Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
Mẹ Lục đứng giữa, vẻ mặt bối rối:
“Vân Hạo, mau xin lỗi chú !”
Lục Vân Hạo không thể tin nổi vào tai mình:
“Mẹ? Dựa vào gì con phải xin lỗi? Là chú ấy đến cướp vị hôn thê của con, người xin lỗi… phải là chú ấy mới đúng!”
Mẹ anh ta trầm mặt, giọng nghiêm lại:
“Con nói bậy gì đó? Ông nội con đã huỷ bỏ hôn ước với nhà họ Lương từ sớm rồi. nay là cưới của chú con và Tân .”
“Không… không thể nào…”
Lục Vân Hạo lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch:
“Mẹ… mẹ là mẹ con … sao mẹ cũng hùa với họ lừa con?”
Đến nước rồi, anh ta vẫn không chịu tin rằng tôi và anh ta — đã thực sự không còn gì liên quan.
Lục Đình Duệ bước tới, đưa ra quyển sổ đỏ chói:
“Đây là giấy đăng ký hôn của chúng tôi. Từ nay, Tân là vợ tôi. Nếu cậu còn dám cản trở, đừng trách tôi không nể tình chú cháu.”
Dĩ , nếu không phải nay là cưới, kiêng chuyện “thấy máu”, thì anh đã sớm ra tay mạnh hơn nhiều.
Lục Vân Hạo chết lặng.
Mắt dán chặt vào cuốn sổ đỏ, con chữ trên đó như sét đánh ngang tai.
Không thể nào…
Chẳng phải anh chỉ dời cưới lại một sao? Sao cô ấy lại có thể… cưới người khác ngay sau?
Anh còn nhớ , tối đó dẫn Trương Nguyệt đến căn nhà mới — nơi là “phòng tân hôn” bị cho tôi.
Khi phát hiện tôi đã bán căn nhà ấy, lúc ấy anh mới bắt đầu lo sợ… nhận ra tôi thật sự giận rồi.
Nhưng anh đã tới rồi .
Sao tôi vẫn lựa chọn cưới người khác?
“ thôi.”
Lục Đình Duệ bế bổng tôi lên, sải bước ra , không ngoái đầu lại.
Lễ cưới diễn ra suôn sẻ.
Tôi cứ nghĩ sau hôn lễ sẽ chuyển về sống ở nhà họ Lục.
Không , Lục Đình Duệ đã bị sẵn một căn thự từ lâu — riêng , yên tĩnh, cách xa mọi ồn ào.
Nhìn cách căn thự được bày trí, từ màu sắc đến chi tiết nhỏ đều đúng gu tôi thích, tôi hơi bất .
Anh ấy mới chỉ vừa về nước… sao có thể biết sở thích của tôi đến vậy?
Huống hồ, mấy thứ đâu phải chuyện một là bị xong được?
Khi anh bước vào, tôi nhìn anh, nửa đùa nửa thật hỏi:
“Không phải mấy năm nay anh đều ở nước sao? Vậy anh bị mấy thứ từ khi nào vậy? Chẳng … anh thích em từ lâu rồi à?”
Lục Đình Duệ cong môi, khẽ:
“Ừ. Lâu lắm rồi. Chỉ là em chọn Lục Vân Hạo… năm em mười tám tuổi, anh mới quyết định ra nước .”
Tôi liếc mắt nhìn xung quanh thự một lần , bật :
“Nhưng chỗ đâu giống đã bị từ tám năm trước… là mới hoàn thiện gần đây đúng không?”
Không sao, lòng tôi bắt đầu thấy thích thú.
Không lại có người âm thầm nhiều điều như vậy chỉ tôi.
Nhìn gương mặt điển trai trước mắt, tim tôi khẽ đập nhanh vài nhịp.
Anh gật đầu:
“Trước kia anh nghĩ, chỉ cần em hạnh phúc là đủ rồi. Nhưng một năm trước… anh tận mắt thấy Vân Hạo và Trương Nguyệt gặp nhau ở nước .”
