Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY CHƯƠNG 1 :
Tiền đền bù vừa tài khoản, mẹ tôi lập tức mở miệng:
“Anh Tử, chuyển tiền cho mẹ đi.”
Tôi không nói .
Bà nâng cao giọng:
“Mẹ nói mày không hiểu à?”
Tôi vẫn thảnh thơi nhai hạt dưa.
Hướng Nam đập mạnh làm rơi hạt dưa trong tôi:
“Hướng Anh, mẹ nói mà mày không à?”
Tôi vung hất cả nắm vỏ hạt dưa mặt anh :
“ , tại ?
Tôi dựa cái phải đưa tiền đền bù tôi cho bà ấy?”
“Hà! Bà ấy là mẹ !”
Hướng Bắc cao giọng:
“Tiền chính là tiền bà ấy, chính là tiền nhà Hướng!
là góa phụ, cần nhiều tiền thế làm ? Cuối cùng chẳng phải cũng tiện cho người thôi ?”
Nói đây, anh đột nhiên nhìn chằm chằm tôi:
“Hướng Anh, nói đi—
Có phải có đàn ông không?
Nói đi, có phải không?”
10
Tôi tát cho anh cái mạnh:
“Việc tôi có đàn ông hay không liên quan anh?
Hướng Bắc, anh quản hơi bị rộng đấy.”
Anh ôm mặt chạy tới méc mẹ tôi:
“Mẹ, mẹ xem Hướng Anh đi! chắc chắn dụ dỗ đàn ông lạ .
thà đưa tiền cho đàn ông hơn là đưa cho chúng . Mẹ, mẹ quản đi!”
Mẹ tôi lập tức cầm ly trà ném thẳng tôi:
“Hướng Anh, mày không biết xấu hổ à? Con mày đã 18 tuổi mà mày không rời nổi đàn ông ?
Tao chẳng buồn quản chuyện mày với ai, mau đem tiền chuyển cho tao,
Anh mày phải mua nhà cho con, em mày phải mua xe!”
Tôi sự nhịn không nổi, cuối cùng cũng hỏi bà:
“Mẹ, mẹ nói con đưa tiền cho mọi người, nhà cũng không nữa,
Thế con và con con phải sống đâu? Mẹ đã từng nghĩ chúng con ?”
Bà lộ vẻ mặt như “quả nhiên”, đáp:
“ tao không nghĩ chứ? Mày là con tao, tao có để mày đường à?
Mày cứ nhà tao như cũ, chăm sóc tao như trước,
Chỉ khác là mỗi tháng mày phải trả 3000 tiền thuê.
Dù mày thuê nhà cũng phải tốn tiền, nước không chảy ruộng , hiểu không?”
Tôi suýt vỗ cho bà:
“Mẹ à, mẹ đúng là mẹ ruột con đấy.”
Tôi mở toang cửa chính:
“Cút ! Tất cả cút ngay! Sau này ai cũng đừng hòng bước nhà tôi nửa bước, rõ ?”
Đương nhiên không chịu đi. tôi sẽ gọi cảnh sát.
Khi cảnh sát , mẹ tôi nằm trên ghế sofa kêu la:
“Các đồng chí ơi, các đồng chí phải giúp tôi làm chủ!
Tôi là mẹ , mà dám đuổi tôi đi đấy!”
Sau khi cảnh sát tôi trình bày cặn kẽ, cũng không dám tin tai mình.
nói với mẹ tôi:
“Bác , việc này bác sai , căn nhà là con bác, tiền đền bù đương nhiên cũng là ấy.
ấy không cho chúng tôi cũng không can thiệp được.”
Mẹ tôi tức phát điên, không đứng dậy nổi.
Bà chỉ có chỉ mặt tôi mắng chửi như điên:
“Đồ lòng lang dạ sói, thứ độc ác! Hôm nay mày không đưa tiền, tao sẽ không đi!
Tao khỏe hẳn, nếu có chuyện xảy , mày phải chịu trách nhiệm !”
Tôi không buồn nói thêm lời nào, xoay người phòng thu dọn hành lý cùng con .
Tiền đã về tài khoản, cũng lúc tôi phải dọn .
11
Hướng Nam và Hướng Bắc chặn tôi :
“ định đi đâu? Mẹ đây, có đi được?”
Tôi đáp:
“Các anh thích cứ tiếp tục đây,
Chừng nào bên phát triển dự án đuổi tôi không ý kiến.”
Nói tôi nhấc chân rời đi.
Mẹ tôi gào rú điên loạn sau lưng,
có cảnh sát đó, bọn không ai cản nổi tôi.
Tôi và con thuê căn nhà tạm, dự định vài hôm nữa sẽ đi mua nhà mới.
Nhà đây không đắt, triệu tệ mua được nhà mới, hai mươi vạn để sửa sang,
Hai mẹ con tôi dư triệu tám để sống thoải mái.
Mẹ tôi sự lì trong nhà cũ không chịu dọn đi.
Bà nói bà nhận được tiền không việc phải chuyển.
phía chủ đầu tư đâu có chiều bà—
trực tiếp khiêng bà đường.
Cơ hồi phục hẳn phải nhập viện thêm tuần.
Hướng Nam và Hướng Bắc tức phát điên.
Không biết bằng cách nào, tìm được căn nhà tôi thuê.
lôi mẹ tôi tận nơi.