Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngoại truyện
1
Đời , Thôi Du cả đời khắc kỷ giữ lễ.
Chuyện duy chàng từng làm vượt quy tắc, có lẽ là năm mười tuổi, chàng quỳ ở từ đường ngày, chỉ muốn cầu cưới Phùng thị Lan Bích.
Phùng Lan Bích vẫn nghĩ khi tham gia hội đấu mã cầu, bọn họ gặp nhau .
Nhưng thực ra, là .
đầu là năm Thôi Du mười tuổi, Phùng Lan Bích tám tuổi, theo thân vào kinh trình bẩm công việc, dự một buổi yến tiệc trong .
Buổi yến tiệc tổ chức ở biệt ngoại thành. Hồ nước đóng băng, có nhân múa trên băng. Màn múa chấm dứt, lũ trẻ ào tới băng đùa giỡn, Thôi Du theo vài đệ lên băng.
Nào ngờ khi bọn họ cách bờ vài thì băng nứt.
Mọi người tức thì rối loạn, nhân càng chạy ra cứu càng khiến băng vỡ thêm, dần đẩy Thôi Du và đệ đệ trôi xa khỏi bờ.
Đang bối rối không làm sao, bỗng có một gái không ở đâu lôi được một thanh gỗ chắc chắn, chìa đầu kia ra họ. Nhờ nàng người nhẹ, băng không tiếp tục vỡ thêm dưới chân nàng.
Thôi Du bảo đệ đệ nắm chặt gậy gỗ, cô bèn xoay người khéo léo như múa thương, không hiểu sao sức lực lớn nỗi kéo đệ đệ của Thôi Du lên bờ.
Kéo xong đệ đệ, nàng kéo chàng.
Chờ bọn họ đều an toàn, mẹ và người trong tộc cuống quýt vây quanh, khóc mếu hỏi han, Thôi Du chỉ có thể xuyên qua khe hở đám đông, thoáng thấy cô kia ôm cánh tay một vị võ tướng, lớn giọng hỏi:
“ ơi! Con vừa rồi ngầu lắm phải không?!”
Về sau chàng , người cứu mình hôm là con gái của thủ tướng trấn thủ vùng tái bắc, Phùng Lan Bích.
Chàng ghi nhớ cái tên đó, rồi quỳ suốt ngày ở từ đường, cuối khiến gia tộc chấp nhận chàng đính ước với một cô nương nhà võ tướng.
thứ , là hôm Phùng phủ dạm hỏi. Chàng đi mẹ.
Vừa vào, đã thấy cô kia đang tập thương ngoài sân.
thân của nàng thoáng ngượng, giải thích với mẹ chàng:
“Đứa nhỏ Lan Bích … từ đã không thích son phấn, chỉ mê trường thương. Nhưng xin vị yên tâm, sau tôi định uốn nắn con cẩn thận.”
đầu tiên, Thôi Du tỏ ra bất nhã, chen lời ngay khi mẹ kịp đáp:
“Phùng bá không cần gò ép Phùng nương tử, nàng như vậy là rất tốt rồi.”
Thôi Du không hề , câu nói của chàng, mà Phùng Lan Bích thật sự không bị quản thúc nhiều. Khi Phùng Lan Ân học nữ công thêu thùa, nàng rong ruổi ngựa trên thảo nguyên tái bắc; khi học cầm với nữ tiên sinh, nàng giương lắp tên, bắn hạ chim ưng.
thứ , là khi thân Phùng Lan Bích đánh lui đám man nhân ở tái bắc, rồi về kinh lĩnh thưởng.
Chàng ra đường ngóng đoàn quân khải hoàn, vô tình bắt gặp Phùng Lan Bích giả nam trang, cưỡi ngựa theo thân, nom chẳng khác một tiểu tướng phong thái hiên ngang.
Phùng Lan Bích tự do thế.
Nàng như cơn gió phóng khoáng nơi tái ngoại, lướt qua vị đích trưởng tử nhà họ Thôi, từ nhỏ lớn đều phải giữ khuôn phép, không được lơi là một khắc. Tựa như nhờ có nàng, chàng trở nên tự do hơn.
2
Thôi Du xưa nay vẫn nghĩ mình sẽ Phùng Lan Bích trọn một .
Thế mà vào một ngày nào đó, khi Phùng Lan Bích thưởng tuyết, chàng kê lò sưởi chợp mắt một lát, lúc tỉnh : Hóa ra, chàng đã Phùng Lan Bích người. Ở , đúng ngày , chàng Phùng Lan Bích mà chết.
Thôi Du quay đầu nhìn thiếu nữ đang ngủ say trên chiếc ghế quý phi bên cạnh, trong lòng dâng trào cảm giác mãn nguyện khôn tả.
Thậm chí chàng còn đứng dậy, khẽ quỳ nàng, đưa tay chầm chậm phác đường nét gương nàng.
Chàng nàng, nên nàng mà chết, chẳng chút hối hận.
Giống như bức tuyệt bút chàng tự tay viết Phùng Lan Bích ở :
“Hôm nay thành ra như vậy, hoàn toàn là do ta tự nguyện.”
Ngược , trong tâm can Thôi Du còn có đôi phần hớn hở.
Nhìn xem, chàng dành nàng tình như thế, họ cầu được sang .
, cơn gió của chàng, tình nguyện dừng chân chàng.
3
Về sau, tay chân chàng vẫn được chữa lành, chỉ có điều yếu ớt hơn người bình thường. Phùng Lan Bích bèn chăm sóc chàng vô tỉ mỉ.
Nhưng nàng tìm thấy một thú vui lớn — đó là thích ấn chàng ngã xuống tấm đệm mềm, ngắm khuôn trắng như sứ của chàng ửng đỏ, ngắm chiếc nạ hoàn hảo của đích trưởng tử nhà họ Thôi dần vỡ vụn.
Nhìn “cành ngọc Thanh Hà Thôi thị” rung rẩy giữa cơn gió.
Những lúc , Phùng Lan Bích còn ghé sát tai chàng, hỏi một câu đầy ác ý: “Ai là người Phùng Lan Bích ?”
“Ta.”
Thôi Du hoàn toàn đắm chìm, không còn chút kháng cự, chẳng muốn kháng cự.
“Ta , là Phùng Lan Bích.”
(Hết)