Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
16
Nhờ sự hỗ trợ của cảnh sát, tôi cuối cùng cũng chuyển được hộ khẩu khỏi Châu.
Nhưng vừa về đến , Lục An đã đóng cửa phòng, ép tôi dựa tường.
“Châu Bạch Bạch, em tốt nhất nói rõ anh biết.”
Tôi vòng tay lên cổ anh, cảm nhận được sự chân thực nhịp tim hơi thở quen thuộc.
Vòng vo ba năm, cuối cùng tôi anh vẫn trở về bên nhau.
“Anh muốn nghe đâu?”
Ngón tay tôi lướt mái tóc ngắn của anh, yết hầu anh khẽ lăn.
Anh nghiến răng bật hai : “ .”
Chỉ cần nhắc đến , người đàn ông này bắt đỏ cả mắt.
Trong đôi mắt đen ánh lên lớp nước mỏng.
Tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh cái.
“Anh phân biệt được em Châu Lộc không?”
Lục An siết tay tôi, nghiến răng cắn cái: “Em theo đuổi anh ba năm, yêu nhau năm, anh không nhận được chắc?”
“Vậy nếu cô mặc váy , được Châu Trấn Anh dắt tay đến chỗ anh thì sao?”
Tôi cúi , ký ức năm đó vẫn khiến tim tôi quặn .
“Châu Lộc yêu anh cái nhìn tiên.”
“Ba cưng chiều cô , thấy anh chẳng động lòng nên mới nghĩ đến việc tráo cô lễ .”
“ muốn cô thay em đứng cạnh anh.”
Nghe vậy, thái dương Lục An giật giật, gân xanh nổi lên: “ nên em chọn ? Sao không nói anh?”
Tôi siết chặt tay.
Muốn nói lắm chứ!
Nhưng làm sao nói được khi tịch thu hết điện thoại, máy tính, cách ly tôi hoàn toàn khỏi giới bên ngoài?
Nếu tôi dám chối, tôi liền dọa ngưng dùng insulin – loại thuốc bà phải tiêm mỗi ngày suốt hơn chục năm.
bệnh nhân tiểu đường nặng, điều đó chẳng khác nào tự sát.
“Dù em có bước lên lễ đường, ông cũng đã thuê côn đồ phá .”
“ mặt Lục, nếu có , anh sẽ tin em chứ?”
Lục An có thể tin, nhưng miệng đời thì không.
vẫn cách thể diện nhất lúc đó.
Anh mím môi, tay siết thành nắm.
Tôi kéo tay anh, đặt lên bụng mình.
“Thôi nào, sờ bé con đi.”
Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng áp lên bụng tôi.
“Ba năm , xin lỗi anh.”
“Vậy giờ đi đăng ký hôn anh.”
Tôi chưa kịp trả lời, Lục An đã cúi hôn lên môi tôi.
Bàn tay to lướt nhẹ eo, tôi đỏ mặt nhớ tới lời dặn của bác sĩ.
Nhưng anh chỉ vùi hõm cổ tôi, giọng khàn khàn: “Ngoan, anh có chừng mực.”
Ngoại truyện – Góc nhìn của Lục An
1
Việc tôi bất ngờ xuất hiện ở công ty của Châu Bạch Bạch không phải ngẫu nhiên.
Ba năm , cô ấy khỏi lễ .
Ba năm , tôi luôn cố tình né tránh mọi thông tin liên quan đến cô ấy.
Nhưng hôm đó trong buổi tiệc, tôi tình cờ nghe thấy tên cô.
“Ê, công ty tôi có con bé tên Châu Bạch Bạch nhìn cũng được phết, muốn tôi gọi nó tiếp anh không?”
“Ha, con đó từng đấy, bày đặt. Mà nghe đâu trong công ty cũng có khối thằng theo đuổi…”
Ai tinh ý cũng hiểu mấy câu đó có ý gì.
Tôi giận, điên tiết, nhưng vẫn không yên lòng.
trong tuần, tôi mua công ty đó.
Ít nhất, như vậy cô ấy sẽ không bị “quy tắc ngầm” làm tổn thương.
mấy thằng nhân viên? Tôi mặc kệ.
Nhưng tôi không ngờ, Châu Bạch Bạch dám nói đang mang thai con tôi, muốn tôi “gánh”.
Hôm đó tôi bị chọc tức đến mất lý trí.
Nhưng chỉ hai ngày sau, tôi không nhịn được mà gọi điện cô ấy.
Lúc cuộc gọi nối, tôi vội vàng tìm đại cái cớ để gọi cô tới công ty.
Đến khi cô nói muốn xin nghỉ để đi phá thai, tôi thật sự hoảng .
Đứa bé đúng của tôi.
Việc hôn cô ấy, tôi mong mỏi suốt ba, bốn năm nay.
Chỉ tôi đoán sai.
Tôi cứ tưởng cô mang thai ai đó, phá hỏng “cuộc vui” của cô tình mới.
Ngay cả hôn, cô ấy cũng muốn làm loa.
Tôi sợ cô chối, nên phải viện cớ đưa bố tới gặp cô .
Đêm tiên ngủ cùng phòng, tôi không tài nào chợp mắt.
Nếu ba năm chúng tôi hôn thì giờ chắc đã có con .
Tôi không biết phải đối diện cô ấy nào.
Mãi đến khi gia đình cô ấy gây ở công ty, tôi mới biết được sự thật năm đó.
Thì , giữa gia đình tình yêu, cô ấy đã rơi cảnh tiến thoái lưỡng nan.
2
Châu gây đông, chúng tôi kiên quyết không hòa giải.
Cộng thêm đống rắc rối mà Châu Lộc gây mấy năm , đủ để cha con tù vài năm.
Tôi Châu Bạch Bạch đi đăng ký hôn, tổ chức .
Không có ai phá , mọi đều viên mãn.
Chín tháng sau, Bạch Bạch sinh tôi cô con gái.
Mềm mại, hồng hào, đáng yêu vô cùng.
Nhưng không ngờ, vợ tôi vẫn để bụng cũ.
Cô ấy ôm con tố cáo tôi : “ ơi, bố Lục An không con tiền sữa!”
Tôi giơ tay: “Sao được?”
Châu Bạch Bạch nghiêng làm nũng: “Hồi em mang thai, anh từng nói cơ mà.”
“Anh nói ‘không liên quan tới tôi’ đó!”
Bố tôi nhìn nhau, không nói không rằng đuổi tôi khỏi .
“Không liên quan à? Biến!”
Tôi muốn khóc cũng không được, đành quay về công ty quỳ xuống cầu xin vợ.
“Vợ ơi, anh sai , tiền công ty đều giao em, anh về đi…”