Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Thanh âm Triệu Nghiên bất chợt vang lên sau lưng, làm ta giật mình ngồi phệt xuống đám thảo dược.
Hôm nay hắn mặc một bộ quan phục lam sẫm, đai ngọc nơi thắt lưng càng tôn lên vóc dáng cao gầy rắn rỏi.
Ánh mắt ta vô thức dừng lại nơi ngọc bội đong đưa hông hắn, chợt nhớ nụ hôn phớt lên trán qua, mông lung mờ ảo…
“Nhìn đủ chưa?”
Triệu Nghiên khom người, ngang tầm với ta, ánh mắt mang theo vài phần trêu ghẹo.
Ta vội vàng cầm lấy tiểu xẻng, tiếp tục xới đất: “… nhìn chứ! Ta nghiên cứu thổ nhưỡng đấy!”
“Ồ?” – Hắn đưa tay nhặt một phiến lá dính tóc ta, “Vậy đại phu Vân nghiên cứu ra điều chi rồi?”
“Nghiên cứu ra…”
Mắt ta đảo một vòng, “Có vài loài ngoài đạo mạo, nửa đêm lại lén lút hôn trộm người ta!”
Bàn tay Triệu Nghiên khựng lại giữa không trung.
Chóp tai hắn đỏ bừng lên rõ rệt, có thấy được bằng mắt thường.
A ha, thì ra cũng biết thẹn thùng?
“ giả vờ ngủ?” – Hắn nheo mắt hỏi.
“Ta ngủ không sâu!” – Ta đắc ý lắc đầu, “Không ngờ nha không ngờ, Triệu đại nhân lại…”
Chưa dứt lời, trước mắt bỗng sầm.
Triệu Nghiên dùng tay áo phủ lên đầu ta, ta vùng vẫy như cá mắc cạn, chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn bế cả người lẫn xẻng lên.
“Triệu Nghiên! Mau thả ta xuống!”
“ bảo ta hôn trộm ?” – Hắn khẽ mang theo vài phần uy hiếp, “Giờ hôn hoàng thì ?”
Ta lập im thin thít như gà.
Ngay khi bầu không khí trở nên vi diệu, ngoài dược viên vang lên một gọi yểu điệu: “Nghiên ~”
Cả ta và Triệu Nghiên đồng loạt quay đầu, thấy một thiếu nữ mặc váy hồng đứng ngoài hàng rào, chiếc khăn tay tay nàng đã bị xoắn đến nhàu nhĩ.
Nha đầu ấy nhan sắc quả thực thanh tú động người.
là ánh mắt như đao kiếm kia, hệt như muốn lăng trì ta tại chỗ.
“Triệu Thiên Thiên.” – Triệu Nghiên đặt ta xuống, giọng lạnh đi mấy phần, “Có chuyện gì?”
“Nghe nói huynh đưa một vị hôn thê, Thiên Thiên đặc biệt bái phỏng~”
Nàng ta bước từng bước nhỏ gần, đánh giá ta đầu đến chân: “Vị này ư, nhìn nghèo nàn thế?”
Ta cúi đầu nhìn lại áo vải thô mình mặc, rồi nhìn lên đầu nàng ta đầy trâm ngọc kim thoa, không khỏi đảo mắt khinh miệt.
“Phải đó, làm so với tiểu thư được, y phục toàn thân khác gì giá trưng trang sức.”
Mặt Triệu Thiên Thiên cứng lại, liền lập vòng tay ôm lấy cánh tay Triệu Nghiên.
“Nghiên , huynh lại chọn một cô thôn nữ làm hôn thê? Thúc phụ biết được ắt sẽ giận lắm.”
Ta trơ mắt nhìn Triệu Nghiên rút tay ra, khoan khoái như uống sương sớm.
“Chuyện ta không phiền muội bận tâm.” – Hắn tiến thêm nửa bước phía ta, “Tiểu Sương y thuật tinh thông, phụ thân nhất định hài .”
Triệu Thiên Thiên lập đỏ hoe đôi mắt: “Huynh rõ biết muội đối với huynh…”
“Triệu Trung.” – Triệu Nghiên gọi thẳng lão quản gia, “Tiễn muội đi.”
Đợi nàng ta nước mắt ngắn dài rời đi, ta huých khuỷu tay vào hắn.
“Đó là thanh mai trúc mã à?”
“Họ hàng xa nội.” – Hắn cau mày, “Thuở nhỏ từng sống chung vài năm ở tổ trạch.”
“Ồ~” – Ta kéo dài âm điệu, “Vậy cũng tính là thanh mai trúc mã rồi~”
Triệu Nghiên bỗng vươn tay nhéo má ta: “Vị giấm kia, ba con phố đã ngửi được mùi.”
“ thèm ghen chứ!” – Ta hất tay hắn ra, “Ta tò mò thôi. các quái cũng có kết hôn cận huyết à?”
Đến bữa hôm đó, Triệu Trung mang lên một đĩa cải chua xào giấm.
Ta vừa mới định gắp, thì Triệu Nghiên đã đem cả đĩa kéo phía mình.
“Không phải thích ăn giấm ?” – Hắn ung dung gắp một miếng, “Ăn nhiều một chút.”
Ta: “……”
đến, ta lôi chiếc bình sứ chưởng quầy tặng ra.
Trên bình viết ba chữ “Hiển Hình Thủy”, lẽ là vật dùng để hiện nguyên hình ?
mải suy ngẫm, ngoài sổ vang lên “bốp”.
Ta ghé mắt qua khe nhìn ra, suýt nữa bật thành .
Triệu Nghiên ở viện cho ăn, con cam béo ấy không những sợ hắn, dụi đầu vào tay hắn thân thiết.
Ta mở hẳn sổ, cao giọng nói: “Triệu đại nhân, ngài mang bản chất nô lệ như vậy, thật hợp với khí chất cao lãnh chút nào đâu đó!”
Hắn khẽ , vừa gãi cằm vừa nói: “Nó là ta súc sinh đạo vớt .”
“Vậy ra có tùy ý ra vào lục đạo luân hồi?” – ta chống tay lên bậu sổ – “Cớ ở lại nhân gian?”
Con cam thoải mái rúc rích gừ gừ, giọng Triệu Nghiên lẫn vào kêu, nghe mơ hồ mông lung:
“Vì chờ một người.”
ta bỗng nghẹn lại, liền “rầm” một đóng sập sổ.
Trở lại giường nằm mãi không chợp mắt, có ngẩn người nhìn lên đỉnh màn, cứ xoáy mãi không thôi — người kia… là ?
Sáng hôm sau, mắt ta đen như gấu trúc thư phòng, thấy Triệu Nghiên phê công văn.
Không không nói… tên này đúng là mỹ mạo tuyệt luân…
“ nhìn nữa là phải thu tiền rồi.” – hắn đột nhiên lên .
Ta bĩu môi, tiện tay rút một cuốn 《Minh Giới Thảo Mộc Đồ Giám》 giá sách ra xem.
Khi lật một trang, ta bất giác ngẩn người.
Trang trống ấy có vẽ một tiểu nha đầu, buộc tóc hai như sừng dê, nụ rạng rỡ, miệng tít mắt.
“Đây là ?”
Triệu Nghiên ngẩng lên liếc nhìn, thần sắc lập trở nên nhu hòa: “Là cô bé năm xưa từng cứu ta một mạng.”
Ngực ta càng thêm .
ĐỌC TIẾP :