Khoảnh khắc đó, tôi như bị giội một gáo nước lạnh.
Thì ra bao nhiêu năm qua, Lục Vân Hạo quên Trương Nguyệt.
Bọn họ vẫn lén lút qua lại sau lưng tôi.
“Vậy , anh đã âm thầm bị tất cả… đợi đến lúc em cưới, anh sẽ tới cướp dâu?”
Tôi chẳng còn muốn nói gì về người kia , trái lại, càng tò mò về người đàn ông trước mặt.
“Nhưng lỡ như… em không hủy hôn thì sao?”
Lục Đình Duệ nhẹ nhàng ôm lấy tôi, để tôi ngồi lên đùi anh, ánh mắt đầy tự tin:
“Không đâu. Anh biết chắc… em sẽ huỷ hôn.”
Tôi không lắm niềm tin ấy đến từ đâu… nhưng trước khi kịp hỏi thêm, điện thoại anh đổ chuông.
Là ông nội Lục gọi.
Bảo cả chúng tôi phải về nhà chính ngay.
Đêm tân hôn bị cắt ngang, Lục Đình Duệ mặt mày đầy u oán.
Nhưng ông nội gọi thì không ai dám không nghe lời.
Không lâu sau, chúng tôi có mặt tại nhà họ Lục.
Lục Vân Hạo quỳ rạp dưới đất, kịp mở miệng thì ông nội Lục đã giận dữ đá thẳng một cú vào người anh ta:
“Thằng nghịch tử ! Suýt gây ra chuyện lớn! cậu tính sao đây?”
Mẹ Lục do dự một chút, nhưng vẫn lên tiếng:
“ người ta cũng đang mang thai rồi… hay là cưới vào .”
Dù bà cũng chẳng thích Trương Nguyệt, nhưng… lúc còn có thể gì khác?
Tôi khẽ liếc sang Lục Đình Duệ.
Ánh mắt anh rất bình tĩnh — nhưng chính thế tôi mới chợt ra:
Thì ra… Trương Nguyệt đã mang thai.
Khó trách khi trước, anh chắc chắn nói với tôi:
“Em sẽ không thể nào hôn với Lục Vân Hạo được.”
Tôi còn tưởng anh tự tin đến mức đó là tôi.
nghĩ lại… thì ra anh đã biết trước mọi chuyện.
Thế , trò “thật lòng hay thử thách”, cớ “chỉ giả người yêu ba ”…
Tất cả — đều là lời nói dối.
8.
Nếu là trước đây, có tim tôi sẽ đau như dao cắt.
Nhưng bây … tôi lại thấy may mắn.
May mắn mình đã không lún sâu hơn .
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đến đây là thúc, ai — Lục Vân Hạo lại đột lên tiếng từ chối.
“Ông nội, con sẽ không cưới cô ấy.”
Cả nhà họ Lục ngẩn ra.
Anh ta lại nhìn tôi, nói chữ một:
“Người con muốn cưới… đã hôn rồi. Từ nay về sau, con sẽ không hôn .”
Tình yêu đến muộn, chẳng khác nào sự thương hại.
Nói cho cùng — chỉ càng thêm rẻ mạt.
Lục Đình Duệ dĩ cũng ẩn ý sau lời đó, tay anh vô thức siết lấy tay tôi — như một cách khẳng định chủ quyền.
Tôi thì chỉ thấy… buồn .
hôn rồi thì tôi sẽ sống cho hiện tại.
Chuyện cũ, chẳng đáng để bận tâm thêm.
Tôi chủ động mở lời:
“Ba, con và Đình Duệ đã bàn với nhau rồi… sẽ ra nước một thời gian.”
Lục Đình Duệ hơi bất , quay sang nhìn tôi.
Tôi siết nhẹ tay anh, như một cách trấn an:
“Dự án bên đó vẫn hoàn tất. Anh về nước quá gấp, không thể trì hoãn lâu. đã là chồng em rồi, em đương phải theo anh.”
Mấy lời ấy đã nói thái độ của tôi:
Tôi chọn Đình Duệ.
Không do dự. Không lưu luyến.
Anh xúc động rệt, còn Lục Vân Hạo thì như vừa rơi vào vực sâu.
Ông nội gật đầu liên tục, ánh mắt lộ sự hài lòng:
“Tốt, tốt lắm. đứa hạnh phúc, ông mới yên tâm được.”
Sau khi về nhà, Lục Đình Duệ lập tức đặt chuyến bay sớm nhất.
Tôi biết — anh sợ đêm dài lắm mộng.
Anh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi đầy rối ren , cùng tôi bắt đầu một cuộc sống mới.
Trước khi , tôi quyết định quay về nhà nói lời tạm với ba mẹ.
Họ không ngăn cản, chỉ dặn tôi một câu:
“Chỉ cần con hạnh phúc là được.”
dự đoán, khi tôi quay lại thự nhà họ Lục lấy đồ, lại bất gặp Trương Nguyệt đang đứng cổng.
Thấy tôi, cô ta khẽ — nhưng nụ lại đậm màu cay đắng:
“Tân , cô thắng rồi.”
Tôi hơi cau mày, lạnh nhạt nói:
“Trương Nguyệt, tôi so đo với cô điều gì.”
Cô ta nhìn tôi, giọng mang theo chút cay đắng:
“Chính thái độ dửng dưng như không có gì của cô… mới khiến người ta cảm thấy đáng ghét. Cô gì cũng không tranh, nhưng lại dễ dàng có được những thứ người khác cả đời cũng không với tới được.”
Tôi nhìn biểu cảm cố gắng kìm nén của cô ta, nhạt:
“Vậy thì chỉ có thể trách cô số không tốt. Cho dù tôi có rút lui, cô cũng không chiếm được Lục Vân Hạo. Chuyện chỉ chứng minh một điều — cô không đáng. Cô thua chính bản thân cô, chẳng ai cướp gì của cô cả.”
Sắc mặt Trương Nguyệt tái nhợt, nhưng tôi chẳng buồn quan tâm.
Nói xong, tôi xoay người bước vào nhà chính.
Tôi biết :
Năm đó tôi và Lục Vân Hạo đính hôn, là bởi Trương Nguyệt không hề biết thân phận thật của anh ta mới bỏ ra nước .
Thế nhưng cuộc sống ở nước chẳng dễ dàng như cô ta tưởng. Cô ta bắt đầu hối hận, chủ động liên lạc lại với Lục Vân Hạo.
Biết được thân phận anh ta rồi, cô ta càng không muốn buông tay.
Thậm chí không tiếc mọi giá — kể cả chuyện mang thai — để giữ chân một người đàn ông.
Nhưng cô ta không , tất cả mọi thứ đều theo đúng kế hoạch…
Chỉ có điều, người đàn ông cô ta bất chấp mọi thứ để giữ lấy — lại không muốn cưới cô ta.
Tôi không nổi Lục Vân Hạo nghĩ gì.
Và cũng không có hứng thú để .
Chuyện cũ là chuyện cũ.
Đã bước ra rồi, thì chỉ nhìn về phía trước.
Khi tôi vừa bước vào cửa, đã thấy Lục Vân Hạo đứng đó.
Chắc chắn anh ta đã nghe hết những gì tôi và Trương Nguyệt nói bên .
Tôi không nói gì, cũng không liếc nhìn, chỉ lặng bước lên lầu.
được bao lâu, sau lưng liền vang lên tiếng nói khàn khàn:
“Trương Nguyệt, lòng tôi đã nguội rồi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm với đứa bé, nhưng cưới thì… tôi không được.”
“Tại sao? thì sao cũng được rồi ! Cô ấy đã hôn, anh đã đánh mất cô ấy, chẳng còn đủ sao?”
“Nhưng tôi… tôi hối hận rồi.”
sau, trời còn sáng hẳn, tôi và Lục Đình Duệ đã ra sân bay từ rất sớm.
Anh sợ tôi đói bụng mua bữa sáng, còn tôi ngồi phòng chờ, ánh mắt lơ đãng rơi vào cuốn sổ tay đặt bên cạnh, thoáng sinh lòng tò mò.
Tôi mở ra xem vài trang, nhìn những dòng chữ quen thuộc, đầu bỗng hiện lên một khung cảnh đã từ lâu lắm.
“Tôi nhớ năm tôi mười sáu tuổi, mùa hè năm ấy tôi bị tai nạn xe, chân phải gãy xương, phải nghỉ học một thời gian.
Nhưng mỗi sáng, luôn có ai đó lặng đặt trước cửa sổ phòng tôi một xấp vở ghi chép ở trường, còn có cả một con hạc giấy gấp khéo léo.”
Khi đó tôi cứ ngỡ, là Lục Vân Hạo — đàn anh trên tôi khóa — người học cùng trường đã điều đó.
Không , lại là… anh.
Giọng anh vang lên sau lưng tôi, trẻo ấm áp:
“Tân , em chờ lâu rồi phải không?”
Tôi nhìn anh — người con trai đang đứng ánh bình minh rực rỡ ấy.
Ánh mặt trời len qua cửa kính, chiếu lên người anh, sáng rỡ đến mức khiến tôi không thể rời mắt.
Tất cả băng giá lòng tôi suốt bao năm qua, vào giây phút ấy, bỗng như tan chảy thành một dòng sông dịu dàng.
Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập rộn ràng như thuở thiếu thời.
Không thể kìm lòng.
Tôi đứng bật dậy, chạy về phía anh, lao vào vòng tay anh và ôm thật chặt.
“Đã để anh phải đợi lâu rồi.”
9.
Nửa năm sau, tôi mang thai.
Mẹ gọi điện giục tôi về nhà, tiện miệng nhắc đến chuyện loạn xạ giữa Lục Vân Hạo và Trương Nguyệt.
“Lão gia nhà họ Lục đã cắt hết nguồn tiền của Lục Vân Hạo. Còn con nhỏ Trương Nguyệt kia thì không chịu nổi cảnh nghèo khổ, nào cũng gây sự với nó.”
Mẹ tôi thở dài. “Dù vậy, đứa nó cũng không chia tay, chắc là đứa nhỏ. Nhưng mới mấy trước, đẻ xong đem giám định huyết thống, hầy… không phải con của Lục Vân Hạo!”
Lục Vân Hạo lúc ấy như phát điên, suýt ra tay bóp chết Trương Nguyệt.
“Mày là đồ tiện nhân! Mày dám lừa tao? Mày có biết… mày, tao đã đánh mất người tao yêu nhất không hả?”
Nếu không có bác sĩ và y tá kịp thời cản lại, e là người đã xảy ra án mạng.
Cuối cùng, Trương Nguyệt bị đánh đến tàn phế, còn Lục Vân Hạo thì bị lão gia họ Lục ép xuất ngoại.
Tôi nghe chẳng biết lòng là mùi vị gì .
Nhưng … thì đã sao? Chẳng còn liên quan đến tôi .
về nước, Lục Đình Duệ tất bật lo toan, kéo vali giúp tôi.
Tại sân bay, tôi cứ có cảm giác có người đang nhìn mình, ngoảnh đầu tìm khắp nơi, lại chẳng thấy ai cả.
“Sao thế?” Lục Đình Duệ quay sang hỏi.
Tôi mỉm ngọt ngào, lắc đầu, “Không có gì, thôi. Bố mẹ chắc đang đợi sốt ruột lắm rồi.”
Tôi không biết rằng —
Khoảnh khắc tôi bước ra khỏi sân bay, Lục Vân Hạo từ góc khuất lặng bước ra, dõi mắt nhìn theo bóng lưng tôi đến khi khuất hẳn.
Sau đó, anh ta xoay người, lặng lên chuyến bay rời khỏi quê hương.
-Hết-