Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12.
Bố tôi lập tức ngửi ra có sai sai:
“Ý con là , ? Sau định không lo bố nữa à?”
Tôi lắc đầu như trống lắc:
“Ơ bố nói lạ thế. Bố nhìn lại mà xem, dù đối xử với chị họ con tệ bạc ra sao, chị vẫn hết lòng hiếu thuận với và .
Huống hồ là con – được bố mẹ yêu thương nuôi dạy từ nhỏ, sao con lại không báo đáp?”
“Con thế thì tốt.”
Tôi liền tranh thủ giơ tay:
“Vậy bố tài trợ chút tiền nhé, con còn đang nợ tiền thẻ tín dụng…”
Bố mẹ tôi chuyện tôi quẹt thẻ đủ tiền đặt cọc mua nhà.
Nhưng hễ nhắc căn nhà , bố tôi lại đổi sắc mặt:
Ai biểu tôi mua nhà mà không nói với bố mẹ tiếng – giờ sống chật vật là đáng!
Thế là tôi mắng một trận nên thân, mà vẫn không moi được đồng .
Tôi đành phải quay sang vay mượn từ đủ họ hàng nội ngoại, bạn bè.
Vay một vòng, chẳng được bao nhiêu.
Nhưng chuyện tôi bố từ chối không vay dù một xu… thì họ đều .
Tối hôm , bố tôi liên tiếp nhận được năm, sáu cuộc điện thoại từ họ hàng, đều nói về việc tôi vay tiền:
Dì :
“ Hai, sao thiên vị quá vậy? Mua nhà con thì rút tiền không chớp mắt, con gặp khó đòi vay có mấy ngàn cũng không ! cứ tự nhận mình thương con hơn con , hóa ra là nói vui à?”
Dì Hai:
“ à, con bé nói tháng tiền ăn còn không đủ, mức phải hỏi vay họ hàng.
Dù giữa cha mẹ với con có xích mích, thì cũng không thể nó đói bụng được.
Mà chẳng phải lúc cũng nói con bé là cục cưng sao?”
Chị họ tôi:
“Chú hai, nãy gọi con, khóc thở không ra hơi.
Nó nói cần vay tạm hai nghìn tệ , vậy mà chú cũng không chịu.
Dù sau con có là ‘nước đổ ra ngoài’ thì cũng là máu mủ ruột thịt, phải không ạ?
Tết nhất cũng vẫn về nhà biếu quà, thăm hỏi bà cha mẹ.
Chú đừng vì một chuyện nhỏ mà làm con bé tổn thương…”
trong nửa ngày, họ nhà tôi đều chuyện tôi hỏi vay tiền bố mà từ chối phũ phàng.
tăng độ “nhiệt”, tôi còn tiện tay đăng luôn một status trên WeChat:
“Còn chưa lấy chồng, mà hắt ra khỏi nhà .”
13.
Bố tôi tức nỗi bốc hỏa, gọi điện tới mắng tôi một trận tơi bời.
còn gằn giọng tuyên bố:
“Con là bát nước nhà , thì phải bố đổ, chứ không phải muốn đi là đi!”
Chưa đầy vài hôm, dưới sức ép của bố mẹ, tôi đẩy lên con đường… đi xem mắt.
Kế hoạch của bố tôi rất rõ ràng: trong vòng nửa năm phải “hắt” tôi ra ngoài bằng được.
Lý tưởng thì luôn đẹp, nhưng thực tế thì luôn rất phũ phàng.
Mấy xem mắt, vừa nghe tôi có nhà đứng tên riêng, mỗi tháng còn đang gánh khoản vay nghìn, lập tức rút lại ý định tiến xa.
Dù tôi cũng không nỗi xấu xí , nhưng chẳng có gã đàn dám “sa chân” vào “bẫy mỹ nhân có nợ ngân hàng” .
Bố tôi tức dậm chân tại chỗ:
“Là nhà! Lại là nhà! Sớm thế … hồi không nên mày mua!”
lảm nhảm buổi.
Liên tục giục tôi bán nhà.
Tôi bảo bán cũng được – nhưng số tiền lỗ mỗi năm hơn mười vạn, định trả giùm à?
“Trả? Trả đầu mày!” – bố tôi lại xả một tràng chửi, giận dữ bỏ đi.
Từ trở đi, không nhắc chuyện “tống khứ” tôi đi nữa.
Sau , khi dâu tôi mang thai, cô chính thức “lên ngôi hoàng hậu”.
Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của bố mẹ tôi là phụng sự nàng dâu hiền hậu .
Còn tôi – bát nước “hắt mãi không đi” – thì dần trở thành người-vô-hình trong nhà.
Tới khi tôi được công ty cử sang Úc công tác hai tháng, họ cũng phải nhờ dì mới .
Nghe nói tôi sẽ ở lại chi nhánh bên hai năm, hai cụ… không nói .
Không phải không muốn nói, mà là… không rảnh nói.
Bởi vì… dâu tôi lại có thai lần nữa .
Cứ thế, họ ôm xong thì , lại .
Phải nói, dâu tôi đúng là “cao thủ”: năm năm sinh liền đứa.
Bố mẹ tôi cô xoay như chong chóng – đêm ngủ cũng phải hé một mắt canh chừng, sợ nửa đêm người kia trốn nhà đi vì quá tải.
Với thành tích “ đứa vàng”, dâu tôi đường hoàng biến căn nhà trị giá hai triệu tệ thành tài sản của riêng mình.
Cách làm cũng đơn giản :
Bán đi mua lại, đổi tên sang một mình đứng.
Từ tài sản trước hôn nhân biến thành tài sản sau hôn nhân – gọn ghẽ!
Bố mẹ tôi không đồng ý?
Dễ : ly hôn!
Mà cô còn tuyên bố:
“Ly hôn thì tôi đi tay không, không cần đứa .”
Kể từ , ngoài việc sợ bạn đời bỏ đi, bố mẹ tôi còn lo thêm một nỗi nữa – sợ con dâu bế đứa mà bỏ đi mất.
Năm tháng trôi nhanh như gió.
Chớp mắt hơn mười năm.
Buổi họp mặt gia đình năm vẫn là những gương mặt quen thuộc – khác là: người trẻ thì lớn, người già thì rất… rất già.
Thậm chí, có hai vị trưởng bối vĩnh viễn rời xa nhân gian.
giờ đây tiều tụy thấy rõ – vừa gầy gò, vừa hom hem, chẳng còn dáng vẻ oai phong năm .
Hai người con và hai nàng dâu năm từng hăng hái dốc lòng chăm sóc, giờ đây chẳng còn mặn mà như trước.
Thực tế là – và mới bắt đầu được con “luân phiên dưỡng già” đúng một năm.
Vậy mà… một năm , con – con dâu chê phiền, ngán ngẩm ra mặt .