Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cô ta chỉ có tuyệt vọng nhìn theo bóng lưng lạnh lẽo của anh rời phòng, nước mắt không ngừng rơi.
Xong .
Một năm sau, nơi đất khách quê người, Nam Sâm hoàn thành buổi trị tâm lý cuối , việc cũng thức được ký hợp đồng lâu dài.
Rời trung tâm trị , cô bước ra cổng thì một chiếc xe đậu bên ngoài liên tục bấm còi gọi cô.
Nam Sâm bật , mở cửa xe ngồi vào .
“Kết thúc à?”
Nam Sâm gật đầu: “Xong , bác sĩ nói có từ từ ngừng thuốc.”
Cố Liên Từ gật đầu tán thưởng: “Không tệ.”
“Xem như phần thưởng, tối nay mời cô .”
Nam Sâm chẳng khách sáo, lập tức lấy điện thoại tra nhà hàng gần đó.
Cố Liên Từ nổi tiếng là người keo kiệt, có cơ hội “moi tiền” anh ta là hiếm lắm.
Một năm , cô một thân một mình đến đất nước , xuống máy bay chân đã đau đến không bước nổi, ngất ngay bên đường.
May mắn có người tốt đưa cô vào bệnh viện — cô gặp Cố Liên Từ, người tai nạn giao thông nằm phòng.
Anh cũng là người Trung Quốc.
Một người gần như “nghiện” việc đến điên cuồng.
Máu me đầy đầu mà vẫn còn đang nghe điện thoại xử lý việc ty.
Lúc nhìn thấy cô toàn thân đầy thương tích, nằm lặng lẽ như cái xác trên giường bệnh, anh tưởng cô cướp, liền gọi cảnh sát.
Bởi vì — chân gãy nát, thiếu máu nghiêm trọng, vết sẹo khắp người… rõ ràng không là do “tự ngã”.
Sau đó cảnh sát đến phát hiện là hiểu lầm.
Họ nằm viện một tháng, Cố Liên Từ ở ngay giường bên cạnh.
Anh dường như rất tò mò về cô, thường xuyên lén quan sát cô.
Sau khi Nam Sâm bắt đầu học ngôn ngữ địa phương thích nghi cuộc sống, phát âm vụng về, khó nghe, anh là người mở lời giúp:
“ dạy cô.”
Từ đó, Nam Sâm chịu mở miệng, lần đầu tiên chủ động đáp lại anh.
Một tháng — không dài, đủ lại ấn tượng sâu sắc.
Cố Liên Từ là người bạn đầu tiên, cũng là duy nhất của cô tại đây.
quá khứ khiến cô đề phòng người khác từ tận đáy lòng.
Cô không dám thân thiết, không dám thiết lập bất kỳ mối quan hệ nào , cũng không lại cách liên lạc.
Ngày xuất viện, cô cũng không nói lời tạm biệt.
Cô từng nghĩ sau khi rời bệnh viện, họ sẽ chẳng bao gặp lại.
Về sau, khi đi xin việc, buổi phỏng vấn, cô phát hiện… ông chủ là Cố Liên Từ.
Lúc gặp lại văn phòng, anh mỉm ngước nhìn cô.
“Lâu không gặp, Nam Sâm.”
“Sau chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian … tìm hiểu cho kỹ.”
Hai người làm chung ty, bàn làm việc của cô nằm ngay vị trí đầu tiên mỗi khi anh bước ra văn phòng.
Không biết có phải Cố Liên Từ đang “trả thù” việc cô lẳng lặng biến mất năm hay không, hễ có việc gì, anh ra phòng là tiện ném tài bàn cô; cần dẫn người ra ngoài gặp khách, anh cũng chỉ đúng hướng cô.
Nhờ sự “bám dính” đơn phương của Cố Liên Từ, suốt một năm qua, họ gần như ngày nào cũng ở .
Nam Sâm từ một người u ám, trầm lặng, anh “dày vò” đến biến thành một nhân viên bất mãn chuyên đi hóng hớt đồng nghiệp, mỗi ngày đều lén chửi sếp lòng.
“Cứ gọi món đi, coi như cho phép cô dùng tiền trút giận .”
Cố Liên Từ đưa menu cho cô.
Nam Sâm không chớp mắt, chọn liền mười món.
không hết thì mang đi cho mèo hoang.
nghĩ đến đó, cô đã bật đắc ý vì màn “trả đũa” thành .
Ở góc khuất nơi cô không nhìn thấy, ánh mắt Cố Liên Từ nóng đến như muốn thiêu cháy cô.
Thấy cô , khóe môi anh cũng khẽ cong .
khi ánh nhìn trượt xuống bàn phải đang cầm bút — nơi chằng chịt vết sẹo — đôi mắt anh lại trầm xuống.
Nhìn cô bây khác hoàn toàn so với một năm , mắt anh hiện vô vàn cảm xúc khó diễn tả.
Một năm , khi nhìn thấy cơ đầy thương tích của cô bệnh viện, điều khiến anh thắc mắc nhất là:
Một người phải trải qua chuyện gì có thương đến , ánh mắt lại trống rỗng đến vậy?
sau một năm, anh đã hiểu:
thương tích … là do một người đàn ông gây ra.
Bây nhìn vết sẹo ấy, anh chỉ muốn nổi điên — muốn xé nát người đã làm cô thương, muốn trách mình vì đến quá muộn, không che chắn cho cô.
Anh rất muốn biết rốt cuộc cô đã trải qua gì.
bây , cô có thật sự quên được người đó không?
nếu cô biết tâm ý của anh, biết quá khứ của mình, cô còn dám thử một mối quan hệ ?
“Cố tổng, anh xem còn muốn gọi thêm gì không?”
Nam Sâm đưa menu cho anh, ánh mắt lóe chút tinh quái.
Nhìn đầy một trang món cô đánh dấu, anh bất lực cong môi: “Không cần.”
xong, Nam Sâm ôm chục túi đồ mang đi cho mèo hoang, được Cố Liên Từ đưa về dưới chung cư.
Sau khi hai người cho mèo , Cố Liên Từ vẫy tạm biệt.
“Hẹn mai gặp.”
Cả ngày chạy theo Cố Liên Từ gặp khách, Nam Sâm mệt đến ngón cũng không muốn nhúc nhích.
hết làm, cô là người đầu tiên rời văn phòng.
bước ra ty, một chiếc xe dừng ngay mặt cô, cửa kính hạ xuống, gương mặt rạng rỡ của Cố Liên Từ hiện ra.
“Ở đây có hai vé lễ hội âm nhạc, cô rảnh không?” Anh đưa hai tấm vé ra.
Nam Sâm cúi mắt nhìn — đúng là ban nhạc cô thích. Dạo bận quá nên không đi được, cô còn tiếc mãi.
“Xem xong mời cô tối. Dạo vất vả , cho cô nghỉ phép.”
Không nghĩ nhiều, cô mở cửa xe. “Đi thôi.”
Cố Liên Từ bật , đạp ga chạy thẳng đến địa điểm.