Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

12

Là Phùng Lan Ân.

Nàng ngã ngồi dưới đất, trông đáng : “Tỷ ơi, muội lỡ ngã ngựa, trẹo chân, không đi được. Tỷ có thể đưa muội đi tìm đám gia chứ?”

Ta hơi do dự nhưng vẫn tiến lại gần.

Còn cách nàng chừng ba bước, bỗng nghe mặt đất vang lên tiếng “sàn sạt xì xì”. Một luồng ớn chạy dọc sống lưng, ta lập rút mũi tên cắm thẳng vào bảy tấc của con .

Một con, hai con… Tổng cộng bốn con độc hoa văn sặc sỡ từ nhiều hướng lủi tới, liền bị ta dùng một mũi tên xuyên thành một chuỗi, những cái đuôi dài ngoằng quằn quại vùng vẫy.

Phùng Lan Ân sợ đến mức ngây người.

mặt nàng bị bắn văng một giọt máu , vậy mà chẳng dám động đậy.

Ta gạt đám cỏ trước mặt nàng, khẽ nhặt lớp bột màu vàng tươi dày đặc phủ phía trước:

“Hùng hoàng…”

Máu người ta sôi trào, cơn giận tột cùng khiến ta ngược lại muốn bật cười.

Trước kia, ta từng nghĩ rằng, dù ta và Phùng Lan Ân không cùng mẹ sinh ra, chúng ta vẫn là tỷ muội ruột thịt. Nàng còn nhỏ tuổi, có lẽ cũng bị mẹ đẻ của nàng mê hoặc.

“Bây giờ xem ra, muội quả là kẻ tâm địa ác độc.”

Ta hung hăng quăng con lên mặt nàng, cảm giác lẽo nhớp nháp còn vương máu làm nàng sợ đến mức hét chói tai. Ta chộp lấy mặt nàng, kéo sát đến trước mặt: “ thân thế của ta, muội biết những gì?”

Nàng khóc lóc đáp: “Muội không biết, phụ thân và mẫu thân không cho muội nói với tỷ…”

“Không khai, ta ném muội cho ăn.” Ta bình tĩnh buông lời đe dọa.

Phùng Lan Ân sợ hãi run lên bần bật: “Muội nói, muội nói! Tỷ là đứa con do cha cùng một nữ không đứng đắn sinh ra! Chỉ là một thứ con hoang hèn mọn! Thế nên tỷ vốn không xứng gả cho Thôi quân!”

Ngón tay ta khẽ run.

Nhưng rất nhanh, ta buông nàng ra: “Không thể nào.”

lại không thể? Từ nhỏ mẹ đã bảo muội thế…” Nàng nức nở.

Ta lau vệt máu tay vào bộ kỵ trang lộng lẫy của nàng: “Với tính ‘ từ’ của mẫu thân muội, nếu ta thực sự là con do ngoại thất của cha sinh ra, muội cho rằng ta còn có thể giữ danh phận đích trưởng nữ Phùng gia và sống đến hôm nay ?”

Điều ta không nói rõ là —

Không chỉ mẫu thân nàng, mà cả mẫu, phụ thân, và cả ngoại mẫu luôn yêu ta nhất, e rằng cũng chẳng bao giờ chấp nhận.

13

Ta chẳng còn hứng thú săn bắn.

Nhưng cuộc “xuân sưu” vốn đã gần tàn, may nhờ Vương thị “hộ tống” ta suốt buổi, bao nhiêu con mồi họ dồn bắt đều bị ta lấy đi, dù sau khi chạm mặt Phùng Lan Ân ta không còn bắn nhiều, cuối cùng ta vẫn giành giải cao nhất.

Thiên tử đích thân ban Kim ( vàng) cho ta. Cầm tay cây Kim , ta cố ý đến doanh trại của Vương thị để cảm tạ.

Vương thiếu gia đến ngã ngửa, đến buổi dạ tiệc đốt lửa cũng chẳng xuất hiện.

Phụ thân lại ta bằng vẻ tự hào hiếm thấy.

Ông vuốt râu ngắm nghía Kim : “Lan Bích, hôm nay con khiến cha nở mày nở mặt, không tồi. Nhưng vài nữa, đệ đệ con cũng có thể tham gia cuộc săn. Khi ấy con đừng chỉ lo cho , cần giúp nó vang danh mới phải.”

“…”

thể có gáo nước hắt thẳng xuống đầu, ta ôm Kim quay lưng bỏ đi.

Sau lưng, vang lên tiếng thở dài của mẫu thân: “Ôi, đứa nhỏ Lan Bích , gả vào họ Thôi có ích gì? Rốt cuộc con bé cũng không cùng một với , chẳng giúp gì được cho con trai chúng ta…”

Bước chân ta khựng lại, nhưng không ngoái đầu.

Sau buổi săn mùa xuân, ta nóng đến biệt viện của Thôi Du.

Từ lời lão nô què chân, ta biết được một sự hoang đường:

Ta đích thực là đích trưởng nữ của Phùng gia.

Và đệ muội của ta, danh nghĩa, cũng cùng một mẹ sinh ra với ta.

họ có hai vị tiểu thư, tỷ tỷ trầm tĩnh, muội muội hoạt bát. Hai người cách nhau hai tuổi, nhưng dung mạo lại y khuôn đúc, kẻ ngoài khó phân biệt nếu không thân thiết.

Tỷ tỷ gả vào Phùng gia ở tái bắc, thê hòa thuận. Đến lúc mang thai, nhớ , bèn đón muội muội sang tái bắc ở cùng một thời gian. Thế nhưng muội muội lại đem si mê người tỷ anh tuấn dũng mãnh, thừa lúc tỷ say rượu, leo lên giường hắn.

Khi ấy, người tỷ tỷ mang thai chín tháng đã kinh hãi và phẫn nộ, sinh non một nữ hài rồi băng huyết qua đời. Hai Phùng – để che giấu vụ bê bối động trời , liền để cô muội muội thay tỷ tỷ làm chính thê của Phùng gia.

Mãi đến hai sau, mới đưa tin “cô muội muội đã bệnh chết”.

Lão bộc già run rẩy kể: “Lúc đó, chủ ( phụ thân nữ chính) vô cùng căm ghét vị ‘ , đuổi bà ta kinh hầu hạ lão , tự ở lại tái bắc nuôi dưỡng tử.

Nhưng chỉ một đêm kia, bà ta lại mang thai Nhị tử. Cũng bởi đứa trẻ vô tội, ngẫm tình Nhị tử, chủ mới giả vờ cho bà ta chút sắc mặt. Rồi sau…”

Ta lẩm bẩm nối tiếp lời ông: “ sau, có đệ đệ.”

Người mẹ đơn độc của ta đã chết oan, đến cả bóng dáng cũng vĩnh viễn biến mất quân.

Thôi Du đợi ta ngoài phòng.

Chàng không vào cùng ta, chỉ nói, nếu ta muốn, có thể tự kể cho chàng nghe.

Nếu ta không nói, chàng tuyệt đối không đi tìm hiểu.

Ta mở cửa, xin chàng giao lão bộc cho ta.

Thôi Du lo lắng sắc mặt ta.

“Mãn Mãn, có cần ta giúp gì không?”

“Không.”

Ta vẫn vô thức muốn giấu đi vụ tai tiếng . Chẳng vì điều gì khác, chỉ là cảm thấy nó quá nực cười, quá hèn hạ, căn bản không đáng phơi bày trước mặt một người sạch thanh cao Thôi Du.

Chàng không hỏi nhiều, chỉ lẳng lặng đưa ta phủ. đường đi, chàng rụt rè nắm lấy tay ta, bao bọc bàn tay ấm áp của chàng. Cõi ta lúc bấy giờ vừa tìm được chốn .

14

Sau khi phủ, ta không lập đi tìm phụ thân, mà trước tiên đến cầm lấy cây ngân của .

Phụ thân thấy ta cầm đến, ban đầu nét mặt đầy giận dữ. Nhưng khi bắt gặp lão bộc què chân đứng phía sau ta, ông lập kinh hãi: “Con… con tìm được… từ đâu vậy…”

“Phụ thân,” ta cắt ngang, “những lời khách sáo, con không cần nói nữa. Con đã biết sự xưa. Giờ chỉ có một yêu cầu, con muốn thị ‘bệnh chết’.”

“Con nói cái gì?! Bà ấy là mẹ ruột của đệ muội con!”

Ta chống , ngồi xuống chiếc ghế gỗ trắc: “Phụ thân, đừng gấp. Con đâu thực sự muốn dồn bà ấy vào chỗ chết. Dẫu gì người ra tay hại chết mẹ con cũng không chỉ một bà ta, xét tội cũng chưa đến mức chém đầu.

“Con chỉ muốn bà ta trả lại chiếc chim khách (ý nói vị trí mà bà ấy chiếm đoạt), để bà ta làm nô làm thiếp, hoặc cứ phủ lên người bà ta một cái thân phận khác— chẳng phải phụ thân rất giỏi trò che mắt thiên hạ ?”

Phụ thân run bần bật: “Nghịch nữ! Con muốn làm cha con chết hả! Con có bao giờ nghĩ, làm thế đệ muội con phải ra ? Chúng còn mặt mũi nào mà sống?!”

Rõ ràng đã chớm đầu hạ, ta lại thấy một luồng lẽo: “Thế phụ thân, bao nhiêu qua, cha đã từng nghĩ đến con phải làm chưa?”

Ông khựng lại.

“Còn mẹ con nữa, bao nằm lẽo dưới mồ, chưa hưởng được một nén nhang. Thậm chí là con, đứa con ruột của mẹ, còn chẳng thể đến mộ mẹ thắp hương dù chỉ một lần. Thế với mẹ con, có công bằng không?”

Phụ thân ta, gương mặt thoáng qua chút hối lỗi: “Ta… ta có lỗi với mẹ con…”

“Cha ngươi đối với mẹ con ngươi đã hết mức nghĩa rồi!”

Từ ngoài cửa bỗng vọng vào tiếng gõ cồm cộp của gậy, chính là mẫu nghe tin mà đến, hầm hầm nổi giận: “Mẹ ngươi chết rồi, cha ngươi một ở nơi tái bắc khổ hàn nuôi ngươi khôn lớn! Vì áy náy với mẹ ngươi, bao nay ông ấy chưa một lần bước vào phòng kế mẫu của ngươi. Ngươi còn đòi gì nữa?!”

Không hiểu vì , ta bỗng muốn bật cười.

Rõ ràng mẫu cũng là nữ , vậy mà bà đối với phận đàn bà con gái lại cay nghiệt đến thế.

Dù là mẹ ta, hay chính ta, thậm chí cả Phùng Lan Ân lớn lên bên gối bà, cũng đều không ngoại lệ.

Vừa xảy ra xích mích với đệ đệ kẻ bị trách phạt nhất định là chúng ta – những nữ .

“Phải đấy, mẹ ta chẳng qua chỉ mất tên, mất mạng, còn cha ta bị dày vò bởi cảm giác áy náy suốt bao trời cơ mà!”

Ta cầm đứng dậy, lùng hai kẻ ruột thịt trước mắt.

“Một là thị ‘bệnh chết’, hai là ta đánh trống Đăng Văn (loại trống kêu oan trước cổng hoàng ), kiện thị mưu hại tỷ tỷ ruột thịt, kiện phụ thân mưu hại chính thê!”

Ta quét ngọn giáo trúng một giá bày đồ cổ bệ, khiến đống sứ vỡ vụn tung tóe.

Phụ thân run rẩy chỉ tay vào ta: “Phùng Lan Bích, con điên rồi! Con định đoạn tuyệt với gia đình ?! Hay con tưởng ngoại ủng hộ con làm thế?!”

Bàn tay ta siết chặt cán .

Tất nhiên là không ủng hộ. Nếu ngoại đã ủng hộ, mọi chuyện vốn dĩ không xảy ra.

Đúng lúc ấy, lão nô bộc què chợt rụt rè lên tiếng: “Thôi quân nói, người chống lưng cho cô .”

Ta sững sờ ngoảnh sang ông.

Bị bao cặp mắt đổ dồn, lão khẽ co người: “Nói chung… nói chung… Thôi quân dặn lão nô rằng, hễ có ai bắt nạt cô , nhắn người đó biết là quân bảo vệ cô .”

Phụ thân ông ấy, lại ta.

Cuối cùng, ông ngồi phịch xuống, chán nản không còn cãi cọ gì.

Tùy chỉnh
Danh sách chương