Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vừa nâng niu rau:
“Rau này tươi thật!”
Lại cầm trứng:
“Trứng này to ghê!”
Không, tôi thấy mắt anh tám phần có vấn đề.
Rau héo như sắp thành rau khô.
Trứng thì to vừa vừa, chứ chẳng phải như anh xuýt xoa.
Mà trên vỏ trứng còn in chữ “trứng gà nuôi công nghiệp”.
Ai nuôi gà nhà mà lại đóng dấu in chữ?
Tôi nghi bà lấy đồ trong tủ lạnh không dùng đến đem tặng.
Nghi ngờ đó được chứng thực khi Trương Sơn nấu cơm.
Rau ngâm cả buổi vẫn héo, trứng đập ra thì mười quả hỏng cả mười.
Mùi bốc lên khiến bà nội tôi phải hỏi:
“Có phải nhà ai rò nhà vệ sinh không?”
Tôi cười bảo:
“Mẹ anh cực khổ lắm mới ‘lấy’ được mấy quả trứng thối quê.”
Trương Sơn im luôn, chả còn khoe khoang nổi.
Sau khi tôi sinh Kha Kha, mẹ chồng xách một bát cháo kê và hai quả trứng vịt đến thăm.
Vừa bước vào đã đưa cháo và trứng cho Trương Sơn:
“Cháo kê này là mẹ dậy từ sáng sớm nấu, trứng vịt này là trứng vịt quê, bổ lắm, mau cho vợ con ăn.”
Rồi bà bế Kha Kha, miệng cười gọi “cháu cưng của bà nội”.
Trương Sơn đứng bên ôm bát cháo và hai quả trứng, mắt rưng rưng đầy cảm động.
Bế chưa được một phút, bà đã đặt con xuống.
Bà nhăn mặt bảo tôi, dạo này không hiểu sao cánh tay yếu hẳn, chắc là do bế con nhà chú út nhiều quá mà mỏi.
Thế nên bà không thể chăm tôi ở cữ được.
Nhìn cái bộ mặt giả tạo đến tận xương tủy ấy, tôi không nhịn được mà muốn trêu:
“Mẹ, con không cần mẹ trông con hộ đâu, việc nặng mẹ không phải làm. Con thấy cháo mẹ nấu ngon lắm, mẹ chỉ cần nấu ăn cho con là được rồi.”
Sắc mặt bà lập tức biến đổi liên tục như diễn 72 phép biến hóa.
Bà chụp lấy túi, ôm đầu:
“Ối giời ơi, không được rồi, lại thấy choáng váng, mẹ phải về nhà nằm nghỉ một lúc.”
Chưa kịp để Trương Sơn phản ứng, bà đã biến mất dạng.
Từ lúc vào đến lúc đi, chưa đầy 5 phút.
Trương Sơn không ngờ mẹ đi nhanh vậy, đành chữa cháy:
“Mẹ bận lo cho cả nhà, việc nhiều quá. Nào, vợ, để anh bóc trứng vịt cho em ăn. Nói thật, trứng vịt quê mới thơm…”
Tách!
Trương Sơn ngẩn người nhìn bát cháo biến thành thứ canh lỏng bốc mùi kinh khủng.
Không tin, anh ta đập nốt quả trứng còn lại.
Cả phòng bệnh càng nồng nặc hơn.
Bà mẹ chồng của sản phụ giường bên bịt mũi hỏi:
“Chàng trai, nhà cậu có phong tục gì lạ thế? Sinh con mà phải đập hai quả trứng vịt thối à?”
Trương Sơn đỏ bừng mặt: “…”
Tôi cũng không ngờ mẹ chồng lại lươn lẹo thế, mang hẳn hai quả trứng vịt thối nguyên đến, chẳng buồn luộc.
Có lẽ trong mắt bà, tôi và Trương Sơn đều là đồ ngốc.
Tôi đã sớm thuê sẵn bà v.ú chăm ở cữ, lại có bà nội tôi hỗ trợ.
Tháng ở cữ của tôi phải nói là sướng không để đâu cho hết.
Cả tháng ấy, mẹ chồng không hề xuất hiện lần nào.
Tất nhiên, không xuất hiện lại càng tốt, nhìn mặt bà chỉ tổ bực, mất sữa.
Ra tháng, mẹ chồng lại xuất hiện.
Bà vừa vào đã dúi cho Trương Sơn hai quả trứng ngỗng, vẫn cái bài quen thuộc:
“Trứng ngỗng quê mẹ lấy tận nông thôn, bổ lắm, bồi bổ cực tốt!”
Tay Trương Sơn run run nhận trứng, rõ ràng đã bị ám ảnh bởi “trứng” của mẹ.
Bà đảo mắt nhìn quanh, thấy chúng tôi thuê bà v.ú thì bĩu môi:
“Ôi chao, bọn trẻ các con biết hưởng thụ ghê. Chỉ sinh đứa con mà cũng phải bỏ tiền thuê người chăm. Thời của mẹ làm gì có chuyện ở cữ, vẫn phải tự nấu ăn, tự dọn dẹp. Trẻ thời nay càng sống càng thụt lùi, một tí khổ cũng không chịu nổi!”
Bà nội tôi đang gấp quần áo cho Kha Kha, ngẩng đầu ngạc nhiên:
“Bà thông gia, bà ở cữ mà vẫn phải làm việc à? Bố thằng Sơn không lo cho bà sao?”
Chưa kịp để mẹ chồng tôi đáp, bà nội đã tiếp tục “đâm”:
“Ối dào, tôi cứ tưởng bà trong nhà nói một là một, hóa ra địa vị thấp thế cơ à? Tính bà nhịn giỏi thật, bị bố thằng Sơn đối xử như vậy mà vẫn đẻ nhiều thế?”
“Chậc chậc, nhìn nhà thằng Sơn khác hẳn. Nó quý con bé Oanh nhà tôi lắm, chẳng để nó động tay vào việc gì, cơm còn bón tận miệng.”
Bà vừa lắc đầu vừa cảm thán:
“Người với người, so mà tức chết!”
Mẹ chồng: “…”
Bà nghẹn họng, ngồi một lúc rồi tức tối bỏ về.
Trước khi đi, bà còn nhanh tay “tiện” luôn nửa thùng sữa quá hạn đặt ở cửa chưa kịp vứt.
Vừa đi, bà nội tôi liền nhổ một bãi nước bọt theo bóng lưng bà:
“Phì! Đúng là không biết xấu hổ, tiền không bỏ, sức không bỏ, chỉ giỏi cái miệng.”
Bà quay sang tôi:
“Sau này con đừng khách sáo với loại người này. Mềm mỏng thì nó tưởng dễ bắt nạt. Phải cứng lên, đốp thẳng vào!”
Ôi, bà nội tôi đúng là oai phong!
Tôi vốn tưởng mẹ chồng sẽ im hơi lặng tiếng vài hôm.
Ai dè hôm sau đã nghe tin bà nhập viện.
Nghe nói là bị trẹo chân, rạn xương nhẹ.
Không còn cách nào, tôi đành cùng Trương Sơn vào thăm.
Tôi múc một bát cháo kê, nghĩ thêm một lúc liền lấy 10 quả trứng gà, 2 quả trứng vịt, còn trứng ngỗng thì vừa hay hôm qua mẹ chồng mang tới, khỏi mua.
Tôi xách mấy thứ ấy ra cửa, Trương Sơn nhìn rồi ngập ngừng:
“Nhìn mẹ mang sang cho mình ít quá, mình mang từng này có hơi… ít không?”
Tôi vỗ trán: “À phải!”
Quay vào bếp, tôi lại lôi thêm một nắm cải bẹ bỏ vào túi.
“Đi thôi.”