Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Tôi nhún vai:

“Anh nhìn xem, tôi còn đang đứng ở đây, mà anh đã tính vứt bỏ mẹ con tôi. Anh định kết hôn với người ta rồi, tôi có bảo anh không lễ phép đâu.

“Trần Tam Tỉnh, tôi hiểu rồi. Giờ anh phất lên rồi, cả người cũng trở nên vô lý.”

Nhắc đến chuyện kết hôn, mắt Thục Cầm sáng rực nhìn sang Trần Tam Tỉnh. Trần Tam Tỉnh lau mặt, nói:

“Đã nói đến đây rồi, Huệ Huệ, em không thể trơ mắt nhìn Thục Cầm bị gả về quê được. Ta vẫn làm theo thỏa thuận hôm trước: anh và Thục Cầm đăng ký kết hôn, nhưng cam đoan sẽ để em có chỗ đứng. Hai đứa con, Thục Cầm cũng sẽ thương như con ruột.

“Phải không, Thục Cầm?”

Thục Cầm có vẻ xấu hổ nhưng cũng đầy đắc ý:

“Chị Huệ Huệ, em cam đoan sẽ đối xử tốt với chị và hai đứa nhỏ.”

Tôi nhún vai thản nhiên:

“Tôi không quan tâm hai người có đăng ký hay không, cũng chẳng quan tâm cô có thương con tôi hay không. Chỉ có một điều: tiền chồng tôi kiếm được phải đưa tôi, nhà chồng tôi phải do tôi làm chủ. Nếu không, tôi sẽ kéo hai đứa nhỏ lên đồn công an. Tôi không có học, tôi không hiểu gì hết, tôi chỉ biết lý lẽ.”

Trần Tam Tỉnh đập bàn:

“Sao lại có chuyện như vậy? Ai đăng ký thì người đó là nữ chủ nhân! Cô cầm lương, lại còn đòi làm chủ, vậy Thục Cầm thì sao?”

Tôi mở cửa phòng, kéo tay Trần Tam Tỉnh ra sân:

“Mọi người đến xem này! Chồng tôi nói sẽ đăng ký kết hôn với người khác, tiền lương không đưa tôi, trong nhà tôi cũng không có tiếng nói.

“Trên đời còn có chuyện như vậy sao? Tôi và con vẫn còn sống sờ sờ đây, họ coi như chúng tôi đã c.h.ế.t rồi, còn muốn tôi ở lại làm osin!

“Mọi người nói xem, con gái nhà lành nào không biết xấu hổ mà đi giành giật chồng người khác? Suốt ngày mồm miệng văn hóa, chẳng lẽ người có văn hóa thì chuyên cướp chồng à?

“Hôm nay tôi nói thẳng, nếu không đưa tiền, không cho tôi làm chủ, tôi sẽ dẫn hai đứa nhỏ treo cổ ngay trước cửa nhà Trần Tam Tỉnh!”

Hoàng Thục Cầm khóc lóc bỏ chạy.

Trần Tam Tỉnh giận đến mức uống rượu một mình suốt cả đêm.

Tôi chẳng buồn để ý, lấy giấy ra ghi lại những món cần mua ngày mai. Chỉ nghĩ đến lúc Tiểu Mãn thấy đôi giày đỏ mà vui mừng là môi tôi đã mỉm cười trước khi đi ngủ.

Hôm sau đến hợp tác xã tôi mới biết, người ta chẳng cần biết chị là người quê hay không. Miễn chị có tiền và không chậm trễ, họ đều lịch sự gọi chị là “chị gái”.

Được người ta gọi “chị gái” suốt cả buổi, tôi thấy lâng lâng. Tôi còn mua thêm một túi bánh đào, mua mỗi đứa nhỏ một món đồ chơi.

Người thu ngân nói: trẻ con thành phố đứa nào cũng có đồ chơi. Vậy thì con tôi cũng phải có.

Khi đến tiệm may, tôi mới biết ở thành phố việc may mặc cũng tinh tế đến thế. Từ cổ áo cao thấp, đến màu sắc phối hợp, thợ may đều bàn bạc kỹ với tôi. Hẹn ngày lấy đồ xong, tôi xách túi lớn túi nhỏ trở về.

Đúng lúc gặp Trần Tam Tỉnh vừa tan làm, sáng nay vì bực nên không ăn gì.

Nhìn tôi tay xách nách mang, mặt anh ta tím bầm vì tức:

“Lý Huệ Huệ! Tôi cứ tưởng cô thật sự đáng thương như đã nói, ai ngờ quay đi quay lại đã mua sắm như điên rồi!”

Tôi coi lời anh ta như gió thoảng. Con tôi sắp tan học, sáng chúng có dặn muốn ăn trứng hấp và gà luộc. Tôi còn phải nhanh tay vào bếp nấu cho bọn trẻ.

Trần Tam Tỉnh đi theo tôi vào bếp. Tôi nhanh nhẹn băm hành, đập trứng, hấp trứng xong thì ướp gà bằng muối.

Anh ta vòng qua vòng lại, giọng cũng nhỏ lại:

“Huệ Huệ, anh không phải kẻ thù của em.”

Tôi không ngẩng đầu:

“Anh định để người đàn bà khác thay tôi sống cuộc đời sung sướng, định đưa tiền cho người khác, định để con tôi gọi người khác là mẹ, còn muốn đuổi ba mẹ con tôi ra đường.

“Anh là kẻ phụ tình bội nghĩa, là Trần Thế Mỹ thời hiện đại. Không phải kẻ thù thì là gì?”

Anh ta khó chịu:

“Anh đâu có đánh hay chửi em. Sao em không chịu nói lý một chút?”

Trứng hấp xong, tôi cẩn thận đặt sang một bên, bỏ gà vào nồi, tay vẫn thái rau:

“Tôi bất cứ lúc nào cũng có thể bị anh đuổi ra khỏi nhà. Tôi không có danh phận, nếu một ngày anh thấy hợp mắt với người đàn bà khác, tôi liền trở thành mối quan hệ ‘mai mối không tình cảm’, ô, còn có hai đứa con đấy!”

Trần Tam Tỉnh buồn bã quay về phòng. Tôi cũng không để ý. Giờ tôi và con chỉ muốn sống tốt. Nếu anh ta dám không đưa tiền, tôi lập tức dẫn con đến đồn công an.

Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách, chẳng ai sống yên được.

Không biết làm sao, Trần Tam Tỉnh bị ép đến mức phải đón mẹ ruột từ quê lên, lần này không phải cho người đi mà chính anh ta tự về quê rước mẹ, anh cả, anh hai và cả hai chị dâu lên.

Tôi không thèm liếc một cái.

Năm xưa anh ta đi suốt tám năm, tôi nuôi hai đứa nhỏ, chưa từng bị thiệt thòi trước mặt mẹ chồng và hai chị dâu, giờ lại gọi họ lên để đấu với tôi?

Buồn cười thật đấy.

Nhà Trần Tam Tỉnh mua chỉ có ba phòng. Ban đầu là tôi và Tiểu Mãn một phòng, Tráng Tráng một phòng, còn anh ta một phòng.

Giờ nhiều người thế, Trần Tam Tỉnh phải dọn vào phòng tôi và Tiểu Mãn, anh cả và anh hai mỗi người chiếm một phòng. Mẹ chồng thì phải ngủ ngoài phòng khách.

Dù Trần Tam Tỉnh như kiếp trước, sắp xếp việc làm cho hai ông anh tại công ty, nhưng nhà ở của họ phải nửa tháng nữa mới chuyển vào được.

Tùy chỉnh
Danh sách chương