Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 10

“Em nhỏ chưa hiểu chuyện. Đây là chuyện giữa chị và anh Tiêu Sính. Đừng nói lung tung. Em muốn cứ nói với anh ấy, anh ấy sẽ mua cho.”

Trần Thanh Huệ với lấy lại từ Trần Nam.

Trong chạm màn hình, đầu ngón vô tình bấm gọi đi số trước .

Kết quả, âm thanh vang lên là máy lạnh lùng:

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được…”

Tắt máy?

Từng ấy năm bên nhau, chưa bao giờ Nam Sâm không nghe máy.

Ninh Tiêu Sính ngẩn một thoáng, giật lại , lập tức gọi video.

vẫn máy trả lời lạnh tanh.

Chuyện thế này?

Trần Thanh Huệ rướn nép sau lưng anh, dịu dàng lên tiếng:

“Tiêu Sính, Nam Sâm vẫn giận anh ? em nằm viện, anh ở đây với em, chắc chắn cô ấy ghen nên mới cố tình tắt máy để anh sốt ruột đấy.”

“Cô ấy bị thương nặng vậy, ngoài bệnh viện đi đâu? Giờ chắc nằm trong bệnh, chờ anh về dỗ dành ấy mà.”

Vài câu nói nhẹ nhàng của Trần Thanh Huệ khiến cảm giác bất an trong lòng Ninh Tiêu Sính tan đi một nửa.

rồi, ngoài bệnh viện, cô ấy ở đâu? Bệnh viện này lại là tài sản của nhà họ Ninh, nếu cô muốn đi đâu, phía bệnh viện chắc chắn sẽ báo với anh.

“Hừ, giỏi bày mấy trò vớ vẩn.”

Anh đè nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, sắc mặt dịu đi không ít, quay lại dáng vẻ dịu dàng thường thấy.

“Trần Nam muốn mới đúng không? Anh gọi mang sang ngay cho em.”

Ninh Tiêu Sính tiếp tục ở lại bệnh viện thêm ba ngày.

Mỗi ngày đối mặt với sự vòi vĩnh của Trần Nam, nụ cười ngọt ngào không chê đâu được của Trần Thanh Huệ, sự kiên nhẫn của anh bắt đầu cạn dần.

mỗi muốn viện cớ rời đi, Trần Thanh Huệ lại bám riết lấy anh — trẹo chân, chóng mặt…

Cứ vậy, kéo dài cả tuần.

Một tuần rồi, Nam Sâm vẫn chưa gửi cho anh một tin nhắn nào, cũng không gọi một cuộc .

Sắc mặt anh u ám đến đáng sợ, khiến Trần Thanh Huệ tưởng mình làm sai, liền rụt rè hỏi.

Ninh Tiêu Sính không trả lời, không kiềm chế được, lại tiếp tục gọi cho Nam Sâm.

“Xin lỗi…”

Toàn thân anh toát khí lạnh ngút trời, sau cơn tức giận, một suy nghĩ anh không dám nghĩ đến bỗng lên trong đầu.

Trong đầu anh chợt lại cảnh cô ngồi trong bệnh anh rời đi—Nam Sâm lặng lẽ ngồi , không níu kéo, cũng không giận dỗi, ánh mắt trống rỗng chết lặng.

Trái tim bỗng chùng xuống, một dự cảm bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng anh.

Lo lắng trong lòng không dập tắt, anh lập tức chạy ngoài.

Thấy anh không nói lời nào lao khỏi , Trần Thanh Huệ hoảng hốt đuổi theo, vội vàng nắm lấy áo anh, không muốn để anh đi.

“Tiêu Sính, anh đi đâu vậy?”

“Có em trai em nói không không? Em thay mặt nó xin lỗi anh, nó là quá lo cho em thôi…”

Sắc mặt Ninh Tiêu Sính càng càng trầm, nói cũng lộ rõ sự khó chịu.

“Buông .”

Đây là lần đầu tiên Trần Thanh Huệ thấy anh vậy, mặt tái nhợt, vô thức buông . Đến cô hoàn hồn lại, Ninh Tiêu Sính tới cổng bệnh viện, lái xe rời đi.

Nhìn bóng xe dần xa khuất, mắt Trần Thanh Huệ trừng lớn không tin nổi.

“Thanh Huệ, Ninh Tiêu Sính bị thế?” Trần Nam ló đầu khỏi bệnh hỏi.

Sau vài giây ngẩn ngơ, mặt Trần Thanh Huệ trắng bệch rồi đỏ bừng, cắn chặt môi, ánh mắt phức tạp khó tả.

“Không đâu.”

Ninh Tiêu Sính gấp gáp quay lại bệnh viện, lòng tràn đầy hoảng loạn, lái xe với tốc độ nhanh nhất có .

Sắc mặt lạnh băng, anh bước bệnh của Nam Sâm, đẩy cửa mạnh.

“Nam Sâm! Em lại giở trò nữa đây? Tại không nghe máy?!”

ngay cánh cửa bật mở, Ninh Tiêu Sính sững .

Căn sạch sẽ đến mức không dính một hạt bụi, ánh sáng tắt ngúm, hoàn toàn không có bóng dáng Nam Sâm.

Trong khoảnh khắc, anh tưởng mình nhầm , hoặc là hoa mắt nhìn nhầm.

Tim đập ngày càng nhanh, cảm giác mất kiểm soát bắt đầu rõ, anh cau mày, lập tức nhấn chuông gọi .

Không lâu sau, một bước .

“Nam Sâm đâu?” Anh vội hỏi, “ cô ấy không trong ?”

“Cô Nam à? Mấy ngày trước làm thủ tục xuất viện rồi mà. bệnh viện không đồng ý cho xuất viện, cô ấy nói là được anh cho phép.”

“Vớ vẩn! Với chấn thương vậy, cô ấy nằm viện ít nhất vài tháng, tôi có đồng ý?! Tại các không xác nhận lại với tôi?!”

“Chúng tôi có gọi cho anh… anh không nghe máy…” cúi đầu, lí nhí.

cơ…?

Khí thế quanh Ninh Tiêu Sính càng trở nên ngột ngạt, khiến gần không thở nổi.

nghĩ anh sắp nổi giận, anh đột nhiên quay rời khỏi .

Ninh Tiêu Sính lái xe thẳng về nhà.

Giờ anh không tâm trí để truy hỏi nữa, bảo gọi mà anh không nhận—vậy là do Trần Thanh Huệ…

Nghĩ tới đây, ánh mắt Ninh Tiêu Sính tối lại, đen mực.

bây giờ không nghĩ đến chuyện , điều anh cần biết là Nam Sâm ở đâu.

Anh tiếp tục gọi thêm mấy cuộc nữa, vẫn báo tắt máy.

Đúng , trong rung lên.

Anh lập tức bắt máy, “Nam Sâm! Em ở đâu? Với tình trạng của em mà tự ý xuất viện rất nguy hiểm em có biết không?! Anh nói cho em biết, chiêu trò ‘lạt mềm buộc chặt’ này vô dụng với anh! Nói địa cho anh…”

đầu dây bên kia vẫn im lặng.

Ninh Tiêu Sính nhíu mày, định lên tiếng lần nữa, một nói yếu ớt vang lên.

“Tiêu Sính, là em…”

“Anh đợi của Nam Sâm không? Em gọi có làm phiền anh không…?”

nói dịu dàng của Trần Thanh Huệ vang lên, khiến sắc mặt Ninh Tiêu Sính khựng lại trong giây lát.

Tùy chỉnh
Danh sách chương