Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nam Sâm lặng lẽ nhìn anh.
Rất nhanh sau , anh khẽ dài, tiếp tục nói:
“Nam Sâm, hôm qua không thể trách Thanh Huệ . Cô có tốt, vì kém nên uống nhầm thuốc, lại vô tình làm trầy tay . Nếu khó chịu, nói với anh một là . Tại sao lại phải tay chứ?”
“ có biết lúc ngất , cô lo lắng và ân hận đến mức nào không? Nam Sâm, anh xin … đừng bắt nạt Thanh Huệ nữa.”
“Mặt còn đau không?”
Nói , anh đưa tay định chạm gò má đang sưng phù của Nam Sâm.
Cô nghiêng đầu né tránh, khóe môi bật một cười lạnh.
thân cô đang chi chít thương tích, hôm qua thậm chí còn sốc đến suýt chết, vậy mà mỗi lời Ninh Tiêu Sính thốt đều là bênh vực Thanh Huệ.
Ngay cả câu “đừng bắt nạt Thanh Huệ” anh cũng nói .
Lồng ngực Nam Sâm đau như ai đập nát. Cô khẽ cong môi, cười đến chua xót:
“ anh, tôi rốt cuộc là cái vậy, Ninh Tiêu Sính?”
Ninh Tiêu Sính khựng lại. Anh vừa định nói thì điện thoại vang .
chuông đặc biệt. Không cần nhìn cũng biết là Thanh Huệ.
Quả nhiên, anh lập tức bắt máy vội vàng khoác áo, chạy ngay.
Nam Sâm nhìn theo bóng lưng anh rời khỏi phòng, im lặng không nói .
Sau một tuần nằm viện, Nam Sâm trở về biệt thự.
Thanh Huệ khác hẳn mọi , trở nên ngoan ngoãn hiếm thấy, không đến kiếm , không cố gây sự.
Ánh nhìn cô còn thường xuyên mang theo nụ cười dịu dàng.
Nếu ai không biết, còn tưởng cô ta là người hiền lành tử tế.
Không ai quấy rầy, Nam Sâm thấy như vậy lại càng nhẹ nhõm.
Nửa đêm, cô nghẹn mà tỉnh dậy, khó chịu nên lầu uống nước.
Cô không để rằng, từ lúc mình rời phòng, đằng sau luôn có một bóng người lặng lẽ theo.
Gương mặt người âm trầm u ám.
Nam Sâm vừa bước đến đầu cầu thang, người bỗng hét một :
“Á——!!”
lăn nhào bậc thang.
Mọi xảy quá bất ngờ. Nam Sâm còn chưa kịp hiểu thì Thanh Huệ đã quản gia đưa cấp cứu.
Cô bối rối tột độ. Trực giác mách bảo có không đúng.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ kỹ, cửa phòng bỗng đá tung.
Một bóng người to lớn lao , đè cô đất, bàn tay siết chặt cô đến nghẹt .
“Nam Sâm! Sao cô lại đẩy Thanh Huệ?! Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần là Thanh Huệ không cố ! Sao cô cứ phải ép chết cô thì vừa lòng?!”
Đôi Ninh Tiêu Sính đỏ rực giận dữ: “Cô có biết vì cô mà Thanh Huệ xuất huyết nặng, đứa con của chúng tôi mất không?!”
Ngón tay anh siết chặt cô, sự hận thù cuồn cuộn ánh .
Cảm giác nghẹt khiến mặt cô tím lại, nhưng khoảnh khắc , cô ngẩn người mà quên cả phản kháng:
“Con…?”
Thanh Huệ… lại có con với anh?
cô vừa mất đứa con của mình không lâu… Thì họ đã có con.
Không khó hiểu nữa . Không khó hiểu vì sao biết cô mang thai, anh vẫn nhẫn tâm tống cô tù.
Giờ cô biết — Anh không phải không cần con. Anh không cần đứa con của cô.
“Đúng! Là con! Con của tôi và cô !”
“Là cô giết con của chúng tôi!”
Ninh Tiêu Sính thấy vẻ sững sờ của cô liền rằng cô giả vờ. Giận dữ bùng , lực tay trên càng siết mạnh.
“… Không liên quan đến tôi…” Nam Sâm gắng sức , từng chữ nghẹn lại nơi họng.
“Cô còn dám nói không liên quan?!” Ninh Tiêu Sính gần như gào :
“Chẳng lẽ cô rằng là Thanh Huệ cố té để vu oan cô sao?! Nam Sâm, nhìn lại bản thân . Cô giờ biết nói dối, thủ đoạn, độc ác!”
Nam Sâm khó đến nỗi sắp ngất, nhưng ánh vẫn không chịu khuất phục.
Ninh Tiêu Sính hoàn không tin lời cô. Anh bóp kéo cô khỏi biệt thự, áp giải cô đến bệnh viện.
Anh ép cô quỳ trước giường bệnh của Thanh Huệ.
“Cúi đầu xin lỗi! đến Thanh Huệ không khóc nữa, nào cô tha thứ, cô dừng!”
“Tôi nói , tôi—”
Câu nói chưa dứt, Ninh Tiêu Sính đã hoàn mất kiên nhẫn.
Anh vẫy tay. Hai vệ sĩ lập tức tiến , một người ghì tay cô, một người siết ép cô cúi .
“Bộp!”
Trán cô đập mạnh sàn, cơn đau sắc bén lan khắp thân. “Ưm!”
Cô không nhịn bật rên đau đớn.
Nhưng là bắt đầu.
Ngay sau là cú thứ hai, thứ ba… Mỗi cú lại mạnh hơn cú trước.
phòng, còn vang trán cô va nền nhà.
Trên trán Nam Sâm rách một lỗ sâu, máu theo thái dương chảy , thấm đỏ bộ chiếc áo sơ mi trắng trên người cô.
Màu đỏ chói gắt và khuôn mặt trắng bệch của cô tạo thành sự tương phản tàn nhẫn.
Hơi của Nam Sâm ngày càng nhẹ, đến cuối cùng phải dựa hai vệ sĩ giữ thẳng người, còn thức thì gần như tan rã.
Ninh Tiêu Sính lại không liếc cô lấy một cái.
anh có Thanh Huệ đang tủi thân khóc nức nở.
Anh nhẹ nhàng lau nước cô ta, giọng dịu dàng: “Hết giận chưa? Đừng khóc nữa, không?”
Phải đến đủ một trăm cái, Thanh Huệ ngừng khóc, uất ức đáp một nhỏ:
“Vâng…”
Vừa dứt lời, vệ sĩ lập tức buông tay. Nam Sâm đổ sụp đất, thân vô lực.
Bên tai còn lại yếu ớt của chính mình.
Không biết qua bao lâu, thức cô dần hồi lại một chút. Nam Sâm gắng gượng chống tay, chậm rãi bò dậy, muốn rời .
“Tôi cô chưa?” Giọng nói lạnh như giếng sâu của Ninh Tiêu Sính vang phía sau.
Nam Sâm cứng người quay lại, động tác chậm chạp, gương mặt vô cảm: “Anh còn muốn làm nữa?”
Cô thật sự không biết anh còn có thể làm khác. Cô cũng không còn sức để phản kháng.
ĐỌC TIẾP :