Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 7

7

Nhưng lễ tân đã được tôi dặn từ trước, tuyệt nhiên không ý .

Có vẻ Trang Chính đã quên mất, ai mới là chủ nhân thực sự thị.

Tôi tiến gần, khẽ nhếch môi:

“Cô muốn Trang Chính đúng không?”

Tiểu Mặc thấy giọng tôi, quay phắt .

Đám phóng viên lập lia máy ảnh:

phải nữ hotgirl đã tổng sao?】

【Khoan, hình cô ta đang Trang Chính?】

Vừa thấy tôi, Tiểu Mặc hoảng hốt giấu vội điện thoại.

Tôi ra hiệu, lễ tân nhanh nhẹn lấy được chiếc điện thoại ấy.

“Cô quen Trang Chính à?” – tôi nhướng mày hỏi.

【Chả trách livestream tổng, thì ra là thế.】

【Tôi thấy này là một âm mưu rõ ràng.】

Tiểu Mặc ngẩng đầu, cố làm ra vẻ hung hăng:

“Ồ, thì ra cô chính là tiểu tam! Sao nào, kim chủ ty này à?”

Lễ tân chau mày:

là tổng tài thị, .”

“Sao có thể!” – Tiểu Mặc trố mắt tôi – “Tổng tài các người phải Trang Chính sao?”

Tôi mỉm cười lạnh nhạt:

“Cô muốn Trang Chính, lẽ nào không anh ta chính là nam chính trong buổi ‘bắt gian’ hôm đó sao?”

vậy, Tiểu Mặc hoảng loạn định bỏ chạy.

Tôi lập giữ chặt vai cô ta:

“Đừng vội, ở đã.” – quay sang lễ tân – “Tiểu Đình, Trang tổng ra .”

“Có mỗi nhỏ thế này xử không xong.” – Trang Chính cau có bước ra, thấy tượng ngoài sảnh thì thoáng sững .

chính là Trang Chính.” – tôi vào kẻ chậm chạp kia.

“Trang Chính, tôi vừa tới ty, đã thấy nữ hotgirl từng tôi chạy anh. Các người quen nhau sao?”

“Anh nói sẽ xử cô ta sao? Tại sao giờ cô ta vẫn nhởn nhơ ở ?”

Trang Chính biến sắc, vội vàng tới đỡ tôi, gượng gạo gật đầu với truyền thông.

“Không quen, tôi cô ta tới chính là xử . Việc em, anh luôn coi trọng mà.” – anh ta nói, ánh mắt cố tình dịu dàng tôi.

Tiểu Mặc đứng bên cạnh Trang Chính, vẻ mặt sửng sốt.

Đôi lúc tôi thắc mắc – một hotgirl nổi tiếng mạng cô ta, lẽ không hề quan tâm tin nào ngoài mấy giải trí nhảm nhí?

Tôi hiểu rõ tình thế, gật gù:

“Ồ, vậy thì hay. Cô ta , sát đi. Tôi đã giám định thương tích xong .”

“Ờ… ờ, được.” – Trang Chính miễn cưỡng đáp.

Tôi vừa định kéo Trang Chính rời đi thì Tiểu Mặc thấy hai chữ “ sát”, liền nhốn nháo.

“Có ý gì? Xem tôi cụ xong thì vứt à?”

“Không phải anh kêu tôi đi bắt gian sao? Giờ báo sát? Nếu nữ chính là cô ta, tôi có chết dám làm!”

Trang Chính cuống quýt, bảo vệ:

“Cô ta điên , mời cô ta ra ngoài ngay!”

, chúng ta về thôi, con điên này nói nhăng nói cuội.” – anh ta lấp liếm, toan kéo tôi đi.

Tôi bình thản, tò mò Tiểu Mặc:

“Khoan, tôi muốn thử xem cô ta nói gì.”

Tiểu Mặc thấy Trang Chính vội đuổi mình, càng nổi cáu, tuôn thẳng:

“Anh dám tự xưng tổng tài? Đồ rác rưởi, hại người khác!”

“Mọi người rõ nhé, tất là Trang Chính sai tôi làm! Tôi có đoạn chat!”

“Anh ta dặn tôi: đừng anh ta, được !”

Tiểu Mặc nói một tràng, cánh phóng viên lập livestream tại chỗ.

Trang Chính hoảng loạn tôi:

“Nó điên ! Đoạn chat đó là giả mạo! Người đâu, mau kéo nó ra ngoài!”

Tôi vừa định mở miệng, thì một người đàn ông bất ngờ chen qua vòng vây phóng viên, quỳ rập xuống ngay trước mặt tôi.

Người quỳ xuống trước mặt tôi chính là quản Trần.

tổng, xin cô hãy giúp tôi với.” – ông ta khóc nức nở, giọng nghẹn – “Tôi nói hôm nay cô ty, nên mạo muội chạy .”

“Hôm đó Trang tổng bắt tôi thẻ phòng trong tủ đồ, tôi thấy vậy là lộ thông tin cá nhân, không tốt cho ty, nên từ chối. Anh ta liền uy hiếp, nói nếu không làm sẽ cho tôi mất việc.”

“Sau đó anh ta tôi, người khác thẻ vào. Khi tôi , tôi đã lập lao lên cứu cô.”

“Giờ thì Trang tổng đã đuổi tôi, khiến ngành khách sạn phong sát tôi, tôi thật sự không đường sống nữa.”

Tôi nhíu mày, quay sang Trang Chính:

“Có thật không?”

Trang Chính hoảng hốt, thẳng vào Trần quản :

“Đừng có ăn nói bừa bãi!”

Tôi thở dài, cố tình tỏ ra bi thương:

“Không ngờ tôi tin tưởng anh thế, mà tất là cái bẫy anh dựng nên hại tôi. Tại sao?”

Đèn flash phóng viên lóe sáng liên tục.

Trang Chính không thể che giấu, bèn gào lên:

Tùy chỉnh
Danh sách chương