Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 7: hết

Thi thể bà nội vẫn trên giường, mẹ không cho di chuyển.  

Tôi lắp lại cửa sổ đã tháo, mẹ khóa chặt cửa lại.

Một đêm yên ả không mộng mị. Đây là giấc ngủ ngon nhất từ trước tới giờ của tôi.

Không bị quấy rầy vô cớ, chẳng có âm thanh lạ lùng nào vọng tới. Sàn nhà sạch bóng, không hề lưu lại dấu chân kỳ quái. Mọi thứ bình thường đến mức khiến toàn thân tôi dựng tóc gáy.

Chưa kịp xỏ giày, tôi chạy bước nhỏ về phòng mẹ. Cánh cửa đóng chặt cứng, gõ mấy lần cũng chẳng thấy hồi âm. Húc mạnh vào cửa, vẫn không nhúc nhích. Tim đập thình thịch, tôi chân đất phóng thẳng sang nhà trưởng thôn.

Sau cùng mấy trai tráng trong làng hợp sức phá cửa. Mẹ tôi nằm bên giường, thân thể sưng phù như ngâm nước. Làn da tái nhợt, nét mặt đông cứng trong vẻ sợ hãi tột cùng – bà ta đã tắt thở.

Thủ phạm chính là đứa em hai. Đứa em trai vẫn nằm yên trong vòng tay mẹ. 

Trưởng thôn nhìn thấy pháp trận dưới đất, vội ngăn mọi người xông vào.

Tiên Cô xuất hiện lần nữa, do chính trưởng thôn mời. Bà dọn dẹp phòng ốc, sai người khiêng t.h.i t.h.ể mẹ tôi và bà nội đi mai táng. Tôi ôm chặt đứa em trai, giờ đây trong nhà chỉ còn hai chị em.

Ánh mắt tôi dừng trên gương mặt em. Nếu lời bà nội ứng nghiệm, thằng bé cũng sắp mất. Tối nay chính là thời khắc định mệnh.

Tiên Cô xoa đầu tôi, giọng lẩm bẩm: “Đêm nay nó sẽ c.h.ế.t, phải không?” Trong căn phòng trống vắng, bà lật tấm nệm giường, rút ra con d.a.o giấu dưới gối mẹ.

“Đó là số mệnh.” Bà ném lưỡi d.a.o ra xa. 

“Đáng lẽ thằng bé còn cứu được. Giá như khi ch.ó đen già xua đuổi tà ma lúc ấy, bố cháu không ngăn cản. Giá như mẹ cháu thành thật với tôi, để tôi tìm cách hoá giải. Giá như bà ấy không giấu con d.a.o dính m.á.u này dưới gối – không phải trấn yêu mà là rước quỷ vào nhà.”

Mẹ tôi đã thành người c.h.ế.t, những lời này bà chẳng thể nghe. Nhớ lại hôm bà nội đến, mẹ dùng chính con d.a.o sắc nhất nhà chặt tiết gà. “Từng việc nhà cháu làm đều tiếp tay cho hung khí của quỷ. Đêm nay là hạn chót, tôi bất lực rồi.”

“Thật đáng tiếc.” Tôi thở dài. “Dù sao, em ấy cũng nên được sống.” Nó vừa là kẻ thụ hưởng, vừa là nạn nhân, sinh ra chỉ để c.h.ế.t.

Kể hết mọi chuyện cho Tiên Cô, tôi mong các em không bị tan thành mây khói. “Khi nó c.h.ế.t, cháu hãy lập bia mộ khắc tên cả ba người. Phần còn lại, tôi sẽ cố.”

Đêm thứ bảy. Tiên Cô ngồi bên tôi. Bà nói đêm nay không cần nhắm mắt, tất cả sẽ kết thúc.

Cái c.h.ế.t của đứa em diễn ra êm đềm hơn tưởng tượng. Trong đêm tối, hai đứa em gái hiện về bế em trai. Ba bóng người dần khuất sau cánh cửa, thân thể lạnh ngắt trong vòng tay tôi.

Tôi chẳng ưa đứa em trai, nhưng khi nó tắt thở, lòng tôi bỗng trống rỗng. Tôi đau lòng cho chính mình.

Tiên Cô chọn nơi an nghỉ cho các em. Ba con người giờ chỉ còn nắm tro tàn. Tôi đặt vào ba hộp tro, hai cái do mẹ mua từ trước.

Kể từ khi em gái tôi c.h.ế.t, tôi thường xuyên gặp ác mộng.  

Trong mơ, tôi thấy lại cái ngày em hai của tôi qua đời. Lúc ấy, thực ra tôi đã lén theo chân ra ngoài.  

Tôi nhìn thấy mẹ tôi ấn đầu em xuống nước, hai cánh tay em vùng vẫy điên cuồng. Từng góc quay tay khiến da thịt mẹ tôi rớm máu.  

Khuôn mặt mẹ méo mó dưới ánh trăng mờ, trông như quỷ dữ. Tiếng nước đập lộp bộp vang xa, lũ ch.ó trong làng bị kích động sủa vang không ngớt.  

Có người quát lên đầy khó chịu: “Đêm hôm khuya khoắt còn giặt đồ, muốn c.h.ế.t à?”  

Mẹ tôi sợ bị phát hiện, càng dùng lực mạnh hơn. Nửa người bà đè lên phần đầu ban nãy còn thập thò, giờ chỉ thấy mỗi bóng dáng mẹ tôi trên mặt nước.  

Bà ấn sâu đến mức chỉ lộ lại cái đầu tựa xác c.h.ế.t nổi. Khi em gái tôi ngừng cựa quậy, mẹ tôi mới buông tay về nhà.  

Đôi giày bà ướt sũng nước, bước đi lạo xạo.  

Tôi lao xuống cứu em. Cố hết sức lôi em vào bờ. Người ta bảo người c.h.ế.t sẽ nổi lên, nhưng tôi lại vớt được em dưới đáy nước, chắc chắn em còn sống!  

Tôi hô hấp nhân tạo, ép n.g.ự.c em từng nhịp, bấm huyệt nhân trung.  

Lũ ch.ó ngừng sủa. Đèn trong làng tắt hết.  

Em gái tôi vẫn không tỉnh lại.  

Ngày mang hộp tro cốt về, tôi định bỏ viên kẹo sữa giấu được vào cùng em. Mở nắp ra mới biết bên trong trống trơn.  

Giờ trong chiếc hộp ấy, chỉ có một viên kẹo sữa lẻ loi.  

Tiên Cô nhận nuôi tôi, bà dạy tôi chữ nghĩa, đưa tôi đến trường.  

Khi làm thủ tục nhận nuôi, bà nói: “Cháu đổi tên đi, Đa Tử Đa Phúc, gọi là Đa Phúc nhé.”  

“Mong sau này phúc khí đong đầy, cả đời thuận buồm xuôi gió.”  

Chỉ một chữ thay đổi, mà ý nghĩa khác nhau một trời một vực.  

Lần này, ngay cả cái tên cũng thuộc về chính tôi.  

Những năm đầu, Tiên Cô bảo mỗi năm đến ngày giỗ phải về thăm các em. Rồi một hôm, bà nói với tôi: “Từ nay cháu không cần về nữa.”  

“Chỗ ấy giờ chẳng còn ai đợi cháu đâu.”  

Đó là đêm trước ngày tôi đỗ đại học, chuẩn bị rời khỏi ngôi làng nhỏ.  

Tôi ngồi khóc bên bia mộ suốt đêm, từ đó về sau chẳng bao giờ trở lại.  

Sau này Tiên Cô nhận thêm vài đứa trẻ nữa. Bà cấm tôi về làng, thỉnh thoảng tôi chỉ gửi tiền trợ cấp về.  

Nghe nói bà xây dựng cả trại trẻ mồ côi.  

Tiên Cô dần xa cách tôi, chúng tôi hầu như không liên lạc, ngoài những lần chuyển khoản.  

Rồi Tiên Cô qua đời.  

Những đứa trẻ bà từng giúp đỡ tìm đến tôi, cảm ơn khoản tiền tôi quyên góp nhiều năm, nói bà viện trưởng già đã mất.  

Chúng tôi trò chuyện rất lâu.  

Tôi hỏi: “Trước khi đi, bà ấy còn di nguyện gì không?”  

“Di nguyện thì không, nhưng viện trưởng để lại một truyền thống.”  

Trước khi mất, Tiên Cô dặn mỗi năm phải đến Bắc Sơn tảo mộ, cả dãy mộ nhưng chỉ cúng viếng một ngôi.  

Nhất định phải duy trì, đó là truyền thống của trại trẻ, mọi người đều phải ghi nhớ và truyền lại cho lứa sau.  

“Bà ấy còn dặn gì nữa không?”  

“Bà nói, làm vậy để đứa con phương xa được bình an vô sự, không vướng bận trần ai.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương