Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
thấy ta, tôi vớ cọng rơm cứu mạng, lòng dâng lên sự bình tĩnh kỳ lạ, nhân lúc bọn chúng lơ là, tôi vội gọi cho vệ sĩ riêng.
vừa thấy quản lý liền uốn éo bước đến, khoác lấy lòng:
“Các bạn xem này, quản lý của khách sạn đến ủng hộ rồi! Lấy thẻ phòng cũng nhờ anh hết đó nha~”
“Khách sạn cũng có quen biết hết, hoan nghênh mọi người đặt dịch vụ bắt gian nhé~”
quản lý gạt ta , gương mặt đầy lo lắng tôi:
“Có khi nhầm người rồi không?”
Tôi ngẩng mắt , thấy chi chít vết .
“Nhầm ? Đơn chủ đưa tin thì làm sai!” – cười quyến rũ – “Tôi là dân chuyên nghiệp đó.”
“ , có quản lý đến rồi, coi hôm nay kết thúc ở đây nhé~”
ta vui vẻ vỗ , kéo quản lý chụp ảnh chung:
“Hôm nay bắt gian đến đây , phiền đơn chủ cho đánh giá năm nha~”
quản lý lập tức hất ta , chạy thẳng tới bên tôi, đẩy bọn đàn :
“Xin lỗi, Chu tổng.”
kịp để phản ứng, ngay sau đó một đội vệ sĩ xông thẳng vào phòng.
Tôi cố giơ , kịp nói đến ngất lịm.
…
Khi mở mắt, tôi thấy Trang Chính đang ngồi bên giường.
Ánh mắt anh ta ngay khoảnh khắc thấy tôi liền hóa thành xót.
Anh ta không hề bị , thậm chí quần áo còn chỉnh tề, trông chẳng khác người ngoài cuộc.
“Thiên Thiên, em không chứ?”
Tôi yếu ớt gật .
Khắp người, từ đến thân thể, chỗ cũng nhói, động nhẹ cũng đến tê dại.
Tôi cố gắng ngồi dậy, bàn run run đặt lên bụng:
“Bác sĩ… có nói…”
Toàn thân tôi bầm tím, tai và đầy tích, chỉ cần nhúc nhích cũng buốt.
“Xin lỗi, anh không bảo vệ em.” – Trang Chính vờ rơi vài giọt nước mắt – “Em còn đang mang thai…”
Đứa bé ấy là tôi mới chẩn đoán, mấy tuần.
Bác sĩ dặn phải dưỡng thai thật tốt, tôi còn định sau ba tháng sẽ báo cho Trang Chính biết.
Không ngờ tai họa ập đến thế này.
Tôi siết chặt nắm , môi run run:
“ này… gọi thư ký vào cho tôi…”
“Không cần đâu.” – Trang Chính vội vàng giữ tôi – “Anh xử lý xong rồi. Con nhỏ kia chỉ là hotgirl chuyên bắt gian, chắc đơn chủ đưa nhầm thông tin, nên nhận nhầm người .”
Tôi cau mày:
“Dù cũng đánh người đến nông nỗi này, phải trả giá chứ.”
Anh ta gật :
“Yên tâm, anh giao cho cảnh sát rồi. Chỉ là…”
Anh ta ngập ngừng:
“Dù ta cũng là hotgirl nổi tiếng, vài triệu fan. Mà ty ta đang giai đoạn chuyển đổi, nếu xử lý không khéo sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh ty.”
Nghe vậy, tôi giật mình chằm chằm anh ta:
“Ý anh là ? Ý anh là những gì tôi chịu đựng… đều coi không có? Cả đứa bé nữa?”
“Đương nhiên không phải.” – Trang Chính nhẹ nhàng vuốt tóc tôi – “Anh nhất định sẽ đòi bằng cho em, giờ vì ty, em nhẫn nhịn một chút.”
Dù lời lẽ anh ta có vẻ dịu dàng, tôi cảm thấy trước mặt mình là một người hoàn toàn xa lạ.
Anh vốn là trẻ mồ côi, năm đó mùa đông tôi cùng bố mẹ du lịch, thấy anh đáng nên đưa về nuôi, coi con nhà.
Chúng tôi lớn lên bên nhau, rồi nảy sinh tình cảm.
Tôi nghĩ khi biết mất đứa con, anh sẽ đớn, biểu hiện của anh thể… chẳng có gì xảy cả.
Tôi gật gật :
“Vậy còn tài liệu, để tôi bảo thư ký sắp xếp …”
Trang Chính thoáng ngập ngừng:
“Em yên tâm, anh dặn rồi, lúc ngoài anh lập tức xử lý xong.”
“Còn cái tên quản lý ngu ngốc kia, làm hỏng việc, anh cũng sa thải.”
Trang Chính chăm sóc tôi chu đáo, tôi cảm thấy anh lạnh lùng đến lạ.
Bởi lẽ, giây phút tôi còn thoát khỏi cơn ác mộng, việc tiên anh nghĩ tới là ty.
Huống hồ, dù quản lý có làm hồ đồ, chính ấy mới là người giúp tôi thoát khỏi hiểm cảnh.
“Em cứ yên tâm dưỡng bệnh viện .” – Trang Chính đồng hồ, rồi nói thêm:
“À đúng rồi, bảo nhà cậu ta gần đây có việc, xin nghỉ rồi. Em có gì thì gọi thẳng cho anh.”
“Ngoài kia còn chút việc liên quan đến dự án, anh trước đây.”
Sau khi Trang Chính rời , trái tim tôi lạnh thêm từng tấc.
Tôi hiểu nhân viên của mình hơn bất cứ ai.
Cha của bạo hành mẹ đến chết, làm gì còn “người nhà” để cậu ta xin nghỉ.
Tôi lập tức rút điện thoại gọi cho .