Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
2
“ nào?” – Tiểu Mặc liếc chiếc tôi để trên bàn, cầm ngắm nghía.
“ này à?”
Nói rồi cô ta rút bật lửa ra, châm lửa đốt thẳng vào .
Tôi yêu xách như mạng, thích sưu tầm hàng hiếm, chiếc này lại vô cùng đắt đỏ.
Nhìn nó cháy, tôi như rỉ máu, không kìm được vùng vẫy dữ dội.
“Không của mày thì tiếc ?” – cô ta liếc khinh thường, “Loại nào dám dùng cùng hạng với tao – streamer mấy triệu fan cơ chứ.”
Ngay lập tức, tôi bị hai gã đè xuống đất, giáng từng cú đấm cú đá.
Tôi co quắp người lại, toàn thân đau đớn không động đậy nổi.
Tôi thật sự không hiểu.
vì phòng họp công ty dột nước, tôi mới chọn khách sạn yên tĩnh để bàn công việc, thế mà lại biến thành thế này.
Tiểu Mặc ra lệnh kéo tôi dậy, ép quỳ dưới chân cô ta.
Tôi sợ hãi run rẩy, từng trải qua cảnh tượng nào như vậy:
“Các người muốn nhiêu tiền? Tôi trả gấp đôi, xin thả tôi …”
Nghe thế, Tiểu Mặc cười lạnh:
“Các anh em, tiểu này định dùng tiền của kim chủ mua chuộc tôi, giờ làm sao nhỉ?”
Bình luận lại nổ tung:
【Đúng không xấu hổ, ăn bám tiền rồi chứ .】
【Ai tiền cô ta từ đâu mà , toàn ác độc thôi.】
【Tiểu Mặc, đánh chết nó !】
Ngay sau đó, một tài khoản tên “anh Triệu” quét luôn một siêu quà tặng – Lễ hội:
“Đánh mười phút không được ngừng tay!”
Tiểu Mặc sáng rực:
“Cảm ơn anh Triệu! Tôi đảm bảo đánh đủ mười phút cho anh xem!”
Một bình luận khác lạc lõng hiện :
【Sao đánh mà không đánh ?】
Nhưng rất nhanh đã bị loạt bình luận khác lấn át, trôi mất.
một thoáng sau, mưa tay mưa chân lại giáng xuống người tôi.
Tôi bị đánh không động đậy nổi.
Nhìn qua màn hình, Trang Chính bị trói chặt nhưng hoàn toàn không hề hấn , tôi bỗng lạnh ngắt.
Tôi ôm chặt lấy bụng – nơi sinh linh bé bỏng mà tôi kịp nói cho anh .
Tiểu Mặc thậm chí bật nhạc nền, khiến cả phòng livestream hưng phấn điên cuồng khi nhìn tôi bị đánh.
Tôi gào khóc cầu xin, mặt đầy máu, cơ thể rã rời.
Tiểu Mặc túm tóc kéo tôi , tát thẳng vào mặt:
“Cảm ơn anh Hoa Khai Phú Quý đã tặng , tát này thay anh gửi tới nó nhé~”
Không tôi bị nhiêu cú nữa, cho khi nhìn một cô công đứng ở .
Lúc nãy bọn xông vào đá tung , động tĩnh quá lớn, khiến ấy chú ý.
Tôi dốc hết sức gào :
“Cô ơi! Giúp tôi báo cảnh sát! Xin cô cứu tôi! Tôi thật sự không tiểu !”
Người phụ nữ chất phác ấy định bước vào, thì ánh lạnh lẽo của Tiểu Mặc lia tới:
“Tốt nhất đừng lo chuyện đồng. Tôi quản lý Trần ở khách sạn này, lúc đó chịu không nổi đâu.”
Tôi cố nuốt máu, nhìn chằm chằm vào cô ta:
“Tôi cũng quản lý ở đây! Gọi ấy ra, ta nói rõ ràng , được không?”
Tôi thừa nhận, tôi đã bị đánh mất hết tôn nghiêm, khóc và van xin.
Tiểu Mặc bật cười:
“Cũng quản lý à? khách cũ của mày sao? Thật bươn chải rộng ghê.”
Nói xong, cô ta quay sang nhìn Trang Chính bị trói:
“ , tiểu của mày cũng tiểu của người khác. Cẩn thận dính bệnh nhé!”
“Không … không …” – tôi yếu ớt lắc đầu, nước không ngừng chảy.
Tôi nhìn về phía công, tuyệt vọng cầu khẩn:
“Cô… giúp tôi với… tôi đảm bảo cô sẽ không mất việc đâu…”
Những lời này đã vét cạn chút sức tàn lại của tôi.
ấy đang định bước vào, thì một cô công trẻ hơn kéo lại:
“Tin nó làm , tiểu nào cho mình lợi lộc? Tiểu đáng bị đánh, ta cứ nhắm làm ngơ .”
“Với lại, tôi nghe nói sau lưng Tiểu Mặc tập đoàn Châu thị chống lưng, ta động vào không nổi đâu.”
Châu thị?
Tại sao tôi từng nghe công ty mình liên quan tới ngành livestream hay nuôi hotgirl giờ?
Tôi nghe lời của cô công trẻ, chợt lạnh buốt: “Không … tin tôi …”
kịp nói hết câu, một gã đã tung thẳng cú đá vào bụng tôi, đau mức tôi ôm chặt lấy người.
“Lắm lời.” – Tiểu Mặc liếc tôi một , ánh đầy chán ghét.
Cô ta nhìn về phía mấy cô công ở : “Khuyên các người đừng xen vào, kẻo tôi đăng các người mạng, tôi nhiêu fan không?”
Cô công trẻ kia cười nhạt: “Cô cứ tiếp tục .”
Nói rồi, cô ta đóng sầm lại.
Tôi vùng vẫy, nhưng khi nhìn cánh khép chặt, tôi như rơi xuống vực sâu.