định đi đâu?”
Chu ngang nhiên bước vào, phía là cha Chu với gương lạnh lùng.
Cái lạnh từ lòng bàn lan thẳng sống lưng, tôi bật lao cửa.
Nhưng vừa kịp chạy đã bàn tay giữ chặt, đẩy mạnh tôi vào ngăn bí mật trong tủ quần áo.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ dày nặng đóng sập , khóa chặt.
Xung quanh tối đen, dù tôi đạp cửa hay gào thét, bên chẳng nghe thấy gì.
Tôi nhốt chặt trong bóng tối, tuyệt vọng nuốt chửng toàn thân.
Đúng lúc , cửa Chu vang đập cửa dữ dội.
Chu cau mày mở cửa, khi nhìn rõ đứng thì lập tức biến sắc.
tới chính là , tổng tài tập đoàn thị, thái gia của Hải Đô.
Chu vội vàng nặn nụ cười nịnh nọt bước , nhưng lập tức anh đẩy mạnh sang bên.
gương âm trầm, giọng gằn từng chữ:
“Tư Dao đâu? Các giấu cô ấy ở đâu?”
kéo khỏi ngăn tối, tim tôi như ai bóp chặt, căng thẳng mức đã chuẩn sẵn sàng liều mạng.
Không ngờ ánh mắt đầu tiên chạm phải chính là .
Anh và tôi là chỗ quen biết từ đời cha ông, nhỏ hơn tôi tháng, từ nhỏ đã luôn theo sát tôi như cái đuôi.
Chu thể leo được vị trí trung tầng ở tập đoàn thị, thực chất là nể tôi.
Nhưng từ trước tới nay, anh luôn cho rằng Chu không xứng với tôi, nhiều lần khuyên tôi chia tay.
Lần tôi nói muốn về Chu gặp cha anh , anh trăm lần phản đối.
cùng chúng tôi thỏa thuận, tôi phải báo cáo an toàn đúng lúc thì anh mới chịu để tôi đi.
Kết quả, tôi vừa Chu chỉ kịp gửi tin định vị, đó liền cuốn vào mớ rắc rối , bao nhiêu cuộc gọi đó anh đều không liên lạc được.
Anh vội lái xe suốt đường dài mới kịp thời cứu tôi .
Thấy tôi, lập tức cởi áo khoác vest, trùm chặt tôi, không ngừng an ủi.