Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Lần tiên, anh cảm thấy giọng cô ta thật phiền phức.
Ở bên nhau lâu như vậy, anh quá quen với giọng nũng nịu , biết cô đợi anh dỗ dành.
lúc này, anh hoàn toàn không tâm trí đâu mà để ý đến cô ta.
Thậm chí không buồn hỏi cô ta gọi đến làm gì, anh thẳng tay cúp máy, ném điện thoại sang ghế phụ, đạp mạnh chân ga, tăng tốc lao về biệt thự.
Nam Sâm, em tốt nhất đừng giận dỗi với anh nữa.
Ngực anh như bị đè nặng bởi một tảng đá, khó thở tới mức nghẹn lại.
Chặng đường hai tiếng lái xe, anh liên tục tăng tốc, cuối cùng mất một tiếng rưỡi đến nơi.
Vừa dừng xe, anh chạy vào .
“Nam Sâm!”
……
Tiếng gọi vang vọng trong căn biệt thự, không có ai đáp lại.
“Nam Sâm?”
Căn rộng lớn im lìm đến đáng sợ. Không có tiếng động.
Không có bóng dáng quen thuộc. Không có bất kỳ hơi thở nào thuộc về cô.
Cô không ở đây.
Ninh Tiêu Sính thậm chí không dám thở mạnh.
Cơn hoảng loạn như thiếu mất một mảnh tim đánh úp lấy anh.
vài giây, trong anh hiện lên vô số khả năng, kể cả khả năng tồi tệ nhất.
Nam Sâm vẫn bị thương, điện thoại không liên lạc được, tin nhắn không trả lời…
Cô có đi đâu?
Hay là… vì Trần Thanh Huệ, cô quyết tâm rời bỏ anh?
anh nói rất : tồn của Trần Thanh Huệ không ảnh hưởng đến vị trí của cô.
Cô mãi mãi là vợ anh.
Vậy sao cô lại biến mất?
bất an và nỗi sợ hãi dâng lên như muốn nhấn chìm anh.
Anh run rẩy cầm điện thoại, gọi cho thư ký:
“Tìm Nam Sâm ngay .
Từ lúc cô ấy rời bệnh viện, gặp ai, đi đâu, điều tra cho tôi từng chi tiết!
Một có manh mối, báo tôi ngay!”
Vừa cúp máy, thì có người gõ cửa phòng. Quản gia đứng ở cửa, cúi .
“Thưa ngài, có khách đợi ở phòng tiếp khách.”
Ninh Tiêu Sính theo bản năng nghĩ là Nam Sâm.
Ánh mắt anh lóe sáng, bước nhanh xuống tầng.
“Nam Sâm—”
phản ứng lại, vẻ mừng rỡ nứt vỡ, thay bằng khó chịu.
Nam Sâm hoàn toàn không gặp gì.
Vậy sao lại đột ngột xuất viện? sao tắt máy? sao không về ?
Lại là trò trẻ con giận dỗi?
Hay lại dùng mấy kiểu “cao cao thấp thấp”, “lạt mềm buộc chặt”, để chứng tỏ vị trí của cô trong lòng anh?
Thật nực cười!
“Nam Sâm! Em làm trò gì vậy?!
Em không là con nít, đừng chơi kiểu bỏ đi nữa có được không?!
Em có biết anh tìm em bao lâu không?!”
“Anh nói với em bao nhiêu lần , Thanh Huệ là chỗ dựa tạm thời. anh chán, tự nhiên anh sẽ đẩy cô ấy đi.
em, mãi mãi là vợ anh. Em muốn gì nữa?
Anh không quan tâm em —”
Anh theo thói quen quát nạt thì—
người trong phòng khách, toàn thân anh khựng lại.
Niềm vui vừa lóe lên, giận vừa bộc lộ… tất cả tan thành tro.
Người đứng không phải Nam Sâm.
Mà là một người đàn ông trông hơi quen, anh không nhớ tên.
“Anh là…?”
Người đàn ông không đổi sắc, ra hiệu mời anh ngồi, lấy từng tập hồ sơ trong cặp ra.
“Xin chào Ninh tổng, tôi là Phong, được cô Nam Sâm ủy quyền.
Có vài việc quan trọng cần gặp trực tiếp.
Buổi nói này có khá dài, mời ngài ngồi.”
“Gì cơ?”
Sắc Ninh Tiêu Sính chợt tối lại, linh cảm cực xấu dâng lên.
tìm đến tận … chắc chắn không phải tốt.
Dưới ánh của Phong, Ninh Tiêu Sính cố giữ bình tĩnh, che giấu cảm xúc, ngồi xuống ghế chủ vị, nở nụ cười mang vẻ kiểm soát tình hình:
“Không biết muốn trao đổi gì?”
Phong mở tập hồ sơ tiên, đẩy đến trước anh.
thấy cuốn sổ đỏ bên trong, sắc Ninh Tiêu Sính trắng bệch trong một thoáng.
là… một tờ giấy chứng nhận .
“ , ý anh là gì?”
bình tĩnh trên anh rạn nứt ngay , giọng nói mang theo áp lực không che giấu.
“Ngài chắc . Đây là giấy chứng nhận giữa ngài và người ủy quyền của tôi — cô Nam Sâm.”
“Các người .”
Không nào.
Phản ứng tiên của Ninh Tiêu Sính là muốn cười.
Nam Sâm lần này lại bày trò gì nữa? Đến mức thuê cả để làm bộ làm tịch?
anh mở cuốn sổ đỏ ra, thấy ràng tên của anh và cô cùng con dấu đỏ chói in trên — đồng tử anh co lại.
Hơi thở Ninh Tiêu Sính nghẹn lại một nhịp.
Trong mắt hiện đầy kinh hoàng không tin nổi.
Nam Sâm với anh ?
Từ bao giờ?!
Anh cố lục lại trí nhớ, trong lướt qua một hình ảnh.