Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Giao bản ly hôn quản gia gửi đã gần như rút cạn toàn bộ sức lực cô.

Ninh Tiêu Sính muốn giúp cô xử lý . Trần Thanh Huệ chặn lại.

“Không cần anh lo đâu, em băng bó Nam Sâm là được .”

“Anh quên à? Em là hộ công anh , kiến thức y tế cơ bản em vẫn nhớ.”

Ở góc Ninh Tiêu Sính không thấy, Trần Thanh Huệ khẽ nhếch môi cười, mắt ánh lên ác ý trần trụi.

cô ta xử lý ? E là không chết cũng mất nửa mạng.

“Không… tôi không cần…” Nam Sâm kháng yếu ớt.

chẳng thèm ý lời cô.

Ninh Tiêu Sính thậm chí nghĩ Trần Thanh Huệ chu đáo, nhẹ nhàng phụ giúp đưa cô về phòng.

Cơn nhói khiến óc Nam Sâm choáng váng, không sức giãy giụa.

Chưa kịp ứng, cằm cô đã ép mạnh mở ra, một ly chất lỏng lạ rót vào miệng cô.

“Khụ… khụ khụ!!” Nam Sâm ho sặc sụa, như muốn nổ tung.
“Cô tôi uống gì vậy?!”

Cô cảm thấy có gì đó không ổn, muốn nôn ra.
Trần Thanh Huệ đã nhanh tay nhét giẻ vào miệng cô.

“Thuốc tôi cực khổ pha cô đấy, sao cô nỡ phụ lòng tôi hả?”

Không cần đợi cô ta trả lời, cơ thể Nam Sâm đã ứng.

Da cô nổi đầy mẩn , hơi thở nghẹt lại, cảm giác ngạt thở xộc khiến cô tưởng mình sắp chết.

dị ứng.
Thứ Trần Thanh Huệ cô uống có vấn đề.

Cô muốn kêu cứu.
Trần Thanh Huệ đã kịp đóng sập cửa phòng lại, không nghe thấy.

Ngay sau đó, cô ta cầm lấy cồn sát trùng, dội thẳng lên những đang rách toạc trên tay Nam Sâm.

“Ưm—!”

Mới chỉ là khởi .

Trần Thanh Huệ rút ra một con dao.

nhát, nhát một, cô ta rạch các ngón tay Nam Sâm, moi mảng da thịt.

từ ngón tay nhỏ , nhuộm tấm thảm trắng, tạo thành một vũng kinh hoàng.

Càng làm, Trần Thanh Huệ càng phấn khích, động tác mỗi lúc một mạnh bạo.

Nói là xử lý , thực chất chỉ là hành hạ – nhát nhát rạch da, cắt thịt.

“Chỗ thịt này hư , tôi giúp cô moi ra khỏi nhiễm trùng nhé.”

Nam Sâm tái mét .
Cô dốc hết sức lực thoát khỏi sự khống chế, bật dậy, tát mạnh vào Trần Thanh Huệ!

“Tránh ra!”

“Chát—”

Tiếng tát vang lên giòn tan.

Trần Thanh Huệ loạng choạng vài bước, va vào bàn thuốc, làm đổ tung hộp y tế, chai lọ thủy tinh vỡ đầy dưới sàn.

Khi Ninh Tiêu Sính lao vào phòng, cảnh tượng trước mắt là Trần Thanh Huệ ôm , tay đầy , nước mắt đầm đìa, khóc tủi thân và tuyệt vọng.

“Nam Sâm!” – Anh giận dữ quát – “Cô lại bắt nạt Thanh Huệ?!”

“Anh tự nhìn , rốt cuộc bắt nạt ?!”

Nam Sâm cố gắng giơ bàn tay bê bết lên, lộ ra xương trắng hếu và chi chít mẩn .

“Sao anh không hỏi thử xem, cô ta đã làm gì với tôi? Một tát… là quá đáng sao?!”

Mi mắt Trần Thanh Huệ khẽ run, cô ta đáng nép vào lòng Ninh Tiêu Sính.

“Tiêu Sính, là lỗi em… mắt em kém, lúc xử lý không cẩn thận làm Nam Sâm … chị ấy đánh em cũng là điều dễ hiểu thôi…”

Ninh Tiêu Sính thấy sưng trên cô ta, mắt ánh lên lòng.

“Không phải lỗi em.” – Anh nhẹ nhàng đỡ cô ta đứng dậy, quay sang Nam Sâm với ánh mắt rực lửa –

“Nam Sâm, Thanh Huệ đã cất công lên đây chăm sóc cô, cô không biết ơn thì thôi, dám ra tay đánh ?”

“Xem ra bài học vừa vẫn chưa đủ. Tôi đã nói – cô dám động vào Thanh Huệ, tôi sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần!”

Trần Thanh Huệ hoảng hốt lắc : “Tiêu Sính, thôi …”

“Em bênh cô ta sao?” – Ninh Tiêu Sính lòng lau nước mắt cô ta –

“Chính vì em hiền lành quá nên cô ta mới dám lấn tới! Không cô ta bài học, cô ta sẽ không bao giờ biết sợ.”

hôm nay, anh dạy em cách kháng lại kẻ ức hiếp em.”

Dứt lời, anh trực tiếp nắm lấy tay Trần Thanh Huệ, đập mạnh vào Nam Sâm!

“Chát—!”

Cơn nóng rát lan khắp , tai Nam Sâm ù , nửa khuôn tê dại.

“Chát—!”

Thêm một nữa, vị trào lên tận cổ họng.

Liền sau đó là thứ ba, thứ tư…

Cơn dồn dập khiến cô choáng váng, miệng rỉ , óc quay cuồng, ngã sấp giường.

Cô không sức né tránh, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, thụ động gánh lấy cú tát ngày càng nặng hơn từ anh.

thứ mười, Ninh Tiêu Sính mới dừng lại.

Cú cuối cùng vừa buông , Nam Sâm phun ra một ngụm tươi, mềm nhũn ngã nền nhà, ánh mắt dại , trống rỗng.

“Giờ thì biết cách kháng chưa?” – Anh quay sang nâng tay Trần Thanh Huệ, dịu dàng hôn lên – “Tay em , anh đưa em bôi thuốc.”

Anh bế cô ta rời khỏi phòng, không thèm liếc Nam Sâm lấy một lần.

tầm nhìn mờ nhòe, Nam Sâm nhìn theo bóng lưng dứt khoát anh bật cười.

Nụ cười đầy giễu cợt, ẩn chứa sự bi .

cô, tay cô rát như lửa đốt, tất những nỗi ấy… vẫn không bằng một phần nỗi tim.

Trước khi mất ý thức, cô chỉ duy nhất một suy nghĩ:

Ninh Tiêu Sính, tôi hối hận . Hối hận vì đã yêu một như anh.

Lúc tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng quen thuộc xộc vào mũi.

“Em tỉnh à?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai. Nam Sâm cứng quay lại – là Ninh Tiêu Sính.

“Bác sĩ nói em sốc vệ do dị ứng. May cấp cứu kịp thời, giờ đã qua cơn nguy hiểm.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương