Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Anh ngẩng đầu nhìn cô, mắt dửng dưng, chẳng chút cảm xúc.

“Em không muốn anh ký đơn đúng không? Khi nào cắt xong vườn hoa, anh ký.”

“Nếu không, thì anh không bao giờ ký.”

Cô không quyền lựa chọn. Muốn , cô bắt buộc chấp nhận điều kiện của anh.

Nam Sâm chưa từng nghĩ rằng, một ngày trở thành công cụ để anh ta uy hiếp cô.

Cô khẽ nhếch môi, kéo lê chân mệt mỏi đi vào sân vườn.

Cô cúi xuống nhặt kéo dưới đất, bắt đầu lặp đi lặp động tác cắt bỏ hoa hồng một cách máy móc.

Nhiều lần bị cào rách ngón tay, máu chảy đầm đìa cả bàn tay, cô vẫn không hé một lời.

Ninh Tiêu Sính nhìn tay cô, lông mày khẽ nhíu .

lời buông ra, anh nghiến răng chịu đựng, xoay người trở vào thư phòng.

“Cẩn thận chút đi, đừng để máu dính vào hoa. Dính bẩn rồi thì còn tặng cho ai nữa?”

Ninh Tiêu Sính vừa đi khỏi, Trần Thanh Huệ lập lộ rõ bộ thật.

Cô ta ngồi xuống một bên, nhìn Nam Sâm bằng mắt khinh bỉ.

Nam Sâm chẳng buồn liếc nhìn: “Cô dùng danh nghĩa ‘tiểu tam’ tặng hoa, mấy bà lớn nhận cũng xui xẻo.”

“Tôi còn ở nhà một ngày, thì cô mãi mãi cũng là kẻ không chính diện.”

Vừa dứt lời, cô Trần Thanh Huệ mức bật dậy.

Ngay sau đó, cô ta vơ lấy một bó hoa hồng, để lộ những sắc nhọn, rồi hung hãn quất thẳng vào lưng Nam Sâm!

“Á!!”

Cơn dữ dội lan từ lưng ra khắp toàn thân, Nam Sâm đớn vùng vẫy muốn trốn thoát.

Trần Thanh Huệ giữ chặt tay cô, mắt lóe tia độc ác.
Cô ta siết chặt bó hoa hồng, ép những cắm sâu vào da thịt cô, rồi ấn mạnh từng nhát!

“AAAAA—!”

Trần Thanh Huệ nhếch môi cười, đôi mắt mờ đục phản chiếu sự độc ác tột độ.
Vừa cười, cô ta vừa ra sức ấn :

“Tiếng la thảm quá nhỉ. Xem ra năm nay hoa hồng nở đẹp lắm đây.”
“Cảm ơn nhiều nhé, giúp em bù đắp phần nào cho đôi mắt kém .”

áo trên người Nam Sâm loang đầy máu, cơn dữ dội khiến cô không thể đứng thẳng.

Mồ hôi lạnh từ trán chảy vào mắt, cay xè giúp cô giữ tỉnh táo.

Cắn răng chịu đựng, cô nhìn cây kéo nằm gần bên.

mắt tối sầm , cô nhặt lấy kéo, rồi cứa thẳng vào tay Trần Thanh Huệ!

“ÁÁÁ—!!”

Tiếng hét chói tai vang khắp biệt thự!

“Chuyện gì vậy?!” Ninh Tiêu Sính nghe liền chạy ra.

Trần Thanh Huệ ôm bàn tay đầy máu, nước mắt tuôn như mưa, gào khóc tuyệt vọng:

“Tiêu Sính, em không cẩn thận bó hoa rơi trúng lưng ấy… mà ấy… ấy dùng kéo đâm em… quá…”

Sắc Ninh Tiêu Sính thay đổi thì, anh tới túm chặt cổ tay Nam Sâm.

“Nam Sâm! Mau xin lỗi Thanh Huệ ngay!”

Nam Sâm mày trắng bệch vì , cô nghiến răng giãy khỏi tay anh, vạch lưng áo ra – vết máu loang lổ khiến ai nhìn cũng rùng mình.

“Anh bắt tôi xin lỗi? Ninh Tiêu Sính, anh nhìn cho kỹ đi! Rốt cuộc ai mới là người nên xin lỗi?!”

Ninh Tiêu Sính sững sờ khi áo dính đầy máu.

Anh quay sang nhìn Trần Thanh Huệ, mắt thoáng do dự.

Trần Thanh Huệ tái : “Em không cố ý… Tiêu Sính, anh tin em đi… em thật sự không nhìn ấy nổi giận rồi đâm kéo vào em… Nếu anh không tin thì cứ kiểm tra camera đi… em chưa bao giờ nói dối mà…”

“Á… tay em… quá…”

Tia nghi ngờ mắt Ninh Tiêu Sính nhanh chóng bị cơn giận nuốt chửng.

mắt anh lạnh băng nhìn về phía Nam Sâm.

Nam Sâm nhíu mày: “Anh kiểm tra đi, tôi—”

Câu nói chưa dứt, anh lớn tiếng cắt ngang, giận dữ bùng nổ:

“Nam Sâm! Đủ rồi đấy!” “Thanh Huệ không người như vậy! Còn cô thì sao? rồi còn không nhận?”

Anh lập gọi quản gia giữ chặt cô .

Nam Sâm toàn thân run , theo phản xạ chống cự.

“Ninh Tiêu Sính, anh định gì?!” “Buông tôi ra!”

Cô dùng hết sức giãy giụa, anh không do dự chút nào.

mắt anh, một tia lạnh lẽo như băng.

Giây tiếp theo, anh ta nhặt cây kéo dưới đất , đâm thẳng vào năm ngón tay của cô!

“Á——!!”

Máu phun ra như suối, bắn đầy anh ta, khiến anh trông như một kẻ điên, hung tợn và mất kiểm soát.

Nam Sâm tối sầm mày, cả người đổ gục xuống nền đất.

Cô giống như một con chó hoang bị vứt bỏ, thoi thóp mà sống.

“Nam Sâm, là do anh quá nuông chiều em nên em mới thành ra thế .”

“Từ giờ trở đi, anh không dung túng em nữa. sai thì chịu phạt.”

“Nếu em còn động Thanh Huệ, anh trả gấp mười, gấp trăm lần.”

Ba mẹ Nam Sâm đều mất, còn người ông già yếu sống ở quê.

Ở thành phố , cô Ninh Tiêu Sính là chỗ dựa duy nhất.

Anh ta chắc chắn cô không , không từ bỏ cuộc sống hiện tại.

Anh cười lạnh, ký tên vào đơn rồi tùy tiện ném nó về phía cô.

“Nam Sâm, em không uy hiếp anh đâu. Anh ký thì ký đó, còn em… không?”

“Nếu không , thì sau biết điều một chút, đừng anh giận.”

Bản thỏa thuận dính đầy máu anh ký một cách thờ ơ, ném xuống đất như rác rưởi.

Chữ ký sắc nét ấy như dao đâm vào mắt Nam Sâm.

Bảy năm nhân, kết thúc chóng vánh và tàn nhẫn thế.

Nam Sâm khẽ cong môi, nở nụ cười chua chát.
Cô nghiến răng, lết từng , từng một bên bản thỏa thuận.

Run rẩy nhặt , xoay người rời khỏi.

Năm ngón tay của Nam Sâm rướm máu, bê bết đỏ tươi.

Người ta vẫn nói “mười ngón tay liền tim” – lúc cả người cô run rẩy, run phát điên, như thể tim cũng đang bị xé toạc.

Tùy chỉnh
Danh sách chương