Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60HSXgqpBg

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 14

Ta lặng lẽ quỳ xuống.

Lớp vải mỏng không ngăn nổi mặt đá lạnh như băng bên dưới.

“Phụng thiên thừa vận, đế chiếu viết:

Tiền quý phi Thẩm thị, bị chịu , nay sự thật sáng tỏ.
Án tần rơi không phải ngươi gây , là cung nhân họ Vương vì tư oán vu hãm quý phi.
Trẫm tâm vô hổ thẹn.

Nay truyền khôi phục vị quý phi của Thẩm thị, ban chuyển đến ở tại cung.

Khâm thử!”

tuyên chỉ của thái giám vang vọng lãnh cung lặng.

câu, chữ, như búa tạ nện xuống lòng ta.

Bị chịu
Án tần rơi … là cung nhân họ Vương…
Vu hãm quý phi…
Khôi phục quý phi…
Ban ở cung…

Mỗi chữ đều ràng như khắc lên đá.
hoang đường đến khó tin.

Ta quỳ trên mặt đá lạnh, cúi thấp.

Khuôn mặt không một biểu cảm.
Không có kinh ngạc, không có mừng rỡ, không có giọt nào vì rửa được .

Chỉ có sự yên lặng chết lặng.
Và cơn lạnh giá xuyên tận xương tuỷ.

Thì là vậy.

Đã điều tra rồi.
Không phải ta.

Là cung nữ họ Vương kia… kẻ đến tên ta đã nhớ không .

Cho nên, mới “vô hổ thẹn”.

Cho nên, ta mới “ được giải”.

Cho nên, ta lại một lần nữa trở thành quý phi cao quý.

Buồn cười biết bao.

Cái “ sạch” đến muộn này, chẳng khác nào một cái tát thật vang, hung hăng giáng xuống mặt ta.

Tát vào ba năm ở lãnh cung, ngày đêm dựa vào cháo rau dại, vào mẩu bánh khô, vào giếng lạnh, vào ruộng rau và đàn gà sống sót.

“Thẩm quý phi? Còn không mau lĩnh chỉ tạ ân?”
Thái giám tuyên chỉ thấy ta hồi lâu không nhúc nhích, mất kiên nhẫn, theo chút kiêu căng như đang bố thí một kẻ hèn mọn.

Ta chậm rãi ngẩng lên.

Dưới đèn lồng vàng vọt, ta gương mặt đầy phiền chán của y.

“Dám hỏi công công,” thanh âm ta bình lạ thường, đến cả một gợn sóng không có, “cung nữ họ Vương ấy… hiện giờ ở đâu?”

Thái giám sững lại, như không ngờ ta sẽ hỏi điều đó, liền đáp lấy :
“Hạng tiện tỳ to gan như thế, tự nhiên đã bị xử trượng chết.”

Xử trượng…

Chết rồi.

Không đối chứng.

Thật khéo.

Sạch sẽ, gọn gàng.

Tất cả tội lỗi, tất cả dơ bẩn, đều đổ lên một “tiện tỳ” đã hóa thành tro tàn.

Rồi, vẫn là bậc thánh minh biết sai biết sửa.

Còn ta, lại trở thành “ bị hãm hại”, cần được xoa dịu và bồi thường.

Kết cục thật là “hoàn mỹ”.

Khóe môi ta giật giật.

Muốn cười.

Nhưng chỉ là một đường cong lạnh lẽo.

“Thẩm quý phi?” Thái giám lại thúc giục, mắt đã vẻ không vui.

Ta chậm rãi chống lên mặt đất lạnh băng, từ từ đứng dậy.

gối tê rần, nhưng ta đứng rất vững.

“Thần thiếp…” ta mở miệng, không lớn, nhưng vang lên rành rọt màn đêm yên , “tiếp chỉ.”

Ta đưa .

Không cao giơ lên đỉnh một cách cảm kích.

Chỉ là bình , đón lấy cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, biểu trưng cho vô vinh sủng.

Vào , nặng trĩu.

Tựa như một khối băng.

“Quý phi , mời.” Thái giám nghiêng người, để lộ cỗ kiệu vải xanh đang đợi sẵn ngoài cổng cung. “ khẩu dụ, lập tức chuyển cung. cung đã thu xếp xong rồi.”

Chuyển cung.

Lập tức.

Vội vã đến thế.

Là sợ ta còn dính “vết nhơ” nơi này sao? Muốn dùng cung xa hoa để che đậy mọi thứ?

Ta không động.

mắt xuyên qua vai thái giám, cỗ kiệu kia, lại về phía tường cung đen đặc xa xa.

Cuối , dừng lại nơi tiểu viện đổ nát hoang vu này — nơi đã gánh lấy ba năm mắt, máu và… tái sinh của ta.

“Công công, xin chờ một chút.” Ta bình thản .

“Quý phi , có chỉ, là phải lập tức…” Thái giám chau mày.

“Ta , chờ một chút.” Ta cắt lời, không lớn, nhưng theo sự lạnh lẽo không thể cãi lại.

Thái giám tuyên chỉ có vẻ không ngờ một “tội phụ” vừa bước từ lãnh cung lại dám đối đáp với y như thế, nhất thời nghẹn lời.

Ta không để tâm đến y nữa.

Xoay người, bước vào tây phối điện.

góc phòng, đống cỏ khô khẽ động đậy.

Tiểu muội Chỉ và Tống Thù thò , trên mặt đều theo vẻ kinh hoảng chưa tan nỗi khó tin.

“Tỷ tỷ… bên ngoài…” Chỉ run rẩy.

“Là thánh chỉ.” Ta gọn lỏn, “ chuyện của tần đã điều tra , là người khác làm. Khôi phục danh vị quý phi cho ta, lệnh ta lập tức chuyển đến cung.”

“Thật… thật sao?” Mắt Chỉ bỗng sáng rực, ngay sau đó trào như suối, “Tốt quá rồi! Tỷ tỷ! Tỷ đã được minh rồi!”

Tống Thù lại nhạy bén nhận sự lạnh lẽo và bình trên gương mặt ta, nàng không gì, chỉ ta, mắt phức tạp.

“Chỉ nhi, Thù nhi.” Ta hai người, mắt lướt qua đôi bàn thô ráp của họ, lướt qua chiếc vò gốm vỡ đựng Lai Phúc và bầy gà con nơi góc tường, lướt qua mái nhà tồi tàn ấm áp chúng ta nhau gọi là ‘nhà’.

“Ta phải đi rồi.” Ta .

Niềm vui trên gương mặt Chỉ khoảnh khắc đông cứng, mắt bỗng trào xuống: “Tỷ tỷ… tỷ muốn bỏ rơi chúng muội sao?”

Tống Thù bất giác siết chặt , đốt ngón trắng bệch.

“Sẽ không.” Ta bước tới, nhẹ nhàng đẩy chiếc vò đựng Lai Phúc và gà con đến trước mặt họ.

“Lai Phúc và gà con, giao cho các muội.”

“Ruộng rau, giao cho các muội.”

“Còn mấy vò hương liệu này…” Ta chỉ vào mấy vò gốm cũ kỹ đựng đầy bảo vật.

“Hãy sống tiếp.” Ta thẳng vào mắt họ, chữ lời, “Giống như ba năm nay chúng ta đã sống, hãy sống thật tốt.”

“Tỷ tỷ…” Chỉ nghẹn ngào đến không thốt nổi thành lời.

Tùy chỉnh
Danh sách chương