Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
5.
“Không. Bây giờ em có hối hận cũng không kịp nữa rồi.”
Lục Đình Duệ đỏ mắt, giọng kiên quyết:
“Anh đã em một lần lựa chọn. Lần này, dù thế nào anh cũng sẽ không nhường em người khác.”
Tôi ban chỉ định đùa một , không ngờ anh lại nghiêm túc đến vậy.
Những lời anh nói… chẳng lẽ… từ lâu anh đã thích tôi rồi sao?
Tôi còn kịp nghĩ tiếp thì ba gọi đến, hẹn hai bên gia đình cùng nhau ăn một bữa, bàn lại liên .
Bữa ăn diễn ra khá thuận lợi.
Ba dường như cũng rất hài lòng Lục Đình Duệ.
Thành nói, lúc đề nghị đổi người đính , tôi có phần là vì giận.
Nhưng khi nhìn thấy người đàn này – ôn hòa, tinh tế, lại cực kỳ điển trai – tôi đột nhiên cảm thấy:
Cuộc nhân này… có lẽ cũng không tệ.
Thậm chí, tôi còn có mong chờ.
Hôm , chúng tôi hẹn đi chụp ảnh cưới.
Chỉ tiếc… vận khí không tốt lắm.
Lại một lần nữa đụng trúng Lục Vân Hạo và .
“ Nhiên, em còn hết trò à? Theo dõi tôi đến mức này luôn rồi?”
Vẻ mặt anh ta tràn ngập căm ghét.
ngày hôm qua đã khiến anh ta mất hết mặt mũi.
Hôm vừa thấy tôi, lập muốn tìm cớ sỉ nhục.
Tôi nhìn người trước mặt, lòng chẳng còn cảm xúc nào.
Thứ từng gọi là “rung động” giờ chỉ còn lại… ghê tởm.
Tôi không ngờ, một người từng được mình yêu sâu đậm đến vậy… lại có nói không yêu là không yêu.
Lãnh đạm đến mức đáng sợ.
“Lục Vân Hạo, nếu tôi nhớ không nhầm thì chỗ này đâu phải nhà anh mở? Anh đến được, chẳng lẽ tôi lại không được đến?”
Anh ta nhíu mày, giọng đầy mỉa mai:
“Đây là studio chụp ảnh cưới. Cô đến làm gì? Chẳng lẽ không phải vì ghen nên cố tình đu bám đến đây?”
Trong mắt anh ta, tôi đến đây… chỉ vì ghen tỵ.
Lục Vân Hạo lạnh giọng:
“Tôi đã nói rõ rồi. Tôi và chỉ giả làm người yêu trong ba ngày. đó, tôi sẽ cưới cô.”
“Tôi chỉ muốn chụp một bộ ảnh để khép lại đoạn tình cảm này một cách trọn vẹn. Cô còn muốn thế nào nữa?”
“Lục Vân Hạo, anh chụp ảnh cưới của anh, tôi chụp của tôi. Mỗi người một , đừng xen nhau nữa.”
“Cô nói gì cơ? Cô chụp ảnh cưới ?”
Lục Vân Hạo nhìn quanh, thấy tôi chỉ đi một mình, lập tỏ vẻ không .
Bên cạnh, cũng bật :
“ Nhiên à, chụp ảnh cưới thì phải có hai người. Một mình cô…”
Cô ta cố ý dừng lại, rồi giả vờ ngây thơ:
“Chẳng lẽ… một mình cũng chụp được sao?”
Ý rõ ràng: tôi đang nói dối.
“ nói cô chỉ có một mình?”
Lời còn dứt, một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía .
Tôi còn kịp phản ứng, thì Lục Đình Duệ đã bước tới bên cạnh tôi, mắt dịu dàng nhìn tôi:
“Xin lỗi, anh đến muộn.”
Tôi mỉm :
“Không sao, em cũng mới tới thôi.”
Lục Vân Hạo sững người, gần như không mắt mình:
“Chú… chú Duệ? Sao chú lại về nước rồi?”
mắt anh ta dán chặt tôi và Lục Đình Duệ, như không hiểu nổi mối quan hệ này.
“Hai người… hai người là…?”
“Tôi và Nhiên đến chụp ảnh cưới.”
Lục Đình Duệ nói một câu vô cùng bình thản, nhưng sức công phá thì đủ để khiến không khí đóng băng.
Gương mặt lập biến sắc, mắt không giấu nổi sự ghen tị nhìn người đàn trưởng thành, trầm ổn, lại phong độ này.
Còn Lục Vân Hạo thì khẩy, đầy khinh thường:
“ Nhiên, cô đúng là hết thuốc chữa. Để ép tôi chia tay ngay cả chú ruột tôi cô cũng lôi diễn trò? Cô nghĩ diễn màn ‘kích tướng’ này tôi sẽ mắc bẫy sao? Cô nằm mơ à?”
Tôi ngẩn ra một , đó… bật :
“Lục Vân Hạo, anh tự vừa thôi. anh ảo tưởng rằng tôi sẽ không thích người khác?”
Anh ta lạnh mặt, giọng đầy chắc nịch:
“ Nhiên, cả thế giới này chẳng biết cô yêu tôi đến chết đi sống lại. Từ nhỏ đã bám riết lấy tôi, nhất là năm cô mười sáu, còn dõng dạc tuyên bố: đời này chỉ lấy tôi, không lấy khác. Cô nghĩ tôi cô sẽ thay lòng sao?”
“Chát—!”
Một cái bạt tai vang dội giáng thẳng lên mặt anh ta.
Lục Vân Hạo ôm má, khó trừng mắt:
“Chú… chú dám đánh tôi?”
Lục Đình Duệ mắt lạnh lùng, giọng điềm nhiên:
“Từ hôm trở đi, Nhiên là vợ cưới của tôi. Cháu không biết tôn trọng trưởng bối, bị đánh là đúng.”
6.
Lục Vân Hạo ôm mặt, nhưng cơn giận lại trút hết lên tôi:
“ Nhiên, em quá đáng vừa thôi! Em chú Duệ uống nhầm thuốc mê à? Sao chú lại chịu phối hợp em như vậy?”
“Chát!”
Lục Đình Duệ lại tặng thêm một cái tát không nể mặt.
“Không lớn không nhỏ. Tôi đã nói rồi, phải biết tôn trọng trưởng bối. này, gọi là ‘thím’.”
Lục Vân Hạo ngây người tại chỗ:
“Chú… chú hợp tác cô ta đóng kịch à?”
Không khí bắt trở nên gượng gạo.
nhanh chóng kéo tay anh ta:
“Vân Hạo, thôi bỏ đi… chụp ảnh cưới còn có chỗ khác. Mình đi chỗ khác chụp cũng được.”
“Không được!” Lục Vân Hạo tối, “Chỗ này là bọn mình đến trước. Dựa đâu phải nhường? Em chịu uất ức thế này, anh không cam tâm!”
nói dứt câu, ôm bụng, vẻ mặt nhăn nhó như đang chịu đau sự:
“Vân Hạo… em đau bụng quá… Hay là mình đến bệnh viện trước đi…”
Nhìn dáng vẻ đau đớn không giả vờ nổi của cô ta, Lục Vân Hạo cuống lên:
“Được rồi, đừng sợ. Anh đưa em đi bệnh viện ngay.”
Nhưng khi đi ngang qua tôi, anh ta vẫn không quên trừng mắt:
“ Nhiên, hôm , tôi sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu!”
Lục Đình Duệ định bước lên chặn lại, nhưng tôi giơ tay ngăn anh lại:
“Thôi kệ đi, trông như sự không khoẻ. Chẳng may có gì thì không đáng.”
Anh cúi , nhìn vết máu loang mờ trên sàn, sắc mặt thay đổi.
Nhưng mắt anh lại chuyển sang nhìn tôi, vừa dịu dàng vừa có lo lắng:
“Em sự buông bỏ rồi sao?”
Tôi nhìn người đàn trước mặt – lúc nào cũng đứng về phía tôi, lúc cần ra tay thì ra tay, lúc mềm mỏng thì vô cùng dịu dàng – không kìm được mỉm .
“Yên tâm, em luôn rất rõ ràng cảm xúc của mình. anh, em cũng sẽ nghiêm túc.”
Anh thấp giọng lẩm bẩm như trách yêu:
“Còn hai ngày nữa là cưới, em vẫn đổi ý…”
Tôi xoa trán, hơi đau :
“Hay là khỏi chụp ảnh cưới, đi đăng ký luôn nhanh?”
Mắt anh sáng lên như được ban lệnh đặc xá:
“Được! Lãnh giấy kết xong, mình quay lại chụp ảnh cũng muộn!”
Nhưng người anh còn chẳng nỡ tổn thương, thì càng không đến lượt người khác chạm .
Trên đường đến cục dân chính, Lục Đình Duệ vừa lái xe vừa nhắn vài dòng trợ lý.
Đang điền giấy tờ, điện thoại tôi bất ngờ rung lên.
Tôi cầm lên nhìn — là nhắn từ Lục Vân Hạo.
【 Nhiên, hay là đẩy ngày cưới thêm nữa nhé? Nhưng em yên tâm, anh chắc chắn sẽ cưới em.】
“Sao thế?”
Lục Đình Duệ thấy tôi ngừng bút, liền sốt ruột hỏi.
mắt anh căng thẳng như chỉ sợ tôi đổi ý phút chót.
Tôi nhìn anh một lát, lại nghĩ đến dòng vừa rồi của Lục Vân Hạo.
Kỳ lạ thay — lòng tôi không còn gợn sóng nào nữa.
Người yêu bạn lòng… sẽ không viện cớ.
Yêu là yêu. Không yêu thì… luôn lỡ mất.
Tôi mỉm lắc :
“Không sao.”
đó lại tiếp tục điền nốt phần còn lại.
Chỉ đến khi tờ giấy chứng nhận kết màu đỏ đặt lên tay, mắt căng thẳng của anh mới dịu xuống.
Ngày cưới.
Tôi tưởng hôm sẽ diễn ra suôn sẻ.
Nhưng không ngờ — ngay khi Lục Đình Duệ vừa tới đón tôi ra cửa, thì Lục Vân Hạo cũng xuất hiện.
Vừa nhìn thấy chúng tôi tay trong tay, mắt anh ta đỏ hoe, chất vấn ngay lập :
“ Nhiên, anh đã nói rồi, là dời ngày cưới! Sao em không chịu nghe lời?”
Tôi khẽ nhíu mày.
Đến nước này rồi… anh ta vẫn còn tưởng tôi sẽ đứng đợi?
Giọng tôi lạnh đi mấy phần:
“Lục Vân Hạo, đúng là hôm tôi kết . Nhưng không liên quan gì đến anh cả.”
Anh ta trừng mắt, tối:
“Không cưới tôi? Vậy em định cưới ? Em yêu tôi như thế, chẳng phải tất cả những này chỉ để ép tôi thôi sao?”
Gương mặt anh ta sầm xuống, như đang miễn cưỡng nhượng bộ:
“Được rồi, em thắng. Hôm anh cưới em. Bảo chú Duệ tránh ra.”
Lúc này, tôi chỉ muốn bật .
mắt bình tĩnh nhìn thẳng người trước mặt:
“Lục Vân Hạo, lần này… nếu anh muốn đuổi Đình Duệ đi, e là không được rồi.”
Lục Vân Hạo còn kịp phản ứng, thì “Rầm!”
Một cú đá gọn gàng của Lục Đình Duệ đã giáng thẳng ngực anh ta, đá bay cả sự ngông cuồng.
“Lục Vân Hạo, biết điều một .”
Giọng anh trầm thấp, lạnh tanh.
“ , Đình Duệ! Đừng manh động!”
Một giọng đàn vang lên từ phía — là ba của Lục Vân Hạo, cũng là anh trai của Đình Duệ.
Ngay đó là anh ta cũng chạy tới, hốt hoảng nhìn trai mình đang nằm rạp dưới đất, vội vã lao tới can ngăn.
“ ơi, đừng làm loạn nữa! Đình Duệ là chú ! Xuống tay như vậy… còn ra thống gì!”
Lục Vân Hạo ngẩng , cắn răng nhìn mọi người, rồi quay sang mình tối hét lên:
“! Chính chú hôm đến cướp vợ đấy! là cháu ruột của chú ! Sao chú có làm ra cái không biết xấu hổ như vậy được?”
“, mau đi nói nội đi! Bảo đuổi chú về nước! Đừng để ở đây phá hoại cuộc đời nữa!”