Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
va đập vang lên nặng nề.
Nam Sâm quỳ sụp xuống, khóc lạc cả giọng:
“Ninh Tiêu Sính, tôi biết lỗi rồi… xin anh… tất cả tôi… tôi nhận hết!
Anh giận cứ trút lên tôi, tôi làm thì tôi chịu.
Anh… anh đánh gãy tôi cũng được… như vậy được không?”
Cô quỳ gối bò mặt anh, nhặt cây gậy sắt dưới đất, dâng lên mặt Trần Thanh Huệ.
“Trần Thanh Huệ… cô tôi phải không? Cô tự tay đánh đi… đánh gãy tôi… tôi xin cô… đừng động vào ông tôi…”
Sự hèn mọn và tuyệt vọng cô cuối cùng cũng Ninh Tiêu Sính liếc nhìn.
Anh quay sang hỏi ý Trần Thanh Huệ bằng ánh mắt.
Trần Thanh Huệ do dự một chút, rồi khẽ gật .
“Vậy được thôi. cô phải im . Chuyện này mà bị biết, sẽ phiền lắm.”
Cô ta cau mày khó chịu, nhận cây gậy sắt.
“Được… được… tôi không … tôi không …”
Ngay giây tiếp theo —
Trần Thanh Huệ đứng mặt cô, giơ cao gậy sắt rồi đập xuống cô không chút do dự!
“Ưm—!”
xương gãy vang lên rõ ràng không gian tĩnh .
gối bị đánh vỡ, sức nâng đỡ biến mất, cô ngã sụp xuống đất.
Cơn đau buốt tận tim gân xanh nổi lên, cơ cô co giật .
Chưa kịp hoàn hồn, Trần Thanh Huệ lại giơ gậy lên.
Rầm!
Rầm!
Lần nặng hơn lần .
Khi cô ta chuẩn bị giáng thêm một cú nữa, Ninh Tiêu Sính cuối cùng cũng lên :
“Thanh Huệ, đủ rồi.”
Trần Thanh Huệ hơi tiếc nuối, dừng tay, mỉm cười lạnh nhạt:
“Nam Sâm, cô làm em trai tôi nát bét, tôi đánh cô vài cái chắc cô không tôi đâu nhỉ?
Nếu … thì ông cô…”
Nam Sâm nôn ra một ngụm máu đặc, thoi thóp: “Không… …”
Một cười khẩy vang lên, rồi tất cả chìm vào im .
Cô không biết thời gian trôi bao lâu. lẽ vài phút. Cũng … vài giờ.
Nam Sâm gắng chịu đựng cơn đau kinh hoàng, cô khẽ cử động ngón tay, điện thoại gọi cấp cứu.
cô không nhúc nhích, chỉ nhờ nhân viên y tế xem tình trạng ông cô.
Chờ đợi rất lâu, cuối cùng cũng nghe thấy âm thanh chạy từ xa.
Cô nghĩ cứu thương, gắng bò dậy đau đớn.
Một luồng sáng trắng chói lòa đột ngột chiếu thẳng vào mắt cô, cô đưa tay che mắt, mãi không thấy dừng lại.
Ngẩng lên, cô sững sờ khi thấy chiếc lao với tốc độ cực nhanh!
Kêu lên cũng đã muộn. “Không… Không—”
Một giây . Một thân ảnh gầy gò bị đâm văng ra vài mét.
“Ông ơi!!”
Nam Sâm cảm thấy tim mình bị xé nát. Cô gào lên đau đớn, xé ruột xé gan.
Tên tài xế máu me đầy định bỏ chạy, Nam Sâm lao níu chặt hắn. “Chở ông tôi bệnh viện! Đừng chạy!”
đàn ông hoảng loạn đạp cô một cú. “Tránh ra!”
Tên say rượu dùng hết sức để thoát khỏi cô, cú đá cực Nam Sâm bị hất văng ra xa, đập xuống nền xi măng thô ráp.
Cô choáng váng, mắt tối sầm lại.
Cô gắng giữ vững tầm nhìn mờ nhòe, nhìn ông mình nằm giữa vũng máu, bò về phía ông…
ngay , mắt cô tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.
“Nam Sâm, chuyện này… chỉ tai nạn thôi.”
“Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi. Tài xế gây tai nạn say rượu, tối qua bỏ chạy trốn và ngã xuống sông chết rồi… không ai muốn chuyện này xảy ra cả…”
Ninh Tiêu Sính trầm giọng , ánh mắt nghiêm lại nhìn Nam Sâm im thất thần.
Cô mở mắt nhìn trần nhà, ánh mắt vô hồn, trống rỗng và lạnh lẽo mức khác cảm thấy bất an.
Cô giữ trạng thái suốt ba ngày liền.
Tưởng cô chưa muốn gì, Ninh Tiêu Sính định thêm thì đột nhiên nghe thấy cười khẩy rất nhẹ.
“Ninh Tiêu Sính, khu đất dự án mới nhà anh, chưa từng mở cửa cho .
Một kẻ say nào lại vượt qua từng lớp rào cản mà lái vào ?”
Ninh Tiêu Sính, rốt cuộc anh thật sự ngu ngốc hay giả vờ để bao che?
Anh khẽ mím môi, ánh mắt tránh né, vẻ mặt thoáng hiện sự bực dọc. Rõ ràng, tình làm ngơ.
Không bất ngờ. Cũng chẳng đau buồn.
“Vậy thôi đi.” “Tôi muốn nghỉ ngơi, anh ra đi.”
Nam Sâm nhắm mắt lại, không muốn gì thêm.
Không rõ vì áy náy hay cảm thấy tội lỗi, mấy ngày tiếp theo Ninh Tiêu Sính đều ở lại bệnh viện chăm sóc cô.
Anh cho cô uống thuốc, thay băng, thức trắng đêm canh chừng.
Anh luôn ở bên cạnh cô, nghĩ rằng chuyện xảy ra cô sẽ nổi điên, sẽ mắng,
không — Nam Sâm luôn bình thản, thậm chí không hỏi một câu về việc hậu sự ông cô.
Lẽ ra anh nên vui, khi nhìn thấy ánh mắt bình cô, lòng Ninh Tiêu Sính lại dâng lên nỗi bất an khó hiểu.
Đúng lúc , điện thoại anh rung lên. gọi “Thanh Huệ”.
Anh do dự liếc nhìn Nam Sâm một cái, cuối cùng ra nghe máy.
Chỉ một lát , anh vội vàng quay vào áo rồi đi ngay. “Nam Sâm, Thanh Huệ bị ngã, ở bệnh viện… Anh đi xem chút rồi về liền.”
xong, anh cũng chẳng quan tâm cô đáp lại hay không, quay bỏ đi.
Nam Sâm không phản ứng gì. Việc Ninh Tiêu Sính ở lại hay rời đi cũng chẳng cô rung động gì thêm.
phòng bệnh yên tĩnh, chỉ còn lại một mình cô.
Cô thường xuyên thất thần nhìn ra cửa sổ, nhìn khung cảnh quen thuộc, nghĩ về hiện thực đã hoàn toàn thay đổi